Kiều Ngạn Tâm gật đầu, đến mi mắt cong cong: “Tiện chứ. Anh lái xe đường cẩn thận nhé.”
Quý Yến Lễ thấy xung quanh ai, giơ tay vuốt ve má cô, : “Ừ, đây, em lên lớp .”
Quý Yến Lễ và Kiều Ngạn Tâm đều ngoại hình vô cùng xuất sắc, hai cạnh trai tài gái sắc, xứng đôi lứa, thu hút ít ánh . Đặc biệt là những cô gái trẻ, ai cũng nhịn mà trộm ngắm Quý Yến Lễ vài .
Quý Yến Lễ buông Kiều Ngạn Tâm , xoay rời . Lúc , Tần Tiểu Ngọc từ phía vỗ vai Kiều Ngạn Tâm, trêu chọc: “Cậu với Sư trưởng Quý nhà ở bên ngọt ngào quá mất, cứ như nam nữ chính trong phim điện ảnh .”
Kiều Ngạn Tâm : “Tiểu Ngọc, ăn sáng ?”
“Ừ, ăn .”
Tần Tiểu Ngọc : “Hoàng Oánh Oánh hai hôm nay phát điên cái gì, cầm quyển sách tham khảo rách nát khoe khoang khắp nơi, còn bảo hiệu sách của cô sắp khai trương, mời đến ủng hộ. Cười c.h.ế.t mất, cô bán sách tham khảo cấp hai, chẳng lẽ chúng còn định thi đại học hai, rảnh rỗi sinh nông nổi mua sách rách của cô ? Tớ thấy cô phiền quá, ở ký túc xá nên định lên phòng tự học một lát...”
Kiều Ngạn Tâm mở to mắt, : “Không ngờ Hoàng Oánh Oánh hành động nhanh thật, sách tham khảo của cô thế mà in xong ?”
Tần Tiểu Ngọc: “Cô tổng cộng chỉ biên soạn sách cho khối cấp hai, chủng loại và lượng sách đều nhiều, đương nhiên in nhanh .”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Ừ, lý. Vậy đợi tớ một chút, tớ về ký túc xá lấy sách cùng phòng tự học.”
“Được.”
Kiều Ngạn Tâm vội vàng trở về ký túc xá, đẩy cửa liền thấy Hoàng Oánh Oánh đang ôm quyển sách tham khảo khoe khoang với Lưu Phương Phương.
“Ây da, ăn buôn bán đúng là khó thật. Muốn kinh doanh chỉ cần tiền, còn đầu óc, quan trọng nhất là nhân mạch. Ba thứ thiếu một cũng !”
Lưu Phương Phương thấy Kiều Ngạn Tâm bước , liền châm ngòi thổi gió: “Oánh Oánh, xem đầu óc đầu óc Kiều Ngạn Tâm hơn? Hai đều buôn bán, còn đều mở hiệu sách, cũng ai ăn hơn ai.”
Kiều Ngạn Tâm lạnh lùng liếc Lưu Phương Phương một cái: “Lưu Phương Phương, nhận cô là kẻ chuyên gây chuyện nhỉ! Chuyện gì mà so sánh, ai bản lĩnh nấy hưởng, tiền ai nấy kiếm!”
Lưu Phương Phương giật giật khóe miệng, hừ thầm trong lòng. Tuy hôm Kiều Ngạn Tâm đ.á.n.h Hoàng Oánh Oánh cô mặt ở ký túc xá để chứng kiến tận mắt màn “chiến đấu” xuất sắc đó, nhưng bộ dạng thê t.h.ả.m của Hoàng Oánh Oánh cũng đủ đoán Kiều Ngạn Tâm tay tàn nhẫn thế nào. Chậc chậc, cô cũng chọc giận Kiều Ngạn Tâm để ăn đòn.
Hoàng Oánh Oánh hừ lạnh hai tiếng, xụ mặt : “Cái còn hỏi ? Đầu óc chắc chắn là nhất . Bố tìm thầy bói xem mệnh cho , thầy phán buôn bán chỉ lãi chứ bao giờ lỗ!”
Kiều Ngạn Tâm nhếch môi : “Lời đừng nên quá sớm!”
Dứt lời, cô lấy sách kệ khỏi ký túc xá. Hoàng Oánh Oánh Kiều Ngạn Tâm tẩn cho một trận, giờ mặt cô ngoan hơn nhiều, chỉ dám hừ một tiếng với bóng lưng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-495-bua-trua-lang-man.html.]
Đến phòng học, Tần Tiểu Ngọc : “Ngạn Tâm, nếu sách của Hoàng Oánh Oánh in xong, sách của chúng chắc cũng sắp nhỉ?”
“Chắc , để tớ tranh thủ gọi điện hỏi xưởng in xem .”
Kiều Ngạn Tâm : “Tiểu Ngọc, xem qua sách tham khảo của Hoàng Oánh Oánh ?”
“Chưa cơ hội xem, nhưng cô còn hai tuần nữa hiệu sách mới chính thức khai trương. Hay là tớ mua hai quyển về xem nội dung bên trong thế nào.”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Ừ, mua hai quyển về xem thử .”
Học xong, Kiều Ngạn Tâm và Tần Tiểu Ngọc sóng vai về phía ký túc xá.
Tần Tiểu Ngọc huých vai Kiều Ngạn Tâm, : “Ngạn Tâm, chẳng là chồng ? Anh đến đón sớm thế, hạnh phúc kìa!”
Nga
Kiều Ngạn Tâm cũng thấy Quý Yến Lễ. Dù chỉ tùy ý nhưng lưng vẫn thẳng tắp như tùng như trúc, khí chất vô cùng xuất chúng. Các nữ sinh ngang qua đều nhịn mà liếc . Kiều Ngạn Tâm nghi ngờ nếu vẻ ngoài của Quý Yến Lễ quá mức lạnh lùng, chắc chắn đám nữ sinh chủ động lao bắt chuyện .
“Yến Lễ!”
Kiều Ngạn Tâm bước nhanh đến mặt Quý Yến Lễ, : “Chờ lâu ? Bên ngoài lạnh thế , phòng quản lý ký túc xá đợi?”
Quý Yến Lễ: “Anh cũng mới đến, lạnh.”
Kiều Ngạn Tâm nhờ Tần Tiểu Ngọc mang sách giáo khoa về ký túc xá giúp, khoác tay Quý Yến Lễ rời .
Hai đến một nhà hàng đồ Tây mới mở. Ngồi đối diện , Quý Yến Lễ sủng nịch : “Gan ngỗng ở đây cũng tệ, ngoan bảo, em nếm thử ?”
Kiều Ngạn Tâm : “Vâng, nếm thử xem .”
Người phục vụ quen thuộc đưa thực đơn lên. Gọi món xong, Quý Yến Lễ cứ tủm tỉm Kiều Ngạn Tâm, cô kể chuyện xảy ở trường buổi sáng.
Một lát , gan ngỗng mang lên. Kiều Ngạn Tâm ăn một miếng, hương vị tinh tế đậm đà tan ngay đầu lưỡi. Cô khen: “Không hổ là món chồng em đề cử, đúng là ngon hơn mấy quán khác.”
Quý Yến Lễ khen cô: “Miệng nhỏ càng ngày càng ngọt.”
Kiều Ngạn Tâm nhoẻn miệng , giọng điệu ái trêu chọc: “Đương nhiên , sáng nay chẳng bảo miệng em ngọt còn gì.”