A Chỉ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:31:13
Lượt xem: 788

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta ôm đầu, lắp bắp dám gì.

 

Thái hậu đang định mắng thêm, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng ho khẽ.

 

“Thái hậu.”

 

Ta đầu , là trụ trì Minh Thiền đại sư.

 

Ông ở cửa, hai tay chắp , sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt dừng Thái hậu.

 

Thái hậu : “Ồ, Minh Thiền, ngươi tới?”

 

Minh Thiền đại sư bước , một cái, về phía Thái hậu, chậm rãi : “Thái hậu, nơi cửa Phật, vẫn là nên…”

 

“Không nên cái gì?”

 

“Minh Thiền, chỉ đến đây tu dưỡng tính, chứ đến ni cô. Phật tổ cũng trách , ngươi cũng .”

 

Minh Thiền đại sư bất đắc dĩ thở dài: “Thái hậu, như , chi bằng xuống núi .”

 

Thái hậu trừng mắt: “Ngươi đuổi ? Đừng quên cái chùa nát của ngươi còn là bỏ tiền xây đấy.”

 

Minh Thiền đại sư nghẹn lời.

 

Thái hậu đảo mắt một vòng, bỗng kéo qua: “Ngươi ăn thịt? Có chứng cứ ?”

 

“A Chỉ, đây, ngươi ăn ?”

 

Ta sững một chút, lập tức hiểu , vội vàng gật đầu: “Là con ăn. Đại sư đừng trách Hoàng tổ mẫu.”

 

Ta thuận thế quỳ xuống.

 

Thái hậu lập tức kéo dậy: “Nói chuyện thì , quỳ cái gì mà quỳ?”

 

Minh Thiền đại sư chúng , bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngươi…”

 

Thái hậu ngẩng cằm: “Minh Thiền, đây quản thì thôi , giờ còn quản nữa ? Có tin phá cái chùa của ngươi ?”

 

Ta ???

 

Thái hậu và đại sư… quen ?

 

10

 

Tĩnh Tâm ma ma lặng lẽ tới, nắm tay , kéo khỏi đại điện.

 

Đi một đoạn xa, mới nhỏ giọng hỏi: “Ma ma, Hoàng tổ mẫu quen đại sư ?”

 

Tĩnh Tâm ma ma thở dài: “Không chỉ là quen…”

 

“Nếu Thái hậu cung, cũng sẽ hủy hôn với Minh Thiền đại sư. Minh Thiền đại sư… cũng sẽ xuất gia.”

 

Ta kinh ngạc há to miệng.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Thái hậu và đại sư… là kiểu quan hệ đó ?

 

Tĩnh Tâm ma ma về phía đại điện xa xa, khẽ : “Thái hậu cũng là khổ.”

 

Ta dám hỏi thêm nữa.

 

nỗi sợ đối với Thái hậu trong lòng , vơi vài phần.

 

Những ngày đó, Thái hậu vẫn như cũ bắt ăn thịt.

 

Thỏ bắt nướng thơm phức, bà xé một cái đùi nhét tay , thì gặm cái còn .

 

Mặt ngày càng thịt, trong lòng ngày càng bớt áy náy.

 

Đến cuối năm, trong cung gửi thư tới.

 

Là hỏi về chuyện mừng thọ của Thái hậu, hỏi bà về cung tổ chức .

 

Những năm Thái hậu từng về.

 

, bà xem thư xong, trầm mặc một lúc, hỏi tên thái giám: “Như Quý phi sinh ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/5.html.]

 

Tên thái giám cúi đầu: “Bẩm Thái hậu, sắp , thái y là hoàng t.ử. Hoàng thượng vui mừng vô cùng, đang định… đang định sách phong nàng Hoàng hậu.”

 

Thái hậu lạnh một tiếng.

 

“Trong cung sinh hoàng t.ử chỉ nàng , hết đến khác, còn sinh thể Hoàng hậu?”

 

Tên thái giám sắc mặt biến đổi, lỡ lời, dám thêm.

