“Ta sẽ chậm trễ con quá nhiều thời gian, nhưng tối nay cần chuyện với con.”
Ngực Kiều Ngạn Tâm căng thẳng, theo bản năng Lục Kiến Quốc. Lục Kiến Quốc còn tưởng rằng là vì Quý Hướng Viễn dùng nhầm đồ trang điểm của Kiều Ngạn Tâm dẫn đến nát mặt, mới khiến Quý Cẩm Lương đột nhiên tức giận.
Hắn Kiều Ngạn Tâm biện giải: “Chuyện tối nay trách Ngạn Tâm, Ngạn Tâm cũng là hại. Kẻ khốn nạn rải độc phấn đồn công an đưa về điều tra .”
“Chuyện qua , các con điều tra thế nào thì điều tra, nhúng tay. Ngạn Tâm, con cùng tới! Đoàn trưởng Lục cần theo .”
Quý Cẩm Lương chắp tay lưng văn phòng Lục Kiến Quốc.
Lục Kiến Quốc cũng vẻ mặt khó hiểu, dặn dò: *“Ngạn Tâm con đừng sợ, Thủ trưởng Quý hung dữ thôi chứ thật lòng mềm. Nếu ông mắng con, con cứ thật to, ông đảm bảo sẽ mềm lòng, nhanh sẽ thả con .”*
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Vâng, cháu ạ.”
Nói xong, cũng văn phòng.
Quý Cẩm Lương dậy đóng cửa văn phòng , chỉ chỉ ghế sofa, mặt treo vài phần ý ôn hòa.
“Ngạn Tâm, chúng xuống chuyện.”
Kiều Ngạn Tâm ngoan ngoãn xuống ghế sofa.
“Chú Quý, chú chuyện gì ạ?”
*“Cũng gì, chỉ chuyện một chút về con và Quý của con.”*
“Cháu và Quý?”
Trong lòng Kiều Ngạn Tâm giật .
Quý Cẩm Lương : *“Ngạn Tâm, con dọn khỏi nhà họ Tống? Bây giờ con ở một ?”*
*“Nhà chú Tống đông , vốn dĩ chật chội, cháu tiện cứ phiền họ mãi, nên cháu mua căn nhà cũ của Đoàn trưởng Lục, dọn ở một . Chú Quý, cháu kịp thời với chú chuyện cháu dọn , là sợ chú lo lắng.”*
Quý Cẩm Lương gật đầu: *“Sau gặp bất cứ chuyện gì cũng đừng tự gánh vác, cứ việc tìm chú Quý, chú Quý sẽ giúp con giải quyết. À , Ngạn Tâm, Quý của con thường xuyên đến thăm con ?”*
Kiều Ngạn Tâm luôn cảm thấy Quý Cẩm Lương cố ý lái chủ đề sang Quý Yến Lễ, liền thêm một phần cảnh giác, : “Cháu mua phòng ở thời điểm đụng Quý, đích xác giúp cháu ít việc, cháu cảm kích Quý.”
*“Ngạn Tâm, Quý của con từ nhỏ thích em gái, chắc chắn là xem con như em gái mà yêu thương. Vừa và dì Bạch của con cũng con gái, nếu con nhận cha nuôi . Như , Quý của con em gái, và dì Bạch của con con gái, chẳng là vẹn cả đôi đường ?”*
Kiều Ngạn Tâm sợ ngây , cô thể em gái của Quý Yến Lễ chứ?
Nga
Đầu óc cô xoay chuyển nhanh, chủ ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-98-loi-noi-doi-cua-quy-cam-luong.html.]
*“Chú Quý, cháu chú là vì cho cháu, cháu cũng nhận chú cha nuôi, chỉ là khi cháu mới sinh , bố cháu đưa cháu xem bói. Thầy bói mệnh cách của cháu đặc biệt, nên nhận kết nghĩa, đành phụ lòng của chú...”*
Quý Cẩm Lương: *“Không nhận kết nghĩa cũng , dù trong lòng Yến Lễ xem con như em gái . Đương nhiên, càng xem con như con gái ruột. Vừa , đối tượng của Yến Lễ cũng em gái. Ngạn Tâm , Yến Lễ chính là trai ruột của con, đối tượng của Yến Lễ chính là chị dâu ruột của con.”*
Kiều Ngạn Tâm như gõ một gậy đầu, cả đều hóa đá, lẩm bẩm : “Anh Quý, , đối tượng ?”
Quý Cẩm Lương : *“Anh Quý của con năm nay hai mươi tám tuổi , đối tượng là chuyện bình thường mà. Đối tượng của lớn lên vô cùng xinh , tính cách cũng . Quan trọng nhất là cô và Yến Lễ vẫn là thanh mai trúc mã. Hai từ nhỏ thiết. Hơn nữa họ nhanh sẽ kết hôn.”*
Kiều Ngạn Tâm: “!!!”
Đời , Quý Yến Lễ vẫn kết hôn, cô cũng vị hôn thê.
Chẳng lẽ khi trọng sinh, nhiều chuyện đều giống ?
Chẳng lẽ thích con gái?
Chẳng lẽ thật sự kết hôn?
Trên đỉnh đầu vang lên hai tiếng sấm sét, tia chớp ch.ói mắt xẹt ngang chân trời.
Kiều Ngạn Tâm bỗng nhiên cảm giác khó thở, như một khối nào đó trong n.g.ự.c đào mất, trống rỗng, khó chịu vô cùng.
Quý Cẩm Lương: *“Năm nay thời tiết thật là bất thường, còn đến mùa hè mà sấm sét chớp giật . Ha hả, quá sốt ruột! Quá sốt ruột , Ngạn Tâm, chú Quý khuyên con, bất cứ chuyện gì cũng thể sốt ruột, đến lúc nào thì nên chuyện đó. Con hiện tại là học sinh, thì một lòng một học tập cho , còn những chuyện nên nghĩ, nên , thì đừng suy nghĩ, càng thể ...”*
Kiều Ngạn Tâm đờ đẫn gật đầu.
Quý Cẩm Lương lộ vẻ gì quan sát phản ứng của Kiều Ngạn Tâm, thấy thần sắc cô kinh ngạc, ánh mắt tan nát đau đớn, cũng thật dễ chịu.
Rồi thầm may mắn ông kịp thời tay, bóp c.h.ế.t mối tình bình đẳng ngay từ trong trứng nước.
*“Ngạn Tâm, mưa rào sấm chớp mắt thấy sắp đổ xuống , đưa con về, tiện thể xem nhà con an .”*
Kiều Ngạn Tâm dậy : *“Không cần, chú Quý, cháu đạp xe nhanh. Trời tối thế , chú cũng nhanh về nghỉ ngơi ...”*
Nói xong đó, cũng mặc kệ Quý Cẩm Lương phản ứng thế nào, trực tiếp kéo cửa chạy ngoài.
Kiều Ngạn Tâm một chạy đến cổng lớn, leo lên xe đạp, chạy khỏi đoàn văn công.
Trên đỉnh đầu tiếng sấm từng trận, thời tiết dị thường oi bức, trong lòng cô là một mảnh lạnh băng.