A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 402: Chu Quả, Nhưng Chỉ Có Thể Từ Bỏ
Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:42:25
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhất Trần hiểu chút y thuật, ở bên cạnh A Chiêu để quan sát tình trạng của cô bé.
Chư Hoài Phác và Tang Nhất Chu cửa hang. Chư Hoài Phác bày năm sáu trận pháp ở bên ngoài, Tang Nhất Chu phụ trách cảnh giới, đề phòng bốn phía.
Không mất bao lâu, Chư Hoài Phác bố trí xong trận pháp, cùng Tang Nhất Chu cửa hang trấn giữ. Tang Nhất Chu cảm nhận nhiều linh khí đang điên cuồng tràn trong động, tặc lưỡi:
“Sao cảm giác như thể đám linh khí đang tự lao thế nhỉ?”
Khi nàng tu luyện, phần lớn linh khí trong trời đất đều hờ hững, chẳng nhiệt tình chút nào. Nàng nhịn mà cảm thán:
“Tư chất của tiểu tổ tông cao đến mức thể nào ghen tị .”
Chư Hoài Phác gì. Tang Nhất Chu liếc một cái:
“Đừng tự trách bản , thương tích của tiểu tổ tông nghiêm trọng.”
Chư Hoài Phác nàng:
“Ta tự trách, chỉ là đang phản tỉnh.”
“Hử?”
“Lúc đó, nên tham lam, đáng lẽ chúng nên dứt khoát dùng truyền tống phù để rời .”
Chư Hoài Phác dừng một chút.
“Như thì…”
Hắn tiếp, nhưng Tang Nhất Chu hiểu ý, nếu thì tiểu cô nương thương.
Tang Nhất Chu :
“Chúng đều cái cây đó linh thụ tầm thường, một khi dùng truyền tống phù rời , thể sẽ tốn thời gian tìm . Trong thời gian , chắc cái cây rơi tay kẻ khác. Ta thấy ngươi dùng truyền tống phù cũng gì sai.”
Chư Hoài Phác mím môi:
“, A Chiêu thương.”
Ba bọn họ đều , chỉ tiểu cô nương là thương.
“Nhất Trần , chỉ là linh khí chút hỗn loạn, điều tức xong là .”
“Linh khí hỗn loạn cũng thể c.h.ế.t .”
Tang Nhất Chu: “…”
Nàng :
“Uống nước cũng thể c.h.ế.t mà.”
Chư Hoài Phác: “…”
Tang Nhất Chu tiếp:
“Thay vì đây buồn bực, chi bằng tranh thủ vẽ thêm phù, vẽ phù lục lợi hại hơn, tiểu tổ tông sẽ thương nữa.”
Nàng Chư Hoài Phác:
“Cái Hồng Sa Thảo ngươi hái lúc ? Không nghiền nó thành bột để vẽ phù thì phù sẽ mạnh hơn , mau .”
Chư Hoài Phác chút do dự:
“ chúng còn cảnh giới.”
Tang Nhất Chu vỗ linh kiếm của :
“Để . Ngươi mau vẽ phù, đợi tiểu tổ tông điều tức xong, chúng còn tìm con chim tính sổ.”
Chư Hoài Phác:
“Đó là yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong.”
Tang Nhất Chu:
“À đúng , vẽ xong thì đổi cho , ngủ.”
Chư Hoài Phác: “…”
Tang Nhất Chu nhướng mày:
“Có vấn đề gì ?”
Chư Hoài Phác nhắm mắt :
“Không vấn đề gì.”
Chư Hoài Phác sang một bên vẽ phù. Tang Nhất Chu tùy ý rút một cọng cỏ từ đống cỏ bên cạnh, ngậm trong miệng, ngước bầu trời xanh thẳm của bí cảnh, lẩm bẩm:
“Hình như ba chúng đúng là chẳng tác dụng gì.”
May mà tiểu tổ tông thương nặng.
Tang Nhất Chu chợt nhớ điều gì đó, vỗ trán một cái, lục lọi trong túi trữ vật, lấy một tấm ngọc bài hình chữ nhật, chất ngọc trong suốt, óng ánh.
…
A Chiêu chậm rãi sắp xếp những dòng linh lực hỗn loạn trong cơ thể. Sau khi định, cô bé dẫn dắt linh lực vận chuyển thành một vòng tuần lớn. Vận hành hai lượt, A Chiêu cảm thấy cả sảng khoái vô cùng.
Tiểu cô nương mở mắt , đôi mắt đen trắng rõ ràng phản chiếu gương mặt thanh tú, trang nghiêm của Nhất Trần.
