Quý Yến Lễ nghĩ thôi cũng dám nghĩ tiếp.
Kiều Ngạn Tâm đỏ hoe đôi mắt, hít hít cái mũi, : “Anh Quý, bắt nạt em…”
Tiếp đó, cô kể chuyện Trương Lan Anh hôm qua đến cầu hôn cho Trương Thiết Ngưu, và hôm nay Trương Thiết Ngưu định cưỡng bức cô.
Nghe xong, Quý Yến Lễ cảm thấy tim đập chân run, suýt chút nữa thì cô nhóc …
Anh mặt sang, đôi mắt đen láy về phía Kiều Ngạn Tâm. Đôi mắt cô đỏ hoe, ch.óp mũi nhỏ xinh cũng đỏ ửng, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn nước sông ngâm đến trắng bệch.
Đầu tim Quý Yến Lễ nhói lên một cái, hỏi: “Trương Lan Anh chính là nhà chiếm đoạt nhà của em đúng ?”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Vâng, bọn họ chiếm nhà em thành, thế mà nghĩ cái trò bẩn thỉu là ép em gả cho em trai mụ , để ăn tuyệt hậu nhà em.”
Lục Chính Hằng cũng giận sôi m.á.u: “Cái nhà súc sinh , nhất định trừng trị bọn chúng nghiêm khắc! Ít nhất cũng phán cái thằng súc sinh tội lưu manh!”
Chiếc ô tô nhanh dừng cửa nhà Kiều Ngạn Tâm.
Trương Thiết Ngưu thấy Kiều Ngạn Tâm nhảy sông, đoán chừng cô hơn nửa là sẽ c.h.ế.t đuối, liền chạy về tìm Trương Lan Anh bàn bạc đối sách.
Trương Lan Anh phỉ nhổ một bãi nước bọt: “C.h.ế.t đuối càng chứ ! Dù cũng chẳng ai thấy là do mày ! Mày hoảng cái gì? Con ranh đó c.h.ế.t , nhà nó coi như tuyệt hậu! Chúng là duy nhất của nó, cái nhà lầu ba tầng chẳng sẽ thuộc về nhà ? Có điều chuyện để lộ , đợi đến khi t.h.i t.h.ể con ranh đó phát hiện, chúng mới thể dọn …”
Trương Thiết Ngưu cũng mừng rỡ thôi: “Chị, em nhé, em với chiếm hai tầng , chị với rể chiếm tầng cùng. Có nhà lầu , em cưới mười tám con vợ cũng chỉ là chuyện nhỏ…”
Hai chị em đang hí hửng bàn tính chuyện chia chác bất động sản nhà Kiều Ngạn Tâm, chợt bên ngoài tiếng động cơ ô tô gầm rú.
Tiếp đó, thằng Thổ Đản - con trai út của Trương Quế Lan chạy báo: “Mẹ ơi, con Kiều Ngạn Tâm oai lắm, xe ô tô về, còn hai chú bộ đội hộ tống về nữa!”
Trương Quế Lan và Trương Thiết Ngưu tức khắc trợn tròn mắt. Kiều Ngạn Tâm rơi xuống sông thế mà c.h.ế.t?
Trương Thiết Ngưu lập tức hoảng loạn: “Chị, liệu con Kiều Ngạn Tâm chuyện em định cưỡng bức nó ? Nếu nó báo công an ghép cho em cái tội lưu manh là em tiêu đời!”
Trương Lan Anh khinh thường thằng em trai to xác, ghét bỏ : “Lớn đầu thế lời ngu xuẩn thế hả? Mày cưỡng bức nó lúc nào? Rõ ràng là con ranh c.h.ế.t tiệt đó thấy mày trai nên nảy lòng tham, cưỡng bức mày, mày đồng ý nên nó mới dùng đá đập mày, định đập mày ngất xỉu để bá vương ngạnh thượng cung…”
Thằng Thổ Đản ông ruột to như cái tháp sắt, ngợm bốc mùi hôi rình, bĩu môi : “Mẹ, cũng thật dám !”
