Lưu Phương Phương đẩy đẩy cánh tay Hoàng Oánh Oánh, thấp giọng khuyên nhủ: “Trả tiền cho ông thôi, nếu ai dám đến tìm cô mua đồ nữa?”
Hoàng Oánh Oánh tuy rằng lòng tràn đầy cam lòng, nhưng vẫn đủ tiền trả cho bác trai.
Quý Hướng Viễn hầm hừ oán giận:
“Hoàng Oánh Oánh cũng quá vô sỉ, thế mà cọ lưu lượng của chúng .
Ở gần đây bày quán bán sách vớ vẩn của cô , thế mà thổi phồng là sách phụ đạo trong tiệm chúng .”
Đôi mắt Kiều Ngạn Tâm chợt chuyển lạnh.
“Cần thiết đuổi cô , nếu sẽ gây phiền phức cho chúng .”
Dứt lời, cô dẫn Quý Hướng Viễn tìm Hoàng Oánh Oánh tính sổ, ngờ lúc thấy mấy trung niên đang chỉ Hoàng Oánh Oánh mà mắng.
Thì , một phụ học sinh khi mua sách của Hoàng Oánh Oánh, mới phát hiện căn bản Danh Sư Tiết Học mà họ mua, liền tìm Hoàng Oánh Oánh trả hàng.
Thế nhưng Hoàng Oánh Oánh c.h.ế.t sống thừa nhận, ngược còn trả đũa, nh.ụ.c m.ạ các phụ ác ý lừa bịp tống tiền, hơn nữa thề thốt cam đoan rằng sẽ báo cảnh sát bắt tất cả các phụ .
Cái khơi dậy sự tức giận của nhiều , và xảy cãi vã kịch liệt với các phụ .
Cãi leo thang, chuyển biến thành động thủ.
Đương nhiên, Hoàng Oánh Oánh căn bản đối thủ của những phụ đó, các phụ hợp sức đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Kiều Ngạn Tâm và Quý Hướng Viễn lúc thu hết cảnh mắt.
Kiều Ngạn Tâm: “Ác nhân tự thiên thu, Hoàng Oánh Oánh nổi chuyện gì hồn, về thôi.”
Quý Hướng Viễn: “Đáng đời!”
Những phụ tức giận đó chỉ đ.á.n.h Hoàng Oánh Oánh, ép cô trả tiền, mà còn đe dọa Hoàng Oánh Oánh rằng nếu còn dám dùng chiêu bài Danh Sư Phụ Đạo để lừa gạt học sinh và phụ , thì sẽ báo cảnh sát.
Hoàng Oánh Oánh tức giận đến dậm chân.
Lưu Phương Phương như cũ quên móc Hoàng Oánh Oánh vài câu:
“Cô xem cô xem, đ.á.n.h thành cái dạng gì ?
Mặt cũng sưng vù, đầu cũng sưng lên, trông như cái đầu heo .
Vẫn là Kiều Ngạn Tâm lợi hại, những phụ chừng chính là Kiều Ngạn Tâm phái tới thu thập cô, ai bảo cô bày quán ở cửa hiệu sách của chứ?”
Hoàng Oánh Oánh thật lấy cây kim may áo khâu miệng Lưu Phương Phương .
Cô the thé : “Lưu Phương Phương, sáng nay cô ăn phân ?
Đầy miệng phun phân, phiền !”
Hoàng Oánh Oánh tự nhiên thể bày quán ở đây nữa, đành xám xịt cưỡi xe đạp về.
Kiều Ngạn Tâm mãi đến 10 giờ tối mới đóng cửa hiệu sách, ngày cô bận đến mức cơm cũng ăn bao nhiêu.
Quý Yến Lễ khi bận rộn xong việc, đến đón Kiều Ngạn Tâm về nhà.
Lúc 9 giờ, khách trong tiệm vãn bớt.
Quý Yến Lễ đặt một túi lớn đồ ăn thức uống lên bàn.
“Hướng Viễn, cháu chia đồ trong túi cho .”
