A Chỉ - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:29:31
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó nàng đến hành lễ với nương, trốn bình phong lén nàng.

 

Nàng hành lễ xong với nương, vội rời , mà từ xuống đ.á.n.h giá nương một lượt, che miệng :

 

“Hoàng hậu nương nương quả thật hiền đức rộng lượng, ngày ngày bận rộn những việc vụn vặt . Chỉ là đôi tay …”

 

“Thiếp , nương nương từ nhỏ tập võ, các đốt ngón tay thô ráp, e là khi hầu hạ Thánh thượng, cũng sẽ ngài đau đấy chứ?”

 

“Chẳng trách mời Thánh thượng đến, cũng tới.”

 

Tay của nương quả thực mềm mại.

 

Đó là đôi tay từng cầm đao kiếm, kéo dây cung, là đôi tay mài giũa trong gió cát nơi biên cương cùng ngoại tổ phụ.

 

Nương gì, chỉ lặng lẽ nàng.

 

Như Quý phi , rời .

 

Ta chờ nương nổi giận.

 

Trước tính tình bà lớn, một phụ hoàng bà thô lỗ, bà tại chỗ ném vỡ một chiếc chén .

 

, bà gì cả.

 

Chỉ cúi đầu, đôi tay của .

 

Ta chạy ngoài, nhào lòng bà: “Nương, nàng ! Vì mắng nàng ?”

 

Nương bế lên, nhẹ giọng : “A Chỉ, mắng giải quyết vấn đề, chỉ khiến phụ hoàng con càng thêm tức giận.”

 

“Vậy cái gì mới giải quyết vấn đề?”

 

Nương nghĩ một lúc, : “Đợi con lớn lên sẽ .”

 

Ta hiểu.

 

, Như Quý phi bắt nạt nương .

 

Phụ hoàng chuyện , chỉ nhàn nhạt với Như Quý phi một câu: “Không vô lễ với Hoàng hậu.”

 

Ta tức giận, lén hỏi ma ma, Như Quý phi sợ nhất điều gì.

 

Ma ma , nữ t.ử vùng biên tái, sợ nhất là côn trùng kiến.

 

Ta ghi nhớ trong lòng.

 

3

 

Hôm đó Như Quý phi đến thỉnh an nương.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Lúc hành lễ, nhân lúc ai để ý, nhét mấy con dế chuẩn sẵn trong tà váy của nàng.

 

Nàng dậy, liền cảm thấy chân thứ gì đó đang bò.

 

Cúi đầu xuống, nàng hét lên một tiếng, nhảy dựng lên.

 

Không cẩn thận giẫm vạt váy của , ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch, mắt trợn lên, ngất .

 

Trong điện lập tức hỗn loạn.

 

Khi ma ma kéo , còn đầu một cái.

 

Đêm đó, nương phụ hoàng gọi .

 

Ta họ gì, chỉ khi nương trở về, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn mỉm với .

 

“A Chỉ, . Nương .”

 

ngày hôm , bà liền cấm túc.

 

Sau khi Như Quý phi tỉnh , đến tan nát cõi lòng, Hoàng hậu sai con gái hại nàng.

 

Phụ hoàng tuy xử phạt , nhưng nương dạy con nghiêm, lệnh cho bà ở trong cung tự kiểm điểm, bước khỏi cung môn nửa bước.

 

, đưa đến chỗ Thục phi nuôi dưỡng.

 

Thục phi đối xử với tệ.

 

nhớ nương.

 

Mỗi ngày đều hỏi ma ma: “Khi nào mới thể gặp nương?”

 

Ma ma lúc nào cũng : “Sắp , sắp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/2.html.]

 

4

 

Hai tháng , phụ hoàng cuối cùng cũng cho phép thăm nương.

 

Ta chạy tẩm cung của bà, trong lòng đầy vui mừng gọi “nương”, nhưng ngay khoảnh khắc thấy bà, sững .

 

Người phụ nữ giường , gầy đến chỉ còn da bọc xương, gò má nhô cao, hốc mắt hõm sâu, sắc mặt vàng vọt.

 

Ta gần như nhận bà.

 

thấy tiếng , chậm rãi đầu , đôi mắt đục ngầu ánh lên nước mắt.

 

“A Chỉ… A Chỉ, đây, để nương con.”

 

Ta lao tới, sấp bên mép giường bà, nước mắt rơi ào ào.

 

“Nương, ? Sao thành thế ?”

 

Bà nhẹ nhàng vuốt mặt , : “Nương , nương chỉ là… bệnh thôi.”

 

“Bệnh gì? Con tìm thái y! Con cầu phụ hoàng!”

 

Bà lắc đầu: “Không cần, nương sẽ sớm khỏi thôi. Đợi nương khỏe , sẽ thể ở bên A Chỉ.”

 

Ta tin.

 

Ta tìm phụ hoàng, quỳ đất cầu xin cứu nương.

 

Phụ hoàng nhíu mày, phái những thái y giỏi nhất.

 

thái y đến , bệnh của nương càng lúc càng nặng hơn.

 

Ta ở trong cung của Thục phi, mỗi ngày đếm từng ngày mà sống.

 

5

 

Cho đến nửa năm , ngày sinh nhật năm tuổi của .

 

Nương đột nhiên tinh thần lên nhiều, thể dậy, cũng thể ăn vài miếng.

 

Bà sai đón qua, đích đeo cho chiếc khóa trường mệnh mà bà chuẩn từ lâu.

 

Sau đó sai ma ma bưng một bát mì, : “A Chỉ, nương sai cho con mì trường thọ, mau nếm thử .”

 

Ta ăn mì, nước mắt rơi xuống bát.

 

Đêm hôm đó, trở về chỗ Thục phi.

 

Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.

 

Sinh nhật năm tuổi của , qua .

 

Nương còn nữa.

 

Sau , ở trong cung loạn đòi nương.

 

Lúc đầu phụ hoàng còn dỗ dành , ôm A Chỉ ngoan.

 

lâu dần, mày của càng nhíu c.h.ặ.t, đến thăm cũng ngày càng ít .

 

Một ngày nọ, Như Quý phi đến.

 

Nàng vặn tai , ghé sát tai : “Nhớ nương ? Sao ngươi theo cùng luôn ?”

 

Ta lấy sức lực, một tay đẩy nàng .

 

Nàng ngã xuống đất, ôm bụng hét lên.

 

Ta nàng đang mang thai.

 

Thái y cau mày quý phi động t.h.a.i khí, e rằng t.h.a.i nhi khó giữ.

 

Như Quý phi giường rên rỉ suốt ba ngày.

 

Ba ngày , nàng mời đến một đạo sĩ, mệnh cách của xung khắc với hoàng t.ử trong bụng nàng, nếu ở trong cung sẽ va chạm long thai.

 

Phụ hoàng trầm mặc lâu.

 

Cuối cùng chỉ xoa đầu : “A Chỉ, phụ hoàng đưa con đến Đại Giác tự ở vài năm. Đợi con lớn thêm chút nữa, trẫm sẽ đón con về.”

 

trong Đại Giác tự Thái hậu.

 

Khi nương còn sống, bà trăm phương nghìn kế gây khó dễ cho nương. Nay nương mất, bà càng sẽ buông tha cho , đứa giống nương như đúc.

Loading...