A Chỉ - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:29:17
Lượt xem: 174

Sau khi mẫu qua đời, quý phi lấy cớ mệnh cách của xung khắc với đứa trẻ trong bụng nàng, đưa đến hoàng tự nàng cầu phúc cho đứa bé.

 

Phụ hoàng an ủi : “Đợi con lớn thêm chút nữa, trẫm sẽ đón con về.”

 

trong hoàng tự Thái hậu đang tĩnh tu.

 

Người đời đều , mẫu từng chịu ít khổ sở tay bà, Thái hậu nổi danh là một ác bà bà.

 

Quả nhiên, chùa, bà phạt chép kinh.

 

Trời lạnh thấu xương, hai tay nứt nẻ sinh lở loét, ngứa đến chịu nổi, gãi đến m.á.u tươi đầm đìa, vô ý bẩn kinh thư.

 

Thái hậu tức giận mắng lớn: “Ngươi còn nhỏ tuổi mà học hết bản lĩnh của ngươi! Có hại Phật tổ nhập mộng trừng phạt ?”

 

“Đưa tay !”

 

……

 

Sau , bà chỉ ép ăn thịt, còn bắt lên hậu sơn bắt thỏ.

 

Ta tự thấy gì đó , ban đêm quỳ Phật cầu xin tha thứ.

 

Thái hậu ngang qua thấy, trợn mắt một cái: “Ngươi đúng là đứa cứng đầu, nhận sai thì đừng niệm tên ! Không ‘rượu thịt xuyên ruột qua, Phật ở trong lòng’ ?”

 

1

 

Ta quỳ Phật tổ, thành kính chép kinh thư.

 

những chữ đó quá nhiều, khó , còn nhận .

 

Chép một trang mất lâu.

 

Trời trở lạnh, tay sinh lở loét nứt nẻ, ngứa ngáy khó chịu. Ta gãi chép, bên ngoài gió tuyết rít từng cơn.

 

Không từ lúc nào ngủ .

 

Lúc tỉnh , giường.

 

Thái hậu đang bên mép giường, ghét bỏ một cái.

 

“Bảo ngươi chép kinh thư, ngủ?”

 

Ta lập tức bật dậy, quỳ giường, sợ hãi run lẩy bẩy.

 

Bà cau mày: “Quỳ cái gì mà quỳ? Đây là chùa, hoàng cung. Ngươi Phật tổ trách ở chùa mà vẫn ỷ quyền h.i.ế.p ?”

 

Ta lắp bắp : “A Chỉ dám.”

 

Thái hậu cúi đầu cuốn kinh trong tay, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t, cuối cùng tức đến nỗi lỗ mũi cũng phồng lên.

 

“Ngươi cho , ngươi chép cái thứ gì ?”

 

từng chữ một:

 

“Quán Tự Tại… trứng trứng, hành trứng trứng ba trứng trứng. Chiếu trứng trứng, độ trứng trứng…”

 

“Sao là trứng ?”

 

Ta rụt rè giải thích: “Bởi vì… còn chữ. Mẫu , nếu gặp chữ , thì vẽ vòng tròn để .”

 

Thái hậu tức đến ngửa .

 

Tĩnh Tâm ma ma vội vàng tiến lên vuốt n.g.ự.c giúp bà thuận khí.

 

“Mẹ ngươi là một kẻ mù chữ, thi thư lễ nhạc chẳng gì, chỉ múa đao múa kiếm!”

 

Bà chỉ mũi : “Còn ngươi? Ngươi chính là một đứa mù chữ nhỏ!”

 

Mắt đỏ lên, cúi đầu, dám lên tiếng.

 

Thái hậu vốn hợp với mẫu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/1.html.]

 

Ngoại tổ phụ là Trấn Quốc Đại tướng quân, chỉ một mẫu là con gái, nên từ nhỏ mang theo bên , dạy những thứ như trận g.i.ế.c địch, hành quân bố trận.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Những thứ cầm kỳ thư họa , từng dạy qua.

 

Sau khi ngoại tổ phụ t.ử trận nơi biên cương, mẫu tiên hoàng ban hôn cho Thái t.ử khi đó.

 

Thái hậu, cũng chính là Hoàng hậu khi đó, nhất quyết đồng ý, mẫu thô lỗ cục mịch, tiêu xài hoang phí, quản lý hậu cung.

 

Thái t.ử chỉ cần mẫu một , lập tức đồng ý mối hôn sự .

 

Hai thành , tiên hoàng băng hà.

 

Sau khi mẫu trở thành Hoàng hậu, bà quản lý hậu cung, khiến thứ rối ren hỗn loạn.

 

Thái hậu gọi bà đến mắng một trận, thu phượng ấn.

 

Phụ hoàng nhiều cầu tình, ngược còn mắng đuổi .

 

Thậm chí Thái hậu còn lấy cớ gọi mẫu đến hầu bệnh, giữ luôn bên cạnh, ngay cả khi mẫu mang thai, cũng cho bà trở về Triều Hoa cung của .

 

Sau sinh , phụ hoàng nhất quyết đón hai con trở về.

 

Thái hậu tức giận, phất tay áo liền lên Đại Giác tự.

 

Bên ngoài đều là mẫu khiến Hoàng thượng và Thái hậu bất hòa.

 

Sau khi trở về ở Triều Hoa cung, tình cảm giữa mẫu và phụ hoàng, dường như còn như ban đầu nữa.

 

Phi tần trong hậu cung ngày càng nhiều, mẫu suốt ngày bận rộn lo liệu cho phụ hoàng phong phi, ban thưởng, trấn an.

 

Thời gian ở bên cũng ngày càng ít.

 

Lúc nhỏ hiểu, kéo tay áo bà hỏi: “Nương, vì lúc nào cũng ở bên con?”

 

xổm xuống, xoa đầu , nở nụ dịu dàng mà mệt mỏi.

 

“Bởi vì nương là Hoàng hậu. Hoàng hậu bệ hạ chia sẻ nỗi lo, thể chỉ ở bên cạnh con của .”

 

Ta hiểu “chia sẻ nỗi lo” là gì.

 

Chỉ rằng, đây nương sẽ dạy cưỡi ngựa, dẫn đến diễn võ trường xem các thị vệ luyện tập, khi ngã sẽ bế lên, “A Chỉ đừng sợ, nương ở đây”.

 

, những điều đó đều còn nữa.

 

2

 

Ta thường xuyên bậc cửa đợi bà trở về, đợi mãi đợi mãi ngủ .

 

Lúc tỉnh , bế về giường, nương bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng .

 

bà lúc nào cũng trông mệt mỏi, mấy câu dựa đầu giường mà ngủ .

 

Ta dám ồn, chỉ lặng lẽ gương mặt bà.

 

Nương thực , còn hơn những phi t.ử mới cung .

 

Chỉ là giữa hàng mày của bà, luôn một vết nhăn nhàn nhạt, thế nào cũng giãn .

 

Cho đến năm bốn tuổi, trong cung đột nhiên xuất hiện thêm một vị Như Quý phi.

 

Nàng là tiến cống từ vùng biên tái, dung mạo quả thật như tiên nữ bước từ trong tranh, mày liễu mắt hạnh, làn da trắng mịn như mỡ đông, mỗi bước tà váy lay động.

 

Phụ hoàng yêu thích nàng.

 

Như Quý phi đến, trở thành sủng ái nhất trong cung.

 

Hôm nay thưởng lụa là, ngày mai ban trang sức, đó đặc biệt cho phép nàng cần ngày nào cũng đến thỉnh an Hoàng hậu.

 

nàng vẫn đến.

 

Loading...