 

Thái hậu ném lá thư lên bàn, : “Về , năm nay về cung .”

 

11

 

Chúng trở về cung.

 

Vừa bước qua cổng cung, liền cảm thấy tự nhiên.

 

Không khí ở đây cũng căng thẳng, giống núi tự do thoải mái.

 

Như Quý phi đến thỉnh an.

 

Nàng mặc một y phục hoa lệ, mặt mang nụ đắc ý, chỉ là khi thấy trong chớp mắt, liền cứng .

 

“Thái hậu, đạo sĩ , mệnh cách của Thất công chúa xung khắc với t.h.a.i nhi trong bụng . Sao nàng trở về?”

 

“Đạo sĩ còn , nếu Thất công chúa… Hoàng hậu cũng sẽ nàng khắc c.h.ế.t.”

 

khắc c.h.ế.t nương ?

 

Sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

Ánh mắt Thái hậu lạnh xuống, tiện tay đưa cho một miếng bánh, ngẩng mí mắt nàng.

 

“Nhà A Chỉ, là phúc do chính Minh Thiền đại sư xem mệnh.”

 

Sắc mặt Như Quý phi biến đổi.

 

“Đứa trẻ trong bụng ngươi xung khắc với A Chỉ? Vậy sinh thì đưa lên núi dưỡng . Đại Giác tự cũng tệ, Minh Thiền đại sư sẽ chăm sóc nó thật .”

 

Như Quý phi sốt ruột: “ Thái hậu, mang là hoàng t.ử!”

 

Thái hậu khinh thường : “Hoàng t.ử thì ? Trong cung hoàng t.ử còn ít ? Ai gia thấy nhiều , sinh thành công chúa. Chưa sinh , ai chứ?”

 

Mặt Như Quý phi đỏ bừng, bỗng ôm bụng, kêu lên một tiếng, mềm nhũn dựa cung nữ.

 

“Thái hậu… thần đau bụng…”

 

Thái hậu lười nàng, chỉ nhàn nhạt : “Đi mời Hoàng thượng đến.”

 

Hoàng thượng nhanh tới.

 

Vừa bước cửa điện, Thái hậu bỗng dậy, tiến lên một bước, thẳng ngã ngửa .

 

Ta sợ hãi quỳ xuống bên cạnh bà, nước mắt lập tức trào , nắm lấy tay bà mà gọi lớn.

 

“Hoàng tổ mẫu! Hoàng tổ mẫu!”

 

Thái hậu lén mở một mắt, nháy với .

 

Ta sững .

 

Như Quý phi cũng hoảng hồn, đến cả việc giả đau bụng cũng quên mất, liên tục xua tay: “Không … bà tự ngã…”

 

Hoàng thượng bước nhanh tới, thấy Thái hậu ngã đất, sắc mặt trầm xuống: “Truyền thái y!”

 

Tĩnh Tâm ma ma quỳ bên cạnh, dùng khăn lau nước mắt: “Hoàng thượng, nhất định chủ cho Thái hậu a… quý phi ỷ thai, năng vô lễ với Thái hậu, sống sờ sờ Thái hậu tức đến ngất …”

 

Như Quý phi sốt ruột: “Ngươi bậy! Rõ ràng là bà tự…”

 

“Đủ .”

 

Hoàng thượng giơ tay lên, cắt ngang lời nàng: “Quý phi trở về tự kiểm điểm, ý chỉ của trẫm, bước khỏi cung môn nửa bước.”

 

Thái y nhanh đến, bắt mạch xong Thái hậu là vì tức giận quá độ nên mới ngất .

 

Không lâu , Thái hậu từ từ tỉnh , tựa gối, Hoàng thượng, giọng yếu ớt: “Ai gia sống nữa… một phi t.ử cũng dám chống đối ai gia… Hoàng thượng cứ để c.h.ế.t … dù ngươi cũng bình an trưởng thành , cũng phụ lòng tỷ tỷ…”

Loading...