A Chỉ - 10 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:34:07
Lượt xem: 716

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái hậu đến bên giường, cúi đầu .

 

“Tĩnh Tâm, đóng cửa .”

 

Ta sững .

 

Không gọi thái y ?

 

Thái hậu xuống bên giường, phụ hoàng.

 

“Hoàng thượng, ngươi , t.h.u.ố.c là độc d.ư.ợ.c, Như Quý phi , căn bản giải d.ư.ợ.c.”

 

Như Quý phi rõ ràng như .

 

“Năm đó, tỷ tỷ gả cho tiên hoàng. Tiên hoàng vì một mỹ nhân mà đày tỷ tỷ lãnh cung, tỷ tỷ ở trong lãnh cung đó sinh ngươi.”

 

“Lúc đó, vốn đính hôn với Minh Thiền. Sau là ngươi, khi cha cung, cố ý quỳ mặt ông, để ông thấy ngươi sống khổ sở đến mức nào.”

 

Mắt phụ hoàng trừng lớn.

 

Thái hậu khẽ một tiếng.

 

“Cha trở về, giúp hủy hôn, để tiến cung, trở thành Hoàng hậu.”

 

“Hoàng thượng, khi đó ngươi là cố ý thương đúng ? Bởi vì tiên hoàng giao ngươi cho Dương Thường tại nuôi dưỡng. Ngươi nhà nàng thế lực yếu, giúp gì cho ngươi. Cho nên ngươi cố ý thương, cha đưa cung nuôi ngươi.”

 

Trong cổ họng phụ hoàng phát tiếng “a a”, như giải thích điều gì đó.

 

Thái hậu để ý đến .

 

“Ta vẫn luôn nghĩ ngươi đáng thương, quả thật bỏ ít tâm sức. Giúp ngươi vững vị trí Thái t.ử.”

 

khi ngươi phong Thái t.ử, việc đầu tiên ngươi , chính là hạ tuyệt tự d.ư.ợ.c cho .”

 

Ta sững sờ.

 

Tuyệt tự d.ư.ợ.c?

 

“Hoàng thượng, ngươi thừa . Ta vốn dĩ cũng sinh con cho tiên hoàng.”

 

Phụ hoàng hoảng sợ bà, con ngươi xoay chuyển ngừng.

 

Thái hậu cầm lấy khăn, nhẹ nhàng lau nước dãi nơi khóe miệng .

 

“Ngươi là con của tỷ tỷ, thật lòng đối với ngươi.”

 

“Còn ngươi thì ? Sau khi lên hoàng đế, sợ chịu buông quyền, liền hạ độc chậm thức ăn của .”

 

Ta bịt miệng, dám phát tiếng.

 

“Hoàng hậu lương thiện, hiểu cân bằng hậu cung, ngươi cưới nàng, chẳng qua là vì nhà nàng c.h.ế.t sạch, dễ khống chế.”

 

Ánh mắt phụ hoàng chằm chằm Thái hậu, như gì đó, như cầu xin.

 

Thái hậu nữa.

 

dậy, đến ngự án, trải một tờ thánh chỉ trống, cầm b.út .

 

Viết xong, cầm ngọc tỷ đóng xuống.

 

“Hoàng thượng, ngươi hồ đồ . Lão tam là nhất. Ta tin nó sẽ là một vị hoàng đế .”

 

Tam ca?

 

Người tam ca tính tình nhu nhược ôn hòa, thấy con kiến cũng tránh đường?

 

Phụ hoàng lời , cả run lên dữ dội, “phụt” một tiếng, phun một ngụm m.á.u đen.

 

Thái hậu lúc mới gọi ngoài một tiếng: “Truyền thái y.”

 

Thái y đến, bắt mạch xong, sắc mặt nặng nề lắc đầu.

 

“Hoàng thượng trúng độc quá sâu… thời gian còn nhiều.”

 

22

 

Một tháng , phụ hoàng băng hà.

 

Tam hoàng t.ử đăng cơ.

