Trương Khởi Hiền buồn bực cực kỳ.
“Kiều tiểu thư, cô như thật sự bất lịch sự!”
Kiều Ngạn Tâm - bà bầu nhỏ vì bảo vệ cái bụng của , sớm quầy, tránh xa nơi thị phi.
Cô lạnh nhạt : “Với loại như mà còn cần giảng lễ phép ? Tiểu Ngọc, đuổi ngoài cho !”
Tần Tiểu Ngọc vung cái chổi lên quét đầu Trương Khởi Hiền.
Trương Khởi Hiền tức c.h.ế.t , vốn là kẻ ưa sạch sẽ, giờ thì mặt mày xám tro mà bỏ chạy.
Tần Tiểu Ngọc: “Cái tên Trương Khởi Hiền đúng là ngụy quân t.ử, thật sự quá đáng ghét. Ngạn Tâm, liệu giở trò phá hoại việc ăn của chúng ?”
Kiều Ngạn Tâm: “Hắn và chúng vốn dĩ chính là đối thủ cạnh tranh, cho dù chuyện hôm nay, cũng chắc vui vẻ khi thấy chúng buôn bán phát đạt.”
Kiều Ngạn Tâm hít sâu vài cái, cố gắng để bản bình tĩnh .
Khải Nguyệt bưng tới một ly nước ấm: “Ngạn Tâm, chúng chấp nhặt với loại tiểu nhân đó. Chị uống chút nước ấm , cho đỡ tức.”
Kiều Ngạn Tâm nhận lấy ly nước, chậm rãi uống.
Lúc , chuông điện thoại vang lên. Kiều Ngạn Tâm thuận tay bắt máy, đầu dây bên truyền đến giọng hưng phấn của Lam Tuệ.
“Alo, Ngạn Tâm, cô sớm cho cô chính là Kiếm Vô Trần? còn đang đoán già đoán non xem vị tác giả thần tiên mà tâm niệm là ai, ngờ chính là cô!”
Nghe giọng kích động hưng phấn của Lam Tuệ, Kiều Ngạn Tâm cong khóe miệng, : “Bây giờ cô cũng muộn. Lam tiểu thư, cô về Hương Cảng ?”
“Vốn định ngày mai , nhưng chút việc trì hoãn . Ngạn Tâm, thể hẹn cô ngoài uống ly ? bàn với cô về chuyện chuyển thể tập truyện ngắn thành phim truyền hình.”
Kiều Ngạn Tâm nâng cổ tay đồng hồ, : “Bây giờ , xưởng rượu Ích Phong Nguyên để bàn giao chuyện thuê kho hàng, kế tiếp còn mấy trường học bái kiến lãnh đạo nhà trường. Hay là thế , xong việc sẽ gọi điện cho cô.”
Lam Tuệ chút thất vọng cảm thán: “Cô đúng là bà bầu bận rộn nhất mà từng thấy. Vậy , chờ cô bất cứ lúc nào.”
“Ừ, bye.”
“Bye bye.”
Cúp điện thoại, Kiều Ngạn Tâm nghỉ ngơi một lát : “Tiểu Ngọc, cùng tới hội trường xem một chút, tiên cứ bố trí hội trường , ngày mai buổi nếm thử rượu vẫn tiến hành bình thường.”
Tần Tiểu Ngọc gật gật đầu: “Được.”
Địa điểm tổ chức buổi nếm thử ở tầng một của trung tâm thương mại bên cạnh. Kiều Ngạn Tâm thuê mặt bằng của trung tâm thương mại để tổ chức vài kỳ nếm thử , nên quen thuộc với phụ trách và nhân viên ở đó, việc kết nối đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-547-truong-khoi-hien-choi-xau.html.]
Bố trí xong hội trường, xác định những loại rượu trọng điểm triển lãm ngày mai, công việc kế tiếp tương đối cụ thể và vụn vặt, cô giao cho Tần Tiểu Ngọc quyền phụ trách.
Nga
Kiều Ngạn Tâm lái xe xưởng rượu Ích Phong Viên tìm Phong Đài.
Xưởng rượu Ích Phong Viên tiến hành cải cách và diện, còn sản xuất và kinh doanh rượu nho nữa mà chuyển sang khai thác diện mảng rượu trái cây.
Phó xưởng trưởng Vương nhiệt tình đón Kiều Ngạn Tâm văn phòng của , : “Ngạn Tâm, xưởng trưởng Phong vốn định tự gặp cô, nhưng khéo việc ngoài. Bất quá chuyện thuê kho hàng xưởng trưởng Phùng an bài , cô yên tâm, cô ơn với xưởng rượu chúng , chỉ cần cô cần, bảo đảm sẽ dọn kho hàng cho cô.”
Kiều Ngạn Tâm trong lòng cảm kích, mắt sáng lên : “Xưởng trưởng Vương, vô cùng cảm ơn ngài ủng hộ việc ăn của . Phiền ngài đưa xem kho hàng một chút.”
“Đi thôi.”
Kho hàng của xưởng rượu vốn là nơi lưu trữ rượu nho, hiện tại lúc cho Kiều Ngạn Tâm mượn, Phong Đài chỉ thu một chút tiền thuê tượng trưng.
Ngay khi Kiều Ngạn Tâm chuẩn rời thì Phong Đài hấp tấp từ xe bước xuống.
Vừa thấy Kiều Ngạn Tâm liền : “Ngạn Tâm, cô tới văn phòng một chút, việc hỏi cô.”
Thấy thần sắc Phong Đài nghiêm túc, Kiều Ngạn Tâm trong lòng cũng đ.á.n.h thót một cái, còn tưởng rằng chuyện thuê kho hàng xảy vấn đề.
Tới văn phòng Phong Đài, : “Cô , nào, uống miếng nước.”
Anh đưa một ly nước ấm cho Kiều Ngạn Tâm, còn thì uống .
Phong Đài thẳng vấn đề hỏi: “Cô mà đắc tội với cái gã Hương Cảng họ Trương thế? Hôm nay hẹn ông chủ Vương bàn chuyện ăn, kết quả tên cũng tới, mặt dày mày dạn bảo ông chủ Vương hủy đơn đặt hàng rượu Lam Tinh, còn nguyện ý hạ thấp giá cả để buôn bán với ông chủ Vương.”
Nghe xong, ánh mắt Kiều Ngạn Tâm chợt chuyển lạnh.
Ông chủ Vương kinh doanh một khách sạn xa hoa. Kiều Ngạn Tâm hai ngày mới cùng ông chủ Vương đàm phán xong, về tất cả rượu nho trong khách sạn của ông đều sẽ lấy từ chỗ Kiều Ngạn Tâm.
Đơn đặt hàng tới tay còn kịp ấm chỗ Trương Khởi Hiền cạy mất ?
“Ngạn Tâm, thấy gã Hương Cảng dã tâm bừng bừng, chỉ sợ chỉ cạy đơn của ông chủ Vương mà còn cạy những đơn đặt hàng khác nữa. Cô nghĩ cách, thể để quá càn .”
Kiều Ngạn Tâm nhíu mày, : “Anh Phong, cảm ơn nhắc nhở, sẽ suy nghĩ kỹ biện pháp đối phó.”
“Ừ.”
Từ xưởng rượu Ích Phong Viên , Kiều Ngạn Tâm tạm thời nén chuyện xuống đáy lòng, xốc tinh thần đến trường trung học Thanh Bắc tìm hiệu trưởng Dư thương lượng chuyện biên soạn sách tham khảo cho học kỳ .
Đã cơ sở hợp tác từ , hiệu trưởng Dư một lời đáp ứng ngay.