A Chỉ - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:29:52
Lượt xem: 638

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

 

Ngày lên núi hôm đó, gió lớn.

 

Xe ngựa dừng sơn môn, bế xuống, liếc mắt thấy bậc thềm cao nhất.

 

Thái hậu mặc một y phục xám xịt, tóc chải gọn gàng một sợi rối, mặt lạnh tanh, giống như những pho tượng hung thần ác sát trong chùa.

 

, lạnh lùng : “Trông giống hệt nó.”

 

Tim run lên, chờ bà mắng.

 

lúc , Tĩnh Tâm ma ma bên cạnh bỗng bước lên, khoác lên một chiếc áo choàng.

 

“Trên núi gió lớn, mặc phong phanh như ?”

 

Chiếc áo choàng dày dặn, mang theo mùi đàn hương dễ chịu.

 

Nước mắt suýt nữa rơi xuống.

 

Thái hậu liếc một cái: “Không ! Nước mắt là thứ vô dụng nhất.”

 

Ta vội vàng nhịn .

 

“Đi,” bà hất cằm về phía bên cạnh, “ quần áo.”

 

Y phục của tiểu hòa thượng xám xịt, một chút cũng .

 

ấm.

 

Ấm hơn nhiều so với bộ y phục thêu hoa , mà chẳng tác dụng gì.

 

Ta luôn sợ Thái hậu sẽ mắng , giống như bà từng mắng nương .

 

đợi hai ngày, bà gì, chỉ bảo Tĩnh Tâm ma ma đưa cho kinh thư và b.út mực, bảo chép kinh.

 

Ban đêm lạnh.

 

Đại Giác tự ở đỉnh núi, ban đêm gió lớn như tiếng quỷ . Ta co ro trong chăn, trùm kín đầu, lén lút nhớ đến nương.

 

Nhớ dáng vẻ bà chải tóc cho , nhớ dáng vẻ bà ôm khe khẽ hát, nhớ lúc bà hôn lên ch.óp mũi là bảo bối của bà.

 

Càng nghĩ, nước mắt càng rơi.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta dám thành tiếng, chỉ thể co thành một cục, run rẩy trong chăn.

 

Bỗng nhiên, cửa đẩy .

 

Ta sợ đến cứng đờ cả , vén chăn lên, thấy Thái hậu ở cửa, trong tay xách một chiếc đèn.

 

thấy , giật một cái, chiếc đèn cũng lắc lư theo, trừng mắt mắng .

 

“Ngươi dọa c.h.ế.t ? Nửa đêm cái gì mà ? Ta còn tưởng ma!”

 

Ta vội lau nước mắt, nhưng càng lau càng nhiều.

 

Bà ghé gần , ghét bỏ nhíu mày: “Khóc cũng , chẳng khác gì ma.”

 

Tĩnh Tâm ma ma từ phía bước , bên mép giường, dùng khăn lau mặt cho .

 

“Tỷ tỷ nhỏ là nhớ nương ?”

 

Ta gật đầu, mũi chua xót: “Còn sợ tối nữa… ngủ một , sợ lắm.”

 

Thái hậu bên cạnh hừ một tiếng: “Ngươi sợ cái gì chứ? Ở đây là Phật, vị Phật nào nửa đêm bò dậy bắt ngươi ?”

 

Ta dám cãi , chỉ cúi đầu, nước mắt rơi xuống.

 

một lúc, bỗng kiên nhẫn phẩy tay: “Xuống đây, theo .”

 

Ta ngây .

 

“Điếc ? Xuống!”

 

Ta vội vén chăn, chân trần bước xuống đất.

 

Thái hậu nhíu mày liếc một cái, với Tĩnh Tâm ma ma: “Mang giày cho nó.”

 

Tĩnh Tâm ma ma mỉm xổm xuống, mang giày cho , chỉnh y phục, nắm tay theo phía Thái hậu.

 

Ra khỏi cửa, rẽ sang bên cạnh vài bước, Thái hậu đẩy mở một cánh cửa khác.

 

Lúc mới phát hiện, bà ở ngay sát phòng .

 

Chẳng trách dọa giật .

