A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 406: Tô Nhược Sương Ngốc Như Vậy, Làm Sao Có Thể Hại A Tỷ?
Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:54:23
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có điều, e là sư phụ của ngươi đau đầu , tu khẩu thiền bao nhiêu năm, mà mắng vẫn trơn tru như thế.” Lòng Chư Hoài Phác sinh mấy phần thương cảm với vị phương trượng của Nhất Thiền tông.
Nhất Trần chắp tay n.g.ự.c:
【Yên tâm, tiểu tăng sẽ mắng mặt sư phụ, cố gắng sớm ngày để sư phụ giúp tiểu tăng giải trừ cấm chế khẩu thiền.】
Chư Hoài Phác chép miệng hai tiếng: “Ngươi sợ khi giải cấm chế , sư phụ ngươi thi triển cấm chế nữa ?”
Nhất Trần thản nhiên:
【Chỉ cần mắng mặt ông là , hơn nữa…】
Vị Phật t.ử trang nghiêm khẽ nhíu mày:
【Tiểu tăng cho rằng những kẻ tiểu tăng mắng đều là đáng mắng, tiểu tăng cũng từng lời thô tục dơ bẩn nào, tiểu tăng thực sự hiểu vì sư phụ tức giận.】
Chư Hoài Phác nghĩ một lát: “Có lẽ là chê ngươi quá lắm lời.”
Nhất Trần:
【Tiểu tăng nhiều với lão nhân gia, là vì cho ông , vì nghĩ cho ông .】
Chư Hoài Phác Nhất Trần với vẻ mặt đương nhiên , càng thêm đồng cảm với phương trượng Nhất Thiền tông.
Nhất Trần sang Chư Hoài Phác:
【Kỳ thực, tiểu tăng vẫn luôn cảm thấy ngươi thiên phú trong việc mắng , học ? Tiểu tăng thể dạy ngươi.】
Chư Hoài Phác dứt khoát từ chối: “Không cần.” Hắn đảo mắt quanh bốn phía, lẩm bẩm: “Sao thấy tiểu tiền bối? Cô bé ?”
A Chiêu bên cạnh sớm trợn tròn mắt, mới chậm rãi hồn, giải trừ ẩn quyết .
Ẩn quyết giải, hai còn lập tức cảm nhận sự tồn tại của cô bé, ánh mắt Chư Hoài Phác và Nhất Trần đồng loạt rơi xuống tiểu cô nương.
A Chiêu Chư Hoài Phác, Nhất Trần: “Chào hai nha, ở đây .”
Nhất Trần: 【…】
Chư Hoài Phác: “Tiểu tiền bối, ngươi vẫn luôn ở đây ?”
“.” A Chiêu gật đầu. “Ta luôn ở đây.”
Nhất Trần: 【…】
Chư Hoài Phác liếc Nhất Trần một cái: “Vậy là, ngươi đều hết ?”
“.” Tiểu cô nương nghĩ nghĩ, đó gật đầu xác nhận: “Ta đều thấy, cũng đều thấy .”
【…】
“A! Nhất Trần, ngươi thật lợi hại!” Tiểu cô nương chạy đến mặt Nhất Trần, ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh : “Ngươi thể dạy ?”
Nhất Trần: 【…】
Tiểu cô nương tiếp tục : “Lúc nhỏ, a cũng từng dạy cách mắng , nhưng hình như mắng quá bẩn, a nương tức giận, phạt góc tường suy ngẫm lâu.”
Tiểu cô nương lặp hai “ lâu”, để chứng minh thật sự chịu hình phạt nặng.
Khóe miệng Tiểu Bạch giật giật, còn góc tường ba khắc, a cha ngươi về cứu , thế mà gọi là lâu?
Nhất Trần: 【…】
Hắn cúi đầu tiểu cô nương chân tay ngắn ngủn mặt, trầm mặc một lát hỏi:
【A nương ngươi phạt a ngươi ?】
“Có phạt.” A Chiêu : “A phạt giơ chậu nước lâu lâu.”
Nhất Trần thầm nghĩ, đáng phạt, ai dạy tiểu cô nương mắng chứ.
Chư Hoài Phác tiểu cô nương, âm thầm nghĩ trong đầu, Đông Phương đạo hữu giống loại đó, mà dạy trẻ con mắng … , , đợi trở về tông môn, nhất định bảo tiểu sư tránh xa a của nàng một chút.
“Vậy rốt cuộc là ngươi thể dạy ?” A Chiêu Nhất Trần với ánh mắt đầy mong đợi, hỏi.
Nhất Trần:
【Không .】
Hắn từ chối cực kỳ dứt khoát.
A Chiêu khá kinh ngạc: “Tại ?”
