Nhớ kiếp tủi nhục, lừa đến còn một xu, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m trong phòng trọ, đáy lòng Kiều Ngạn Tâm chợt nhói đau, hốc mắt đỏ hoe trong nháy mắt.
, cô đ.á.n.h cược cả một đời vì !
Cả một đời , lãng phí cho một thứ như !
Thật sự nực !
Kiều Ngạn Tâm hỏi ngược : “Tống Vân Đình, cũng mặt mũi nhắc đến cả đời với ?
Đừng mơ! Anh nợ cả một đời, đời , đến để đòi nợ !”
Nói xong, cô hung hăng dùng cặp sách đẩy , sải bước về lớp học.
Nhìn bóng lưng quật cường lạnh lùng của Kiều Ngạn Tâm, trong lòng Tống Vân Đình nhói đau, ngón tay siết c.h.ặ.t đến kêu răng rắc.
*“Kiều Ngạn Tâm, là cô l.i.ế.m , l.i.ế.m một ngày, thì l.i.ế.m cả đời!”*
Kiều Ngạn Tâm chỗ, Phó Hán Văn hì hì sáp gần cô, hỏi: “Kiều Ngạn Tâm, mấy ngày nay ?”
“Về quê giải quyết chút chuyện, ?”
“Không cá cược với Tống Vân Đình ? sợ cứ xin nghỉ mãi. Đến lúc đó thi qua , Kiều Ngạn Tâm, đem hết tiền tiêu vặt đặt cược đấy, nhất định tranh giành thể diện cho , để thua!”
Kiều Ngạn Tâm: “Hả? Các lấy và Tống Vân Đình cá cược ?”
Vương Minh Hạo cũng ghé sát : “ , chúng đặt cược , cả lớp chỉ và Phó Hán Văn cược thắng, còn đám rác rưởi đều cược Tống Vân Đình thắng.
Kiều Ngạn Tâm, đặt cược mười đồng đấy, thể để mất tiền oan nhé!”
Vương Minh Hạo: “ đặt cược hai mươi đồng đấy, Kiều Ngạn Tâm, nhất định học hành cho , nhất định đ.á.n.h bại Tống Vân Đình, ?”
Mấy nữ sinh gần đó thấy, khinh thường bàn tán.
“Nằm mơ , hạng ba ngàn năm mà đòi đ.á.n.h bại Tống hạng nhất! cược Tống hạng nhất thắng!”
“ , đem cả tiền mua quần áo của đặt cược đó, tin chắc Tống hạng nhất!”
“Gái quê, mày thắng Tống hạng nhất, đợi kiếp ha ha ha!”
Kiều Ngạn Tâm về phía nữ sinh khoa trương nhất, : “Cậu đem tiền mua quần lót đặt cược , là đem tiền mua quần dài đặt cược ?
Chỉ sợ cởi truồng học mất!”
Nga
Vương Minh Hạo và Phó Hán Văn vui vẻ ha ha, hai như tiêm m.á.u gà, hưng phấn giúp Kiều Ngạn Tâm đáp trả mấy nữ sinh .
“Chậc, nếu l.i.ế.m Tống Vân Đình như , lúc đồn công an bắt , mày nhổ nước bọt lưng ?”
“ thế, chẳng cũng chỉ là một đám rác rưởi!”
“Còn Tống hạng nhất nữa chứ, phi! Tao thấy Tống Vân Đình chính là thiên hạ nhất hổ!”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-64.html.]
Dáng thon dài thẳng tắp của Tống Vân Đình xuất hiện ở cửa lớp, liếc mắt một cái thấy Kiều Ngạn Tâm đang vui vẻ với hai nam sinh mà ghét nhất.
Hắn lập tức trưng bộ mặt đưa đám, nghiêm khắc liếc Kiều Ngạn Tâm một cái.
Kiều Ngạn Tâm để ý đến , tiếp tục chuyện với Vương Minh Hạo và Phó Hán Văn, Tống Vân Đình tức giận đến mức mặt mày sưng sỉa cả ngày.
Phó Hán Văn: “Kiều Ngạn Tâm, Tống Vân Đình sắp tổ chức tiệc sinh nhật cho tình cũ của , chúng cùng góp vui !”
Vương Minh Hạo: “Nghe tên còn xa hoa, tổ chức tiệc ở nhà hàng Quân Dân Một Nhà Thân, mặc kệ hai , chắc chắn sẽ !”
Phó Hán Văn: “Đi , cũng !”
Kiều Ngạn Tâm : “Hai , về nhà học bài, nếu mà cạnh tranh với Tống Vân Đình .”
Kiều Ngạn Tâm Phó Hán Văn và Vương Minh Hạo ở đó, tiệc sinh nhật của Thẩm Thanh Nịnh chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc, náo nhiệt để xem, cô đương nhiên là !
Vừa tan học, Kiều Ngạn Tâm liền đạp xe đạp chạy như bay đến khách sạn Quân Dân Một Nhà Thân, đặt một phòng riêng.
Sau đó gọi vài món ăn thích.
Rất nhanh, cô thấy tiếng ồn ào lầu, Kiều Ngạn Tâm thò đầu ngoài cửa sổ xuống, thấy Tống Vân Đình và Thẩm Thanh Nịnh đang lầu, bên cạnh còn hai ba bạn học.
Kiều Ngạn Tâm nhíu mày: “Chẳng lẽ chỉ mấy thôi ? Không nên a…”
Nữ phục vụ hôm đó giới thiệu thực đơn cho Tống Vân Đình và Thẩm Thanh Nịnh thấy Tống Vân Đình đến, lập tức nhiệt tình chào đón.
“Cậu em, bây giờ mới đến… Các sáu , ăn gì nào?”
Tống Vân Đình ngoan ngoãn : “Chị, chị tìm một phòng riêng cho bạn em , lát nữa em qua gọi món.”
“Được thôi, sáu mời bên …”
Thẩm Thanh Nịnh hất cằm phía , Trương Hồng dẫn theo mấy khác cô , giống như một con công kiêu ngạo.
Sau khi Thẩm Thanh Nịnh và xuống, Tống Vân Đình theo phục vụ ngoài, đến mặt cô ngoan ngoãn : “Chị, chỗ chúng món nào giảm giá , chị giới thiệu cho em với.”
Người phục vụ khúc khích : “Muốn tiết kiệm tiền ?”
“Vâng, chúng em là học sinh, chị ưu đãi một chút .”
Người phục vụ : “Có chị ở đây, tiền cũng sợ, đây, trong chuyện.”
Tống Vân Đình tưởng cô thật lòng ưu đãi cho , liền theo cô rẽ nhà kho chứa rau khô.
Không ngờ phục vụ nắm lấy ngón tay Tống Vân Đình, liếc khuôn mặt tuấn tú của , duyên : “Chị tên Xảo Cúc, gọi một tiếng chị Xảo Cúc xem nào.”
Tống Vân Đình: “…”
Xảo Cúc hì hì véo mặt Tống Vân Đình, : “Em trai , em trông ngọt ngào thật đấy, chị thích nhất loại cải thìa trắng non như em.”