“Ngạn Tâm, cẩn thận!”
Tần Tiểu Ngọc phản ứng cực nhanh, lập tức lao chắn Kiều Ngạn Tâm.
“Bốp ——!”
Nga
Quả bóng đá nện mạnh mắt Tần Tiểu Ngọc, đó nảy , lăn lóc mặt đất.
Tần Tiểu Ngọc lập tức ôm lấy mắt, đau đớn thụp xuống.
Lương Kiến Quân ngờ Tần Tiểu Ngọc lao đỡ quả bóng cho Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm tuy rằng đang mang thai, nhưng tháng còn nhỏ, hơn nữa còn đủ ba tháng nên cô tạm thời công khai chuyện bầu bí.
Lương Kiến Quân cũng lờ mờ đoán Kiều Ngạn Tâm thai, chỉ là tức tối trong lòng chỗ xả, mới lấy bóng đá cô để trút giận.
Kiều Ngạn Tâm khi hồn, vội vàng xuống đỡ lấy Tần Tiểu Ngọc.
“Tiểu Ngọc, ? Đi, đưa bệnh viện!”
Mắt trái của Tần Tiểu Ngọc sưng vù lên, cô đau đớn che c.h.ặ.t mắt.
lúc , một bóng cao lớn lao tới, là Quý Hướng Viễn.
“Tiểu Ngọc! Chị dâu, Tiểu Ngọc ?”
Tần Tiểu Ngọc lắc đầu, chịu để Quý Hướng Viễn thấy con mắt sưng húp xí của .
Quý Hướng Viễn mạnh mẽ gỡ tay cô , chỉ thoáng qua, cơn giận trong lòng liền bùng lên dữ dội.
“Chị dâu, chị giúp em chăm sóc Tiểu Ngọc một chút.”
Dứt lời, như một cơn gió lốc lao về phía Lương Kiến Quân, hai lời, tung một cước đá thẳng bụng .
“Đù má mày! Dám động đến phụ nữ của ông!”
Quý Hướng Viễn vóc cao lớn, cao hơn Lương Kiến Quân cả một cái đầu, thể lực cường hãn. Lương Kiến Quân căn bản là đối thủ của , nhanh Quý Hướng Viễn đ.á.n.h ngã lăn đất.
Đám bạn cùng đội bóng thấy hai đ.á.n.h , vội vàng chạy can ngăn.
Quý Hướng Viễn trong lòng lo lắng cho Tần Tiểu Ngọc, bồi thêm hai cú đạp bụng Lương Kiến Quân, gầm lên: “Nếu Tiểu Ngọc mệnh hệ gì, tao sẽ để yên cho mày !”
Nói xong, xoay chạy về, rằng bế thốc Tần Tiểu Ngọc lên theo kiểu công chúa.
“Đi bệnh viện!”
Tần Tiểu Ngọc giãy giụa vài cái trong lòng n.g.ự.c , : “Quý Hướng Viễn, thả xuống, phòng y tế là !”
“Không !”
Kiều Ngạn Tâm cũng : “Mắt thương nặng như , vẫn là nên bệnh viện! Để chị lái xe!”
Quý Hướng Viễn ôm Tần Tiểu Ngọc chạy về phía xe của Kiều Ngạn Tâm. Kiều Ngạn Tâm tuy là bà bầu nhỏ nhưng chẳng hề kéo chân chút nào, chạy cũng chỉ chậm hơn Quý Hướng Viễn một chút.
Sau khi lên xe, mấy nhanh như điện chớp lao tới bệnh viện.
Làm xong kiểm tra, may mắn là mắt của Tần Tiểu Ngọc vấn đề gì lớn, chỉ là va đập sưng lên, nhưng tiêu sưng thì ít nhất cũng mất mười ngày nửa tháng.
Quý Hướng Viễn đau lòng c.h.ế.t. Cậu vài câu sến súa với Tần Tiểu Ngọc, quan tâm cô một chút, thuận tiện nhân cơ hội Tần Tiểu Ngọc thương mà hảo hảo thể hiện bản . Ngặt nỗi Kiều Ngạn Tâm vì quá lo lắng cho bạn nên cứ túc trực bên cạnh rời nửa bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-542-quy-huong-vien-noi-dien.html.]
