A Chỉ - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:30:23
Lượt xem: 739
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta gật đầu, về phía Thái hậu.
Lúc bà bôi t.h.u.ố.c cẩn thận, như sợ đau.
Rõ ràng nãy còn mắng là móng heo.
Mắt dần đỏ lên.
Bà thực …
Hình như…
Cũng quá .
Thái hậu ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt của , ghét bỏ nhíu mặt .
“Đừng trừng đôi mắt đỏ đó . Muốn dọa c.h.ế.t để xuống theo ngươi ? Ta , còn sống trăm tuổi!”
Ta vội cúi đầu, cố nén nước mắt .
8
Thái hậu sợ bẩn kinh thư, nên cho chép nữa.
Ta rảnh rỗi, mỗi ngày chỉ cần thiền là .
Ngồi thiền nhẹ nhàng hơn chép kinh, chỉ là nhanh đói, còn dễ buồn ngủ.
Hôm nay lúc ăn cơm, nhân lúc ai để ý, lén giấu một cái màn thầu lớn.
Tối qua ngủ , thấy Thái hậu và Tĩnh Tâm ma ma chuyện nhỏ với .
Thái hậu phàn nàn đồ ăn ở đây thanh đạm nhạt nhẽo, đến một bữa khuya cũng .
Tĩnh Tâm ma ma khuyên bà trở về cung.
bà , bà đám yêu ma quỷ quái trong cung đấu đá .
……
Ta nghĩ tối nay sẽ đưa cho bà.
Đến đêm, ôm cái màn thầu trong lòng, lén lút đẩy cửa phòng Thái hậu.
Bà đang ánh nến, thấy , nhướng mày: “Ngươi giấu một cái màn thầu gì?”
Ta hai tay nâng lên đưa qua: “Cho Hoàng tổ mẫu ăn.”
Bà ghét bỏ bĩu môi.
“Ngươi chỉ cho ăn cái ? Heo còn ăn ngon hơn .”
Nói xong, bà dậy, từ trong tủ lấy mấy đĩa thức ăn.
Gà , thịt sốt, thịt bò kho.
Hương thơm lập tức lan , mắt tròn xoe.
“Nhìn cái dáng vẻ từng thấy đời của ngươi kìa.”
Thái hậu xé một chiếc đùi gà, đưa đến mũi lắc lắc.
“Thơm ?”
Ta nuốt nước bọt: “Thơm.”
“Thơm cũng cho ngươi hết.”
Bà hừ một tiếng: “Cùng lắm cho ngươi ăn một cái đùi thôi.”
Ta lắc đầu: “Không ăn.”
Thái hậu tức giận: “Không ăn? Ngươi báo với trụ trì ?”
“Ta sẽ tố cáo Hoàng tổ mẫu.”
“Chỉ là… trong chùa ăn những thứ .”
Bà trợn mắt: “Ngươi , ai mà ?”
“Phật tổ …”
“Phật tổ ban đêm cũng ngủ.”
Bà nhét cái đùi gà tay : “Ngươi ăn ? Gầy thành thế , còn chép kinh cho ? Lỡ ngủ quên thì ? Ngươi định lười biếng ?”
Ta vội vàng nhận lấy chiếc đùi gà.
Ăn.
Vì ăn quá vội, một miếng thịt mắc ở cổ họng, nghẹn , mặt đỏ bừng.
Thái hậu vội vàng vỗ lưng cho , Tĩnh Tâm ma ma bưng nước tới.
Ta ừng ực uống , khó khăn lắm mới nuốt xuống , nước mắt cũng sặc .
Thái hậu , bỗng nhiên : “Cái tướng ăn của ngươi, đúng là giống ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/4.html.]
Trong lòng chua xót.
“Hoàng tổ mẫu……”
“Mẫu con… cũng từng ăn đùi gà của ?”
