80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:18:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn mặt mũi gì? Hắn dựa cái gì? Mẹ nó là cái thá gì chứ!

Thứ đồ ghê tởm!

Kiều Ngạn Tâm chút mất lý trí, cô bất chấp tất cả vung ghế lên, nhắm thẳng đầu Tống Vân Đình mà bổ xuống.

sớm như , cô sớm dùng một cái ghế, một viên gạch, một viên đạn nổ tung đầu Tống Vân Đình, cho gặp quỷ !

Sự phẫn hận và sỉ nhục của hai kiếp chồng chất lên , che trời lấp đất ập lòng, khiến cô trong nháy mắt mất tâm trí mà bùng nổ.

May mà Tống Vân Đình né nhanh, nếu cú ghế của Kiều Ngạn Tâm chắc chắn thể đầu nở hoa, nứt đôi!

Chiếc ghế “rầm” một tiếng đập xuống sàn nhà, phát âm thanh kinh tâm động phách.

Tống Vân Đình trong lòng lạnh toát, trực giác rằng Kiều Ngạn Tâm thật sự đập c.h.ế.t .

mạng , cô đang đùa với !

Ngực Tống Vân Đình đập thình thịch, mắng một tiếng: “Đồ điên! là một con đàn bà điên!”

Hắn vội vàng vặn mở khóa cửa chạy xuống lầu như thể trốn chạy.

Nghe thấy động tĩnh, phục vụ hoang mang rối loạn chạy đến mặt Kiều Ngạn Tâm, thấy sắc mặt cô trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu, thần sắc hung ác, cũng hoảng sợ.

Người phục vụ vỗ nhẹ vai Kiều Ngạn Tâm, dịu dàng an ủi: “Đồng chí, cô ? Có cần chúng giúp gì ?”

Một lúc lâu , Kiều Ngạn Tâm dần dần bình tĩnh trở , với phục vụ: “ , phiền cô kiểm tra xem ghế hỏng , nếu hỏng , nguyện ý bồi thường theo giá.”

Người phục vụ cũng tiện hỏi nhiều, “Ồ” một tiếng, kiểm tra ghế, : “Cô nương, sức cô lớn thật đấy, ghế gỗ thông của chúng mà cũng gãy chân, lát nữa lúc thanh toán cô trả luôn tiền ghế nhé.”

Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Được.”

Sau khi phục vụ rời , còn chu đáo giúp cô đóng cửa .

Kiều Ngạn Tâm hít sâu mấy , cố gắng giữ bình tĩnh, cầm cặp sách lên quyết định về , đêm nay cô cách nào tiếp tục ở cùng một gian với Tống Vân Đình, cho dù là lầu lầu cũng , cô khống chế cầm ghế, b.úa, gạch và tất cả những vật cứng khác đập nát đầu Tống Vân Đình…

Đây là xã hội pháp trị, vì loại cặn bã mà đ.á.n.h cược cơ hội trọng sinh khó khăn lắm mới , đáng!

Tống Vân Đình mặt mày trắng bệch xuống cầu thang, đúng lúc , bỗng nhiên thấy một bóng uy vũ cao lớn từ cửa lớn nhà hàng , nọ mặc một quân phục, mặt chữ điền, trông uy v.ũ k.h.í phách.

Đó chính là cha của Quý Yến Lễ, Quý Cẩm Lương!

Tống Vân Đình tức khắc như c.h.ế.t đuối vớ cọc, kích động nghĩ: *“Cuối cùng thì vận may của cũng đến !”*

Tống Vân Đình bước nhanh đến mặt Quý Cẩm Lương, lễ phép gọi một tiếng: “Chú Quý, muộn thế , chú cũng đến đây ạ?”

Quý Cẩm Lương thấy rõ gọi là Tống Vân Đình, liền từ ái vỗ vỗ vai , : “Vân Đình, cháu cũng ăn cơm ở đây ? Ba cháu , cũng đến ?”

“Không ạ, ba cháu đều ở nhà, cháu ăn cơm cùng mấy bạn học.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-68.html.]

Quý Cẩm Lương hào sảng : “Lâu gặp ba cháu, cháu về với ông , bảo ông đến tìm chú uống !”

Nói liền định lên lầu.

Tống Vân Đình đang nhanh ch.óng tính toán xem nên mở miệng xin tiền ông như thế nào, mới gọi một câu, “Chú Quý, chú chờ một chút…”

Thì thấy Kiều Ngạn Tâm từ cầu thang xuống.

Kiều Ngạn Tâm thấy Tống Vân Đình ngay khoảnh khắc đó, trong ánh mắt tràn đầy sát ý.

khi đảo mắt thấy Quý Cẩm Lương, cô đành mạnh mẽ đè nén sự hận thù đối với Tống Vân Đình xuống đáy lòng.

Nga

Người nhà họ Quý nay đối xử với cô , cô tự nhiên lên chào hỏi một tiếng.

Thế là, cô bước nhanh đến mặt Quý Cẩm Lương, cung kính mà mất lễ phép gọi một tiếng: “Chào chú Quý, muộn thế , chú còn đến ăn cơm ạ?”

thèm liếc Tống Vân Đình lấy một cái.

Tống Vân Đình ngược Kiều Ngạn Tâm thêm hai , còn nhiệt tình hỏi: “Ngạn Tâm, em ăn no ?”

Kiều Ngạn Tâm chỉ coi như ruồi bọ đang kêu, để ý đến .

Quý Cẩm Lương thấy Kiều Ngạn Tâm trong nháy mắt, mặt lập tức hiện nụ từ ái, rõ ràng, so với Tống Vân Đình, ông càng thích cô bé Kiều Ngạn Tâm hơn, cũng càng quan tâm đến cô hơn.

“Ngạn Tâm , lâu gặp cháu, mấy hôm chú còn với Quý của cháu, bảo nó rảnh rỗi thì đến thăm cháu nhiều hơn, nó ?”

Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Vâng, cháu gặp Quý mấy ạ.”

nhịn nghĩ, cô và Quý Yến Lễ sẽ sống cùng , sẽ ngày nào cũng gặp mặt.

Nghe hai chuyện, Tống Vân Đình khỏi đầy bụng nghi ngờ: *“Không Kiều Ngạn Tâm dọn đến nhà họ Quý ở ?

Sao ý của chú Quý, cô hình như dọn đến nhà họ?

Vậy mấy ngày nay cô ?

Chẳng lẽ… cô lén lút sống chung với Quý Yến Lễ, ngay cả nhà họ Quý cũng ?”*

Nghĩ đến việc Kiều Ngạn Tâm khả năng Quý Yến Lễ chiếm hữu, Tống Vân Đình tức khắc cảm thấy vô cùng khó chịu!

Quý Cẩm Lương: “Có khó khăn gì thì cứ tìm Quý của cháu, đương nhiên cũng thể đến tìm chú, một nhà cần khách sáo!”

“Vâng, cảm ơn chú Quý.”

Kiều Ngạn Tâm thật sự chung một chỗ với Tống Vân Đình, với Quý Cẩm Lương hai câu, liền tìm một cái cớ, vội vàng rời .

Đợi Kiều Ngạn Tâm xa, Tống Vân Đình lập tức vẻ khó xử : “Chú Quý, một chuyện cháu nên với chú như thế nào…”

 

 

Loading...