 

Hắn mới mười tuổi, long ỷ, hai chân run rẩy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/10-het.html.]

Thái hậu nhiếp chính.

 

Những ngày tiếp theo, Thái hậu bắt đầu dạy đạo đế vương.

 

Mỗi ngày trời sáng gọi dậy, sử sách, luyện chữ, học chính sự.

 

Chỉ cần dám lười biếng, Thái hậu liền cầm thước, đuổi theo đ.á.n.h khắp điện.

 

“Đứng ! Ngươi cho !”

 

“Hoàng tổ mẫu tha mạng!”

 

“Tha cái gì mà tha? Mẹ ngươi lúc lời cũng như , đ.á.n.h vài trận là ngoan ngay!”

 

Tĩnh Tâm ma ma bên cạnh , từng khuyên can.

 

Năm mười tám tuổi, tam ca lóc nhường ngôi cho .

 

“Cuối cùng cũng đám đại thần mắng nữa … A Chỉ, ngươi , mỗi ngày bọn họ đều mắng , nhu nhược, vô năng, cái gì cũng hiểu…”

 

vốn dĩ cũng hiểu mà.”

 

Ta , nên gì.

 

Hắn vỗ vỗ vai : “Ngươi cố gắng nhé, ủng hộ ngươi.”

 

Nói xong liền chạy mất, tìm đám chim cá hoa cỏ của .

 

23

 

Thái hậu trở về chùa.

 

Khi đến thăm bà, bà đang nheo mắt trong sân phơi nắng, tay cầm chuỗi tràng hạt, miệng lẩm bẩm.

 

Ta tiến gần một chút, vốn định xem bà đang niệm kinh gì, ai ngờ…

 

“…heo sữa , bồ câu , dê nướng nguyên con, Phật nhảy tường…”

 

Chân khựng .

 

Minh Thiền đại sư bên cạnh, chuỗi tràng hạt trong tay gần như vê đến tóe lửa.

 

Ông bất đắc dĩ lên tiếng: “Thái hậu, đây là chùa, thể ăn mặn.”

 

Thái hậu mắt còn mở, miệng vẫn ngừng: “Cái ăn, cái ăn, ngươi c.h.ế.t đói ?”

 

Minh Thiền đại sư định , Thái hậu bỗng mở mắt, liếc xéo ông.

 

“Đêm qua ngươi còn lén mang vịt sốt đến cho , chẳng lẽ là để ngắm ? Ngắm xem nó bay thế nào?”

 

Mặt Minh Thiền đại sư lập tức đỏ bừng.

 

Ông há miệng, dường như gì.

 

Cuối cùng chỉ thể chắp tay, niệm một câu “A Di Đà Phật”, dậy về phía Phật đường, chắc là sám hối cho đàng hoàng với Phật tổ một phen.

 

Thái hậu theo bóng lưng ông, đắc ý hừ một tiếng.

 

Ta bước tới, xuống bên cạnh bà.

 

“Hoàng tổ mẫu, kinh niệm… cũng thật sáng tạo.”

 

Thái hậu liếc một cái: “Ngươi hiểu cái gì? Đây gọi là tâm thành thì linh. Ta ngày nào cũng niệm, Phật tổ sẽ gì.”

 

“Vậy Phật tổ đưa heo sữa ?”

 

“Đưa cái gì mà đưa?”

 

vui : “Chỉ đưa đến một cái đầu suốt ngày niệm A Di Đà Phật.”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta , tựa vai bà.

 

“Hoàng tổ mẫu, cảm ơn .”

 

Thái hậu gì.

 

Một lúc , bà bỗng lên tiếng: “Con mọt gỗ đó tối qua mang vịt sốt đến, giữ nửa con trong phòng. Ngươi lấy , chúng chia ăn.”

 

Ta: “Hoàng tổ mẫu, con còn mang theo thỏ nướng, ăn ?”

 

Thái hậu tít mắt: “Ăn!”

 

(Hết)

Loading...