Mắt Kiều Ngạn Tâm cay xè, khóe mắt đỏ hoe. Dù là kiếp kiếp , chú Tống vẫn luôn thương cô, đối xử với cô .
Quyền quản lý tài chính của nhà họ Tống gọn trong tay Chu Tuệ Phương, hai mươi đồng tiền chú Tống đưa cho cô, chắc chắn là chú vất vả lắm mới kiếm .
Nhìn Tống Viện Triều dính đầy bụi than, khó đoán , hai mươi đồng tiền là chú vất vả giao than cho từng nhà mới kiếm ...
Lòng Kiều Ngạn Tâm chua xót.
chính vì Tống Vân Đình, tình cảm ơn chú Tống của cô trở nên vô cùng phức tạp...
Kiều Ngạn Tâm : “Chú Tống, cháu về đây, chú cũng mau về ạ.”
Tống Viện Triều Kiều Ngạn Tâm rời , , phát hiện Tống Vân Đình đang cách đó xa . Chú định gọi: “Thằng nhóc thối...”
Tống Vân Đình đeo cặp sách nhanh ch.óng rời .
Về nhà, Tống Vân Đình vội vàng ăn hai bát cơm, xuống ghế nhỏ dán hộp giấy.
Tống Viện Triều, Chu Tuệ Phương, Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga cũng đều vây quanh trong phòng, chăm chú dán hộp giấy.
Tống Viện Triều trừng mắt Tống Vân Đình một cái: “Ta là sói chắc mà ăn thịt con ? Sao thấy là con chạy mất?”
Tống Vân Đình mặt nặng mày nhẹ : “Ba, việc gì ba đừng đến trường con nữa.”
“Sao? Chê ba con mất mặt ? Cứng cánh , chê ba ?”
Chu Tuệ Phương cũng : “Cái thằng bé , ghét bỏ cả ba ruột của ? Chẳng lẽ con nhận khác ba ?”
Tống Vân Đình im lặng , tức giận nghĩ: *Nếu thể chọn cha , ít nhất sẽ chọn Quý Cẩm Lương ba .*
Một lát , : “Mẹ, chắc chắn Kiều Ngạn Tâm dọn đến nhà họ Quý ở ?”
Chu Tuệ Phương mỉa mai : “Kiều Ngạn Tâm ở Vân Thành còn , nó đến nhà họ Quý ở thì còn thể ở ?”
“ hôm qua con Kiều Ngạn Tâm chuyện với mấy bạn học khác, nó nó ở nhà họ Quý, hình như là sống chung với một đàn ông nào đó!”
“Hả?” Chu Tuệ Phương trợn tròn mắt, lộ vẻ mặt hóng hớt: “Ta con ranh c.h.ế.t tiệt đó đột nhiên đòi dọn ngoài? Hóa bên ngoài đàn ông! Tuổi nhỏ câu dẫn đàn ông, đây chẳng là chuyện lưu manh ?”
Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga cũng đầy mặt hưng phấn, mắt sáng rực lên, tranh hỏi: “Kiều Ngạn Tâm khi nào đàn ông ngủ cùng ạ? Mẹ, phụ nữ kết hôn mà đàn ông ngủ cùng là phạm pháp ? Kiều Ngạn Tâm phạm tội lưu manh ?”
“Kiều Ngạn Tâm hư hỏng quá, nó chắc chắn mất trinh !”
Tống Viện Triều tức giận đập bàn một cái, gầm lên: “Tất cả câm miệng cho ! Đứa nào đứa nấy bậy bạ! Ngạn Tâm căn bản như !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-73-chu-tong-bi-boi-nho.html.]
Hắn căm giận ném mạnh chiếc hộp giấy dán dở trong tay xuống bàn, khoác áo ngoài.
Nga
Chu Tuệ Phương đuổi theo bóng lưng quát: “Ông đấy, trời sắp tối !”
“Đi nhà họ Quý!”
Tống Viện Triều đạp chiếc xe ba gác chở than của thẳng đến nhà họ Quý. Khi ngang qua cửa hàng, chú cố ý bỏ tám hào mua một túi táo.
Bạch Ninh, vợ hiện tại của Quý Cẩm Lương, bỏ dở cuộn len trong tay dậy mở cửa, ngạc nhiên : “Lão Tống, muộn thế ông đến? Mau .”
Rồi rướn cổ lên hướng cửa cầu thang gọi: “Cẩm Lương, ông mau xuống đây xem ai đến .”
Tống Viện Triều ngượng nghịu bước phòng khách nhà họ Quý. Nhìn bộ sofa da sang trọng, quần áo dính đầy tro bụi, chú dám sofa, đành xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh bàn .
Bạch Ninh miệng thì khách sáo: “Lão Tống, ông gì thế? Ngồi lên sofa chứ.” Tiện tay nhấc túi táo Tống Viện Triều đặt bàn một góc.
Tống Viện Triều xoa xoa tay, ngượng nghịu: “ bẩn, cũng thôi.”
Quý Cẩm Lương nhanh từ lầu xuống, phía là con trai của ông và Bạch Ninh – Quý Hướng Viễn.
Quý Hướng Viễn lễ phép chào: “Cháu chào chú Tống ạ.”
Quý Cẩm Lương nhiệt tình chào hỏi Tống Viện Triều, tiện tay kéo chú lên sofa, hỏi: “Lão Tống , tối nay ông rảnh rỗi đến đây? Có trong nhà chuyện gì ?”
Tống Viện Triều từ khi cửa âm thầm tìm kiếm bóng dáng Kiều Ngạn Tâm trong phòng. Thấy ông hỏi, chú liền : “Lão Quý ... Ngạn Tâm nó, hôm nay nó ở nhà ông ?”
Quý Cẩm Lương hỏi đến vẻ mặt ngơ ngác, thấy Tống Viện Triều lộ vẻ mặt lo lắng bồn chồn, vội : “Không mà, Ngạn Tâm vẫn luôn ở nhà ông ? Sao? Nó mất tích ?”
Bạch Ninh bưng một đĩa táo to và đỏ từ phòng bếp , tủm tỉm nhấn mạnh: “Lão Tống, ăn táo . Ông đấy, lão Quý nhà chúng miệng càng ngày càng kén ăn, chỉ ăn loại táo Fuji đỏ thôi, mấy loại táo khác cũng thèm .”
Tống Viện Triều Bạch Ninh đang lấy táo để vả mặt chú, nhạo chú mang loại táo rẻ tiền.
Chú : “Ngại quá, thích ăn táo.”
Bạch Ninh khẽ nhếch cằm : “Vậy ông uống nước , là loại đặc biệt cung cấp, thường uống .”
Quý Cẩm Lương vẫy tay: “ với lão Tống chuyện chính, cô cứ việc của cô !”
Bạch Ninh hờn dỗi đẩy vai ông, lẩm bẩm: “Không chuyện t.ử tế ?” Rồi xuống tiếp tục đan áo len.