Quý Hướng Viễn: “Cái ... chị dâu, chị là t.h.a.i phụ, cứ ở mãi trong bệnh viện cũng , là chị về .”
Kiều Ngạn Tâm: “Bác sĩ Tiểu Ngọc cần viện, cũng cần lưu quan sát, chị lái xe đưa về...”
Quý Hướng Viễn: “......”
Trong lòng thầm gào thét: *Chị dâu , chị với trai em ngày nào cũng dính lấy , chị thể hiểu cho tâm trạng ở riêng với Tiểu Ngọc của em chứ? Chị dâu, chị mau về nhà ngọt ngào với trai em , cứ kỳ đà cản mũi giữa em và Tiểu Ngọc thế ?*
Lúc , Tần Tiểu Ngọc cũng lên tiếng: “Ngạn Tâm, là cứ về nghỉ ngơi , Hướng Viễn ở với là ...”
Giọng cô nhẹ, mặt đỏ bừng, hiển nhiên là ngượng ngùng.
Kiều Ngạn Tâm: “......”
Hai đều đuổi , xem đúng là kỳ đà cản mũi thật .
Kiều Ngạn Tâm mím môi, : “ mà, nãy dùng điện thoại bệnh viện báo cho phụ đạo viên , tin là thầy sẽ tới ngay thôi. Cho nên, vẫn nên tạm thời ở đây .”
Quý Hướng Viễn: “......”
Tần Tiểu Ngọc đỏ mặt gật gật đầu.
Phụ đạo viên nhanh chạy tới, cùng còn Lương Kiến Quân.
Lương Kiến Quân xin Tần Tiểu Ngọc và Kiều Ngạn Tâm, hơn nữa còn bản kiểm điểm. Ngoài , bất kể thành tích của thế nào, trong thời gian học đại học sẽ hủy bỏ tất cả tư cách bình bầu ưu tú và học bổng...
Sự việc xử lý xong xuôi, Kiều Ngạn Tâm kỳ đà cản mũi nữa, một lái xe về nhà.
Quý Hướng Viễn cùng Tần Tiểu Ngọc chậm rãi bộ về phía trường học. Tuy rằng gió đầu xuân vẫn còn se lạnh, nhưng trái tim Quý Hướng Viễn nóng hầm hập.
“Tiểu Ngọc, mắt em sưng thành như , là xin nghỉ vài ngày , mấy hôm nay đừng học nữa.”
Tần Tiểu Ngọc gật gật đầu: “Ừm.”
Ngón tay trắng nõn của Tần Tiểu Ngọc buông thõng bên . Quý Hướng Viễn mắt cô, ngón tay cô, trong đầu nảy một ý tưởng táo bạo.
Cậu bộ vô tình chạm ngón tay cô. Mặt Tần Tiểu Ngọc lập tức đỏ bừng, nhưng cô cũng rụt tay , giống như đang chờ Quý Hướng Viễn chạm thêm nữa.
Quý Hướng Viễn cổ vũ, gan lớn hơn một chút, nữa chạm nhẹ ngón tay Tần Tiểu Ngọc.
Cậu lén lút quan sát phản ứng của cô, thấy Tần Tiểu Ngọc đỏ mặt nhưng vẻ phản cảm.
Cậu dứt khoát nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay Tần Tiểu Ngọc.
Tay lớn, tay Tần Tiểu Ngọc nhỏ nhắn, Quý Hướng Viễn bao trọn trong lòng bàn tay, căn bản thể thoát .
Đương nhiên, Tần Tiểu Ngọc cũng ý định thoát .
Tim Quý Hướng Viễn đập thình thịch, thầm cảm thán, thì tay con gái nhỏ như , mềm như , sờ thích như .
“Tiểu Ngọc...”
Quý Hướng Viễn gọi tên cô. Tần Tiểu Ngọc “Dạ” một tiếng, ngước đôi mắt ngập nước lên .
Quý Hướng Viễn cảm thấy cả đều ánh mắt ôn nhu cho tan chảy.