A Chỉ - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:33:26
Lượt xem: 712
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim trong chốc lát như c.h.ế.t lặng.
Ta bước , trở về cung của Thái hậu.
Thái hậu thấy ủ rũ , nhíu mày.
“Sao? Đi hỏi phụ hoàng ?”
Ta lắc đầu, gì.
Bà hừ một tiếng: “Nhìn cái bộ dạng ủ rũ của ngươi, cần hỏi cũng xảy chuyện gì.”
Sau đó vẫy tay, gọi bên cạnh.
“A Chỉ.”
Hiếm khi bà gọi tên : “Có oán phụ hoàng ngươi ?”
Ta cúi đầu.
Thật là .
Nếu vì , nương cũng sẽ c.h.ế.t.
Nếu đưa t.h.u.ố.c giải cho Như Quý phi, nương bây giờ vẫn còn sống.
Thái hậu thở dài một tiếng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Có oán thì giữ trong lòng, đừng hết lên mặt.”
“Ngươi bây giờ còn nhỏ, cái gì cũng . Đợi khi ngươi đủ mạnh , mới tư cách.”
Ta ngẩng đầu, bà.
“Hoàng tổ mẫu, trách con oán phụ hoàng ?”
Thái hậu: “Hắn là loại gì, tiên hoàng là . là một mạch truyền xuống.”
Ta đáp lời, trong lòng nghẹn , thế nào cũng nuốt trôi cơn giận .
18
Ban đêm, ngủ .
Hễ nhắm mắt là thấy gương mặt của nương, lăn qua lăn ngủ , nước mắt thấm ướt hết mảng gối đến mảng khác.
Chỉ mấy ngày gầy .
Thái hậu tưởng bệnh khỏi hẳn, gọi thái y đến.
Thái y bắt mạch, sắc mặt , dè dặt : “Thất công chúa tâm sự quá nặng, uất kết trong lòng… cần thả lỏng mới .”
Thái hậu xong, phất tay cho thái y lui xuống.
“Ngươi còn là đứa nhỏ, nghĩ nhiều như gì?”
Ta gì.
Bà lâu, cuối cùng thở dài một tiếng.
“Được , đợi thọ thần của qua, sẽ đưa ngươi về núi.”
“Chuyện của ngươi, , ngươi một đứa nhóc thấp bé, lo cái gì?”
buông xuống .
Trong lòng giấu một nỗi hận.
Mỗi ngày nhân lúc Thái hậu ngủ trưa, lén lút ngoài, âm thầm theo Như Quý phi.
Nàng mang bụng lớn, dạo trong Ngự hoa viên, phía một đám cung nữ thái giám theo.
Ta trốn hòn giả sơn, từ xa nàng.
Có một khoảnh khắc, xông , đẩy nàng một cái.
Nàng ngã xuống, đứa trẻ trong bụng sẽ còn.
Nàng cũng sẽ đau, cũng sẽ , cũng sẽ giống như nương , đau đến sống.
một ý nghĩ khác nổi lên, đứa trẻ trong bụng nàng là vô tội.
Từng một phi t.ử, dùng chính đứa con trong bụng để hãm hại khác.
Sau khi sự việc vạch trần, nàng đến gần như ngất , quỳ đất cầu xin phụ hoàng tha mạng.
Trước khi đưa lãnh cung, nương : “Đứa trẻ là vô tội. Nó thể chọn ai , nhưng ngươi tự tay tiễn nó .”
Ta nhớ kỹ câu đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chi/8.html.]
Cho nên thể.
Ta thể trở thành một kẻ độc ác như .
Ta c.ắ.n môi, rời .
19
Trở về cung của Thái hậu, đang định bước , bỗng thấy bên trong chuyện.
Là Thái hậu và Tĩnh Tâm ma ma.
“A Chỉ dạo suốt ngày ngoài gì ?”
“Chữ cũng luyện, giống hệt nó.”
Tĩnh Tâm ma ma : “Thất công chúa vốn giống Hoàng hậu, tính cách cũng giống.”
Thái hậu im lặng một lúc.
“Chính là quá giống. Lòng mềm, gì cũng xuống tay .”
“May mà Thái hậu giúp đỡ, Hoàng hậu nương nương quản lý hậu cung, còn gọi nàng đến bên cạnh để bảo vệ, cuối cùng cũng đám phi t.ử hãm hại.”
“Hoàng hậu từ nhỏ mất , đối với Thái hậu, thật sự kính trọng như ruột.”
Tay đặt cửa, khựng .
Thái hậu gọi nương đến hầu bệnh, là để bảo vệ bà ?
“Thế thì ích gì? Ta bảo vệ nàng một lúc, bảo vệ nàng cả đời. Giống của hoàng gia đều là kẻ đa tình, mà nàng mê hoặc, một lòng Thái t.ử phi.”
Giọng bà mang theo chút xót xa: “Nếu công chúa, lúc hẳn sống tự do thoải mái hơn nhiều.”
Mắt bỗng nóng lên.
Thì Thái hậu thích nương , bà chỉ là dùng cách của để bảo vệ bà.
Tĩnh Tâm ma ma thở dài: “Thái hậu cũng ngờ Hoàng hậu nương nương hạ độc…”
“Ta điều tra rõ . Độc cũng là do Như Quý phi sai hạ, khi giải d.ư.ợ.c nàng lấy , trong thời gian ngắn thể tìm Tuân thảo nữa, Hoàng hậu vì mới…”
Thái hậu đập mạnh xuống bàn.
“Đồ khốn!”
“Ta còn c.h.ế.t, nàng dám động đến của !”
“Hoàng hậu cái đứa cứng đầu đó, một phong thư cho ?”
Ta ngoài cửa, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Thái hậu gọi Tĩnh Tâm ma ma đang định lui .
“Bữa tối thêm mấy cái giò heo. A Chỉ thích ăn.”
Ta ngoài cửa, lau nước mắt, hít sâu một , đẩy cửa bước .
Bà nhíu mày: “Sao? Như Quý phi khiến ngươi chịu ấm ức ?”
Ta lắc đầu, tới, ôm c.h.ặ.t lấy bà.
Thái hậu sững .
“Làm gì đấy gì đấy?”
“Nước mũi cũng lau lên , cái đứa nhóc bẩn thỉu , đúng là mất vệ sinh!”
Ta vùi mặt lòng bà, gì.
Thái hậu kéo , từ xuống đ.á.n.h giá một lượt: “Nàng khiến ngươi chịu ấm ức, đợi nàng sinh xong thì đ.á.n.h trả . Đến lúc đó sẽ , nếu ngươi tay, thì con của ngươi.”
Ta gật đầu thật mạnh.
20
Những ngày đó, trong cung bắt đầu xuất hiện một vài lời đồn kỳ lạ.
Nói Hoàng hậu c.h.ế.t oan, c.h.ế.t nhắm mắt, sẽ về báo thù.
Có ban đêm thấy bóng trắng lượn lờ trong Ngự hoa viên.
Có thấy nửa đêm khắp nơi vang lên tiếng phụ nữ .
Còn , tẩm điện của Hoàng hậu đến ban đêm vẫn ánh nến, rõ ràng nơi đó còn ai ở từ lâu.
Lời đồn truyền càng lúc càng dữ, càng lúc càng giống thật.
Như Quý phi dọa đến phát hoảng.
Nàng suốt ngày trốn trong điện, cửa nẻo đóng kín mít, một bước cũng dám ngoài. Còn mời mấy đạo sĩ cung phép, là thứ dơ bẩn quấn lấy nàng, trừ .