Trương Lan Anh hừ lạnh: “Hừ! Sự việc vốn dĩ là như thế. Đi, Thiết Ngưu, chị dẫn mày tìm con ranh đó tính sổ!”
Nói mụ túm lấy bàn tay to của Trương Thiết Ngưu, vội vàng lao khỏi nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-57-va-mat-cuc-pham.html.]
Kiều Ngạn Tâm lấy chìa khóa mở cổng lớn, mời Quý Yến Lễ và Lục Chính Hằng nhà .
Cô tìm một chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc quần dài màu đen đưa cho Quý Yến Lễ.
“Anh Quý, hai bộ quần áo bố em từng mặc, vẫn còn mới, tạm nhé…”
Tiếp đó, cô nhà tìm một đôi giày da mới và một đôi tất mới.
Bố của Kiều Ngạn Tâm cũng là một đàn ông trai, chỉ hào phóng mua cho con gái nhiều quần áo thời thượng, mà còn thường xuyên sắm sửa cho bản . Ông mua nhiều nhưng mặc ít, nhiều quần áo giày dép mua về cứ để trong tủ, thậm chí còn bóc tem.
Nga
Chỉ tiếc là quần lót nam để Quý Yến Lễ , cô nghĩ đành để chịu thiệt thòi “thả rông” một lúc .
Kiều Ngạn Tâm cũng một bộ váy áo khô ráo từ đầu đến chân.
Trương Thiết Ngưu đá văng cửa lớn nhà Kiều Ngạn Tâm, ôm cái miệng đầy m.á.u mặt, hùng hổ xông : “Kiều Ngạn Tâm, mày lăn đây cho tao! Mày phạm tội g.i.ế.c mà còn chạy ?”
Lục Chính Hằng thấy trong sân xông một nam một nữ, nữ thì mặt mày dữ tợn, nam thì mặt đầy vẻ ngu độn, khỏi buồn .
“Hai là ai đấy? Lý Quỳ và của Lý Quỳ ? Chạy nhà định gì?”
Quý Yến Lễ xong quần áo, thấy động tĩnh bên ngoài liền bước . Anh liếc mắt một cái là nhận ngay phụ nữ đang gào thét chính là kẻ chiếm đoạt nhà Kiều Ngạn Tâm.
Lại quét mắt sang Trương Thiết Ngưu, thấy trán vết m.á.u, liền đoán ngay tên chính là kẻ bắt nạt Kiều Ngạn Tâm, ép cô nhảy sông!
Trương Thiết Ngưu thấy Quý Yến Lễ liền sợ rúm ró, chỉ cảm thấy ánh mắt của lạnh như d.a.o, khí thế càng lạnh lùng, áp bức.
Trương Thiết Ngưu sợ hãi sang Trương Lan Anh.
Trương Lan Anh cũng ngờ Quý Yến Lễ xuất hiện ở đây. Mụ từng đụng độ với cha con nhà họ Quý, gia đình dễ chọc, cũng sợ mất mật hơn nửa. lỡ tìm tới cửa , dám lớn chuyện thì cũng cho ngô khoai.
“Chúng đến tìm Kiều Ngạn Tâm tính sổ, liên quan gì đến hai tên bộ đội các … Hai đừng mà ch.ó bắt chuột, xen việc khác!”
Lục Chính Hằng hỏi : “Tìm Kiều Ngạn Tâm tính sổ? Tính sổ gì? Nói thử xem nào!”
Trương Lan Anh cố vẻ hung dữ khuôn mặt đang run rẩy, trừng đôi mắt tam giác lên: “Kiều Ngạn Tâm định cưỡng h.i.ế.p em trai , em trai vẫn còn là trai tân, thể đồng ý chuyện ?