 

Thái hậu chỉ một chiếc trường kỷ thấp cạnh cửa sổ: “Ngươi ngủ ở đó.”

 

Trên trường kỷ trải sẵn chăn đệm dày cộp, mềm mại, phồng xốp, ấm.

 

Ta đầu về phía chiếc giường lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/3.html.]

 

“Nhìn cái gì? Đây là chỗ ngủ!”

 

xuống mép giường, bắt đầu cởi áo ngoài: “Còn mau ngủ? Sáng mai còn chép kinh.”

 

Ta trèo lên chiếc trường kỷ, chui trong chăn.

 

Bên phía Thái hậu sột soạt một lúc, đèn tắt.

 

Trong bóng tối, mở to mắt, ánh trăng ngoài cửa sổ.

 

“Hoàng tổ mẫu.”

 

Ta khẽ gọi.

 

Bên đáp.

 

“Hoàng tổ mẫu, ngủ ?”

 

“Còn nữa sẽ ném ngươi ngoài.”

 

Ta lập tức ngậm miệng.

 

Cứ như , ngủ trong phòng của Thái hậu.

 

Mỗi ngày dậy sớm chép kinh, theo các sư phụ thiền.

 

……

 

7

 

Thái hậu lật xấp kinh thư đầy những vòng tròn của , chân mày càng nhíu c.h.ặ.t.

 

“Sao ngươi khai m.ô.n.g?”

 

Bà ngẩng đầu : “Ở trong cung, ngươi quản ngươi ? Toàn là trứng, thấy ngươi cũng giống một quả trứng!”

 

Ta nhỏ giọng : “Nương , thể học võ , rèn luyện thể.”

 

Thái hậu nhướng mày: “Ồ? Vậy ngươi học những gì?”

 

Ta trèo xuống giường, vững, hít sâu một , đ.á.n.h một lượt quyền pháp mà nương dạy .

 

Đấm thẳng, đá bật, xoay , thu thế.

 

Đánh xong ngẩng đầu, sắc mặt Thái hậu dịu một chút.

 

“Cũng ,” bà hừ một tiếng, “nhưng chữ cũng học. Không thì thư mắng ngươi, ngươi tưởng là đang khen đấy.”

 

Trong lúc chuyện, ánh mắt bà dừng tay .

 

“Tay thế ?”

 

Ta theo bản năng giấu tay lưng.

 

Bà trừng mắt: “Đưa . Giấu cái gì mà giấu? Tưởng là móng heo ? Ai thèm cái móng của ngươi?”

 

Ta chậm rãi đưa tay .

 

Tay sưng đỏ khó coi, còn những vết gãi rách đóng vảy, ngang dọc chằng chịt, như một đám côn trùng bò qua.

 

Tĩnh Tâm ma ma ghé , hít một lạnh: “Ôi, nẻ lạnh thế ? Lại còn nặng như ?”

 

Thái hậu cúi đầu những vết m.á.u kinh thư, chân mày nhíu : “Chẳng trách kinh thư cũng bẩn thỉu như .”

 

Bà đặt kinh thư xuống, .

 

“Đưa tay .”

 

Tim run lên.

 

Cuối cùng cũng đến , Thái hậu đ.á.n.h .

 

Ta đưa tay , đầu gối mềm , quỳ xuống, hai mắt nhắm c.h.ặ.t.

 

“Xin Hoàng tổ mẫu ban phạt.”

 

Trong điện yên tĩnh trong chốc lát.

 

Sau đó, tay bỗng nhiên mát lạnh.

 

Ta lén mở mắt.

 

Thái hậu đang cúi đầu, bôi thứ gì đó lên mu bàn tay .

 

Bà… đ.á.n.h ?

 

Nhận ánh mắt của , bà đến mí mắt cũng thèm nhấc lên: “Nhìn cái gì? Sưng thành thế , chướng mắt .”

 

Tĩnh Tâm ma ma ở bên cạnh nhẹ giọng : “Tiểu công chúa, t.h.u.ố.c ở chỗ ma ma đây. Sau mỗi tối ma ma sẽ bôi cho con một , bôi vài ngày là còn ngứa nữa.”

 

Loading...