Tần Tiểu Ngọc và đều hoan hô một tiếng: “Oa, vất vả Quý Sư trưởng đích mang đồ ăn đến cho chúng cháu, hạnh phúc quá.”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-509-ac-nhan-tu-co-thien-thu.html.]
“Người Quý Sư trưởng là mang đồ ăn cho Ngạn Tâm, chúng đều là nhờ phúc của Ngạn Tâm thôi.”
“Được thơm lây cũng hạnh phúc lắm , đều sắp c.h.ế.t đói……”
Kiều Ngạn Tâm bận rộn, : “Cảm ơn .”
“Với chồng mà còn khách sáo như .”
Quý Yến Lễ với cô, giơ hộp cơm nhỏ trong tay, : “Trước tiên buông việc trong tay xuống, đây ăn chút đồ .
Mẹ Trần hầm canh cá và móng heo cho em đấy.”
Quý Hướng Viễn thấy, liền quấn lấy Quý Yến Lễ cũng ăn móng heo.
Quý Yến Lễ: “Trong cái túi lớn móng heo, cháu đừng giành với chị dâu cháu.”
“Ai bảo bất công như , chuẩn cho chị dâu cháu món ngon hơn……”
Quý Yến Lễ để ý đến Quý Hướng Viễn, nắm tay Kiều Ngạn Tâm đến khu vực nước, hai xuống ghế sô pha. Tần Tiểu Ngọc và đều thức thời, tự nhiên sẽ đến quấy rầy gian riêng của hai họ.
Kiều Ngạn Tâm đói quá mức, ngược ăn đồ ăn lắm, ăn hai miếng móng heo liền đẩy hộp cơm .
Quý Yến Lễ dịu dàng dỗ dành cô: “Ngoan bảo, ăn thêm một miếng nữa.”
“ em ăn.”
“Vậy uống hai ngụm canh cá, ăn gì .”
Quý Yến Lễ vô cùng kiên nhẫn, ôn nhu đút canh cá miệng Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm nhoẻn miệng , khuôn mặt nhỏ đỏ hồng.
“Em tự ăn , đều đang kìa.”
“Ngoan bảo, há miệng.”
Quý Yến Lễ đút cho cô hai muỗng, Kiều Ngạn Tâm từ tay Quý Yến Lễ nhận lấy muỗng, tự uống hết canh cá.
Ăn uống no đủ, cô cùng Quý Yến Lễ về , Tần Tiểu Ngọc cùng Quý Hướng Viễn và tiếp tục thành công việc cuối ngày.
Xe của Quý Yến Lễ dừng ở cửa nhà, xuống xe , ôm Kiều Ngạn Tâm xuống, bế cô phòng ngủ.
Kiều Ngạn Tâm mệt đến mức nhúc nhích chút nào, chỉ nhanh ch.óng tắm nước nóng chui chăn ngủ.
“Yến Lễ, em động đậy, ôm em tắm .”
Quý Yến Lễ khuôn mặt Kiều Ngạn Tâm mệt mỏi hiện rõ, đau lòng thôi.
Ôn nhu : “Được, tắm xong, ôm em ngủ.”
“Ừm.”
Kiều Ngạn Tâm giường, mặc kệ Quý Yến Lễ giúp cô cởi quần áo, giày vớ, mặc kệ ôm tắm.
Cơ thể mệt mỏi chìm làn nước tắm ấm áp, Quý Yến Lễ cũng bước . Cô dựa cả lòng Quý Yến Lễ, thế mà ngủ .
Quý Yến Lễ khuôn mặt ngủ say mệt mỏi của Kiều Ngạn Tâm, đau lòng vuốt ve mặt cô, thấp giọng : “Kiều kiều nhược nhược, ai thể là một Tam Nương liều mạng chứ.”
Hắn ôn nhu cẩn thận giúp Kiều Ngạn Tâm tắm rửa, vuốt ve làn da trơn mịn săn chắc của cô. Vốn dĩ còn "thưởng" thêm một chút, nhưng cô mệt mỏi như , cuối cùng đành lòng, đành nhịn xuống.