Từ khi trọng sinh tới nay, cô chỉ là một cô độc.
Tất cả những gì cô cũng chỉ một Quý Yến Lễ. Nếu ngay cả Quý Yến Lễ cũng mất , cô cõi đời chỉ là một cô độc, chỗ dựa, chỗ nương tựa, hậu thuẫn, con đường nhân sinh sẽ một cách dị thường cô đơn...
Kiều Ngạn Tâm đạp xe nhanh như bay, nên nơi nào.
Về nhà ?
Một một nhà, hình như cũng tính là nhà.
, cô thể nơi nào?
Bỗng nhiên, “Ầm ầm ầm” một tiếng, tiếng sấm nặng nề cuồn cuộn đến, mưa to xối xả ngay đó ập tới, bóng đêm đen kịt, màn mưa lạnh lẽo che khuất tầm mắt cô.
Nga
Chờ Kiều Ngạn Tâm hồn , phát hiện cô đạp xe đến cổng quân khu.
Ký túc xá của Quý Yến Lễ liền ở bên trong quân khu.
Kiều Ngạn Tâm trố mắt một lát, đột nhiên cảm thấy cô nên hỏi Quý Yến Lễ một chút. Đời vì cô mà giữ một đời, lý nào đời đầu kết hôn với khác.
nếu thật sự vị hôn thê, hoặc là đối tượng, bạn gái, ái mộ, cô tuy rằng sẽ đau khổ, nhưng tuyệt đối sẽ dây dưa.
Chuyện dơ bẩn chen chân tình cảm của khác cô , cô sẽ lựa chọn chúc phúc ...
“ tìm Đoàn trưởng Quý Yến Lễ.”
Nhân viên trực ban quét mắt Kiều Ngạn Tâm, thấy cô cả đều mưa to ướt sũng, tóc ướt sũng dính mặt, trông chật vật.
Nghi hoặc hỏi: *“Đồng chí, mưa lớn thế mà cô tìm Đoàn trưởng Quý, chắc chắn việc gấp ? Chúng quy định, buổi tối thể cho ngoài . Thế , gọi điện cho Đoàn trưởng Quý, bảo cô gặp cô.”*
Kiều Ngạn Tâm cảm ơn.
Mười phút , Lục Chính Hằng cầm ô ngoài, thấy là Kiều Ngạn Tâm, kinh ngạc : *“Ngạn Tâm, là con? Lão Quý còn tâm trạng gặp , bảo giúp ứng phó một chút, thì là con .”*
“Chú Lục, Quý ở ký túc xá ?”
Lục Chính Hằng cạn lời hỏi trời: *“Ngạn Tâm, con vẫn gọi là chú Lục ? Anh ở ký túc xá, đưa con lên.”*
Lại đối với nhân viên trực ban giải thích: *“Đây là em gái của Đoàn trưởng Quý, trong nhà chút việc gấp đến tìm Đoàn trưởng Quý thương lượng, đưa con bé lên , lát nữa bảo Đoàn trưởng Quý tự đưa .”*
Có Lục Chính Hằng đảm bảo, nhân viên trực ban thuận lợi cho Kiều Ngạn Tâm .
Quý Yến Lễ và Lục Chính Hằng đều ở ký túc xá đơn, ký túc xá của hai gần .
Nghe tiếng đập cửa, Quý Yến Lễ điều chỉnh biểu cảm đến mở cửa, cố gắng để khác tâm trạng tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-99-tim-kiem-cau-tra-loi.html.]
Chính là ngày thường vốn lạnh như băng, khi tâm trạng tệ thì càng lạnh như băng sương, dù ngụy trang thế nào, vẫn là một tảng băng lớn.
Khoảnh khắc cửa phòng mở , Quý Yến Lễ liền quên cả hô hấp, * hoa mắt ? Mưa lớn thế , muộn thế , Kiều Ngạn Tâm xuất hiện mặt ? Cô gặp chuyện khó xử gì ?*
Lại thấy Kiều Ngạn Tâm cả đều ướt đẫm, lập tức đau lòng thôi.
Lục Chính Hằng: *“Lão Quý, giúp dẫn đến , gì thì chuyện đàng hoàng, đừng chuyện gì cũng nghẹn trong lòng, khó chịu ? Ngạn Tâm, thôi.”*
Lục Chính Hằng sớm phát hiện cảm xúc của Quý Yến Lễ tối nay đúng, mơ hồ đoán phần lớn liên quan đến Kiều Ngạn Tâm.
Quý Yến Lễ lùi về hai bước, Kiều Ngạn Tâm , Lục Chính Hằng mắt mà đóng cửa phòng cho hai .
Quý Yến Lễ cầm lấy áo khoác của , khoác lên vai Kiều Ngạn Tâm, ánh mắt sâu thẳm bi thương, giọng khàn khàn.
*“Lạnh cóng ? Mưa lớn thế , việc thì em nên gọi điện cho , sẽ tìm em...”*
Kiều Ngạn Tâm nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, Quý Yến Lễ thật sâu, trong mắt chứa một tầng nước lấp lánh, khóe mắt đỏ hoe, đôi môi đầy đặn đông lạnh đến trắng bệch, khiến đau lòng chua xót.
Kiều Ngạn Tâm bước về phía hai bước, ép sát đến bên cạnh Quý Yến Lễ, từ trong túi xách nghiêng lấy một lá thư nước mưa ướt sũng, giơ lên mắt Quý Yến Lễ.
Quý Yến Lễ liếc mắt một cái nhận lá thư chính là thư tình Kiều Ngạn Tâm cho Tống Vân Đình, kìm nắm c.h.ặ.t ngón tay, nghiêng mặt .
Hốc mắt Kiều Ngạn Tâm cay xè, nước mắt lăn dài xuống, giọng nghẹn .
*“Anh Quý, em hỏi một vài vấn đề, nhưng khi hỏi , em cần cho một chuyện. Lá thư đích xác là em cho Tống Vân Đình...”*
Quý Yến Lễ cảm thấy đang Kiều Ngạn Tâm lăng trì, hình thẳng tắp lung lay một chút.
*“, tất cả những chuyện đều là quá khứ . Trước là em mắt mù, em nhầm . Tống Vân Đình hiện tại trong mắt em chính là một tên rác rưởi, là một tên súc sinh, em đối với chỉ chán ghét và phẫn hận!”*
Quý Yến Lễ đột nhiên mặt , rũ mắt dám tin mà Kiều Ngạn Tâm.
*“Anh Quý, em là thật đấy, hy vọng đừng hiểu lầm em với tên cặn bã đó...”*
Đồng t.ử Quý Yến Lễ mở lớn, sương lạnh mặt trong nháy mắt tan chảy sạch sẽ, giọng càng thêm trầm thấp khàn khàn.
*“Ngạn Tâm... Em, em vì những điều với ?”*
Kiều Ngạn Tâm bước về phía hai bước, nâng khuôn mặt nhỏ tái nhợt Quý Yến Lễ, gần như dựa sát l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của Quý Yến Lễ, đôi mắt xinh biểu lộ cảm xúc sâu sắc nồng nhiệt.
Cô cũng vội vàng trả lời vấn đề , mà là hỏi ngược : *“Anh Quý, thích ai ?”*