Thấy cô bé tỉnh , Nhất Trần chắp tay:
【Tiểu tiền bối, cảm thấy thế nào?】
A Chiêu cong mắt :
“Rất .”
Cô bé nắm c.h.ặ.t t.a.y, vung mấy cái:
“Ta cảm thấy thể đ.ấ.m c.h.ế.t con chim đó bằng một quyền.”
Tiểu Bạch bên cạnh lạnh lùng :
“Ngươi còn xông đến mặt nó, nó vỗ một cánh bay xa .”
A Chiêu Tiểu Bạch:
“Rồi sẽ một ngày, vỗ bay nó.”
Tiểu Bạch: “…”
Nó há miệng định gì đó, nhưng thấy nét hồng hào khuôn mặt tiểu cô nương khôi phục, quyết định chấp nhặt nữa, chỉ hừ lạnh một tiếng, đầu .
【Vậy là , tiểu tăng bắt mạch cho nhé?】
A Chiêu đưa tay . Nhất Trần vẫn một tay đỡ tay cô bé, một tay bắt mạch. Một lát , buông tay.
【Đã còn vấn đề gì lớn.】
A Chiêu dậy, vươn vai:
“Ta cũng cảm thấy .”
“Tiểu tổ tông!”
Giọng Tang Nhất Chu vui mừng vang lên.
Tạp Chủng Tự Luyến
A Chiêu đầu , thấy Tang Nhất Chu hớn hở từ ngoài :
“Giờ ngươi cảm thấy thế nào?”
“Không .”
A Chiêu đáp.
Tang Nhất Chu sang Nhất Trần, khẽ gật đầu, xem như xác nhận. Tang Nhất Chu thở phào nhẹ nhõm:
“Quá , ngươi nhập định năm ngày đó.”
A Chiêu sững sờ: “Năm ngày?”
“ .” Tang Nhất Chu gật đầu.
A Chiêu chút kinh ngạc. Cô bé chỉ cảm thấy nhắm mắt mở mắt, ngờ năm ngày trôi qua.
“Đừng ngạc nhiên, chuyện bình thường. Có bế quan nhập định, nhắm mắt mở mắt là mấy năm, thậm chí mấy chục, mấy trăm năm.”
Khi thấy vẻ kinh ngạc trong mắt cô bé, Tang Nhất Chu giải thích.
Nghe , A Chiêu nhớ chuyện lúc cô bé theo a nương luyện đan. Hai ở trong phòng luyện đan, hề cảm nhận thời gian trôi. khi rời khỏi phòng luyện đan, bên ngoài rằng năm năm trôi qua.
A Chiêu hồi phục , Nhất Trần cùng hai mới thật sự thở phào. A Chiêu cửa hang, về phía vách núi, trong mắt bốc lên ngọn lửa rực cháy. Cô bé đầu với ba một thú phía :
“Giờ chúng cùng lập kế hoạch .”
Tiểu cô nương dừng một chút:
“ tiên rõ xem đó là cây gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chieu-nhat-duoc-mot-gia-dinh/chuong-402-chu-qua-nhung-chi-co-the-tu-bo.html.]
Tang Nhất Chu và hai . A Chiêu nhận thần sắc khác thường của họ, hỏi:
“Sao thế?”
Tang Nhất Chu :
“Thật , chúng đó là cây gì .”
Trong lúc A Chiêu nhập định điều tức, Tang Nhất Chu tìm thấy tên của cái cây vách núi trong quyển sách của A Chiêu, tên của nó là Chu quả.
A Chiêu chút ngạc nhiên: “Chu quả?”
Là song tu đan đạo và kiếm đạo, tất nhiên cô bé từng qua cái tên Chu quả , đó là một loại linh quả vô cùng hiếm thấy. Nghe , phàm ăn Chu quả thể kéo dài tuổi thọ, tu sĩ ăn thể tăng thêm mấy trăm năm tu vi.
Chu quả biến mất từ trận đại chiến Tiên Ma vạn năm , còn tung tích. Không ngờ, nó xuất hiện trong bí cảnh .
A Chiêu tưởng tượng cảnh ăn Chu quả, tu vi tăng vọt, đột phá Nguyên Anh, tái tạo nhục , đó, cao lên! Gương mặt mũm mĩm của cô bé tràn đầy sự phấn khích:
“Đây đúng là thứ !”
Tang Nhất Chu thở dài:
“Quả thật là thứ .”
Chư Hoài Phác :
“Cũng vì trông giữ Chu quả, đề phòng yêu thú khác tranh đoạt, nên con điêu đó chỉ đuổi theo chúng một đoạn bỏ cuộc.”
Nếu nó đuổi đến cùng, chắc chắn bọn họ thể địch nổi. Khi họ rời khỏi phạm vi của Chu quả, con điêu về trấn giữ cây.