Bà lạnh: “Đâu chỉ. Ta gọi nàng đến hầu bệnh, nửa đêm nàng ngủ còn say hơn heo. Ban ngày đói bụng, liền chạy bếp của trộm đồ ăn. Đây là hầu bệnh ? Ta thấy nàng là đến hưởng phúc thì .”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tĩnh Tâm ma ma bên cạnh mím môi : “ Thái hậu chẳng cũng trách Hoàng hậu nương nương ?”
“Ta trách?”
Thái hậu cứng miệng: “Ta mắng nàng một trận!”
Tĩnh Tâm càng sâu hơn: “Người mắng Hoàng hậu nương nương, là vì nàng ăn hết đồ ăn khuya của .”
Ta: “Nương… thật sự như ?”
Thái hậu cụp mắt xuống, giọng cũng hạ thấp.
“Nàng chính là khiến chán ghét như . Tai mềm, da mặt dày, thật khiến …”
Bà dừng một chút, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Hận c.h.ế.t .”
Trong lòng bỗng nhiên hoảng hốt, dám hỏi thêm nữa.
Thái hậu đẩy cả con gà đến mặt : “Không ăn nữa, ngươi ăn .”
Ta bà, con gà.
Rồi cúi đầu ăn.
9
Lên núi lâu như , lâu ăn thịt.
Ta ăn mãi ăn mãi, dừng .
Đến khi hồn, đĩa trống .
Bụng căng tròn, như ôm một quả dưa nhỏ.
Đêm đó, giường lăn qua lăn , thế nào cũng ngủ .
Bụng trướng đến khó chịu, như thứ gì đó đang đ.á.n.h bên trong.
Ta co , cố nhịn.
Trong lúc mơ màng, bỗng một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng .
Chậm rãi, từng chút một xoa xoa.
Ta hé mắt, trong bóng tối mờ mịt rõ mặt , chỉ ngửi thấy mùi đàn hương quen thuộc.
Loáng thoáng, đang :
“Đứa nhỏ đáng ghét, giống hệt nó, khiến lo lắng…”
Giọng nửa là ghét bỏ, nửa là bất lực.
Ta lẩm bẩm một câu: “Nương… con nhớ lắm…”
Bàn tay đó khựng một chút, xoa càng nhẹ hơn.
Trong bóng tối, khẽ thở dài.
Từ khi theo Thái hậu ban đêm lén ăn thịt, mặt dần dần thêm chút thịt.
Chỉ là trong lòng cứ thấy áy náy.
Bà chỉ sai xuống núi mua thịt, còn nhắm đến cả thỏ ở hậu sơn.
Hôm nay thời tiết , bà bảo Tĩnh Tâm ma ma dẫn bắt thỏ.
Ta sầu não.
Ban đêm lén ăn thịt đủ với Phật tổ , giờ còn bắt thỏ nữa ?
Thế là nhân lúc Thái hậu ngủ trưa, lén lút chạy đến đại điện, quỳ tượng Phật, chắp tay, thành tâm sám hối.
“Phật tổ cao, tín nữ A Chỉ, gần đây theo Hoàng tổ mẫu ăn vài thứ nên ăn… những thứ thịt đó, con ăn, là Hoàng tổ mẫu ép con ăn. Hoàng tổ mẫu bảo A Chỉ ăn, A Chỉ dám ăn. Hoàng tổ mẫu còn , Phật tổ ban đêm ngủ, thấy…”
Ta lẩm bẩm ngừng, nhắc tên Thái hậu mấy chục .
Đang niệm, phía bỗng vang lên một tiếng lạnh.
“Ngươi đúng là đứa đầu óc cứng nhắc.”
Ta đầu , Thái hậu từ lúc nào ở cửa, đang trợn mắt .
“Muốn nhận thì đừng niệm tên !”
Bà bước tới, vỗ một cái lên đầu .
“Không ‘rượu thịt xuyên ruột qua, Phật ở trong lòng’ ?”