A Chiêu :
“Không chúng chỉ cần tìm cách dụ nó rời là ?”
Nhất Trần chắp tay:
【Không , còn một chuyện quan trọng hơn.】
A Chiêu lộ vẻ nghi hoặc. Nhất Trần tiếp tục:
【Chu quả còn chín.】
A Chiêu:
“Chúng thể đợi mà?”
Nhất Trần chỉ cô bé, gì.
“Không đợi .” Chư Hoài Phác thở dài.
“Theo quan sát của chúng , ít nhất mấy chục năm nữa Chu quả mới chín. Mà hơn hai mươi ngày nữa, chúng rời khỏi bí cảnh .”
A Chiêu: “…”
Còn mấy chục năm mới chín, mà bọn họ chỉ còn hơn hai mươi ngày.
“Vậy… chúng đào cả cây Chu quả đem ngoài trồng thì ?”
A Chiêu đề nghị.
Ba : “…”
Tiểu Bạch :
“Đó là kỳ thụ thiên sinh địa dưỡng, ngươi chỉ động , nó sẽ c.h.ế.t ngay cho ngươi xem.”
Khuôn mặt nhỏ của A Chiêu ủ rũ:
“Vậy, ?”
Tiểu Bạch đáp:
“Chỉ thể bỏ cuộc thôi.”
A Chiêu nó:
“Quả còn chín.”
Tiểu Bạch:
“Bổn tọa .”
A Chiêu chằm chằm nó:
“Vậy thì là thứ .”
Tiểu Bạch nghẹn họng, định gì đó, nhưng đối diện với đôi mắt đen nhánh của tiểu cô nương, ánh mắt nó hiện lên vẻ cảnh giác. Nó lùi hai bước:
“Ngươi gì?”
“Tiểu Bạch~”
Giọng A Chiêu mềm nhũn, cô bé ôm lấy Tiểu Bạch, định dùng mặt cọ nó.
Tiểu Bạch lập tức xù lông, giơ móng chặn mặt A Chiêu:
“Có gì thì thẳng, đừng như .”
A Chiêu nghiêng đầu:
“Ngươi thể giúp chúng tìm thêm một thứ khác ?”
Tiểu Bạch: “…”
A Chiêu nó với ánh mắt đầy mong đợi:
“Không ?”
Tiểu Bạch há miệng, nó nhiều điều , nhưng lời đến miệng thốt .
A Chiêu nó với đôi mắt trong veo, chớp mắt:
“Thật sự ?”
“… Được.” Tiểu Bạch đành bất lực.
“Hoan hô, Tiểu Bạch là nhất!”
A Chiêu vui vẻ ôm c.h.ặ.t nó.
Tiểu Bạch mang vẻ mặt còn gì luyến tiếc:
“Thả bổn tọa .”
A Chiêu buông nó , cô bé ôm c.h.ặ.t lấy nó với một nụ tươi. Phản ứng của A Chiêu khiến ba Tang Nhất Chu chút ngạc nhiên.
Tang Nhất Chu cẩn thận gọi:
“Tiểu tổ tông?”
A Chiêu:
“Hử?”
“Ngươi… bỏ cuộc ?”
Tang Nhất Chu hỏi.
A Chiêu gật đầu: “Ừ.”
Tang Nhất Chu càng thêm bất ngờ, là bỏ cuộc nhanh ?
“Có chuyện gì ?” A Chiêu nhận vẻ khác thường của họ.
Chư Hoài Phác :
“Không gì, chỉ là chúng nghĩ ngươi bỏ cuộc dứt khoát như thôi.”
Rõ ràng đó cô bé Chu quả. Khi A Chiêu còn tỉnh, ba bọn họ nghĩ cách thuyết phục cô bé từ bỏ Chu quả đến mức đau đầu.
“Vì còn cách nào khác mà.” A Chiêu thở dài.
“Nó chín, đào đem trồng cũng . Tiểu Bạch chỉ cần động là nó sẽ c.h.ế.t ngay. Ngoài bỏ cuộc , còn cách nào nữa chứ?”
Tiểu Bạch liếc mắt cô bé một cái, thầm nghĩ:
Thật là vẫn còn một cách, nhưng quá khó, nên bổn tọa định cho ngươi .
Tang Nhất Chu thấy tiểu cô nương nghĩ thông nhanh như , mỉm :
“Tiểu tổ tông suy nghĩ thật thấu đáo.”
Khi nàng thể Chu quả, đau lòng suốt mấy ngày mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật.
“Cũng bình thường thôi.” A Chiêu :
“A từng , đôi khi nên quá chấp nhất với những thứ thuộc về .”