Cô bé chỉ sang Chư Hoài Phác bên cạnh: “Ngươi còn định dạy Chư đạo hữu, tiện thể dạy luôn ?”
Nhất Trần: 【...】
Thấy gì, ánh mắt của tiểu cô nương lóe lên tia suy tư. Cô bé nghiêng đầu, bàn tay nhỏ kéo lấy vạt áo của Nhất Trần, nở nụ rực rỡ với : “Thật sự thể dạy ?”
Tiểu cô nương thử sử dụng tiệt chiêu nũng mà a và a tỷ từng dạy cho . Nghĩ một chút cảm thấy còn đủ, bèn bổ sung thêm một câu: “Phật t.ử ca ca~”
“Phụt!”
“Khụ khụ!”
Tiểu Bạch và Chư Hoài Phác bên cạnh đều nhịn , bật thành tiếng. Thần sắc của Nhất Trần vô cùng phức tạp.
lúc , truyền âm thạch của ba đồng thời sáng lên.
A Chiêu lấy truyền âm thạch của , phát hiện là Tang Nhất Chu gửi tin cho cô bé. Trước đó, khi đợi Chư Hoài Phác và Nhất Trần, cô bé truyền tin hỏi Tang Nhất Chu đang ở .
Giọng Tang Nhất Chu vang lên: “Tiểu tổ tông, , nhưng đang mang theo một thương, hơn nữa ở gần một con yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong. Tạm thời tìm một nơi an để ẩn nấp, đợi con yêu thú đó bay xa, sẽ qua tìm các ngươi.”
Nội dung truyền âm Tang Nhất Chu gửi cho ba gần như giống , chỉ là trong truyền âm gửi cho Chư Hoài Phác và Nhất Trần thêm một câu: “Hãy chăm sóc cho tiểu tổ tông.”
A Chiêu lo lắng cho an nguy của nàng: “Tiểu Tang ? Chúng nên qua đó tìm nàng ?”
“Tạm thời nên.” Chư Hoài Phác lắc đầu, : “Có vẻ như con yêu thú vẫn phát hiện tung tích của Tang đạo hữu, nếu chúng mạo qua đó, thể sẽ con yêu thú đang nổi giận phát hiện, khi đó tình hình sẽ càng tệ hơn.”
Nói xong, dùng truyền âm thạch truyền tin cho Tang Nhất Chu: “Ngươi chú ý an , mỗi một khắc hãy gửi vị trí của ngươi qua cho chúng một . Nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, hãy bóp nát lệnh bài xuất nhập bí cảnh, rời khỏi bí cảnh ngay.”
Ngay đó, Tang Nhất Chu hồi đáp một chữ “”, tiện thể gửi kèm vị trí đại khái của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chieu-nhat-duoc-mot-gia-dinh/chuong-406-to-nhuoc-suong-ngoc-nhu-vay-lam-sao-co-the-hai-a-ty.html.]
Chư Hoài Phác vị trí, nơi đó cách ba bọn họ khá xa, bọn họ ở phía đông, Tang Nhất Chu ở phía tây.
Hắn cất truyền âm thạch, cúi đầu hỏi tiểu cô nương: “Tiểu tiền bối, như an tâm hơn một chút ?”
A Chiêu dùng sức gật đầu: “Ừm.” Cô bé suy nghĩ, đó hỏi: “Vậy, giờ chúng ?”
Chư Hoài Phác suy nghĩ một lát: “Trước tiên cứ án binh bất động ở đây, đợi bên phía Tang đạo hữu an , chúng sẽ lập tức qua đó.”
A Chiêu gật đầu, chấp nhận đề nghị .
Chư Hoài Phác hỏi cô bé truyền tống phù , A Chiêu vỗ vỗ túi trữ vật: “Có, nhiều, a tỷ vẽ cho .”
Chư Hoài Phác yên tâm hơn. Lúc , một bàn tay đeo tràng hạt, khớp xương rõ ràng đưa mặt . Hắn ngẩng đầu, đối diện với gương mặt của Nhất Trần.
Nhất Trần:
【Tiểu tăng dùng hết truyền tống phù .】
Chư Hoài Phác: “Nể tình chúng quen , bán cho ngươi giá tám phần.”
Nhất Trần mỉm :【Không thành vấn đề.】
Chư Hoài Phác đưa tay , hiệu bảo trả linh thạch . Nhất Trần vẫn giữ nụ môi:
【Ghi sổ, ghi danh nghĩa của sư phụ . Sau khi ngươi khỏi bí cảnh, truyền tin hỏi ông là .】
“…” Chư Hoài Phác thu tay : “Ghi sổ thì giảm giá.”
【Không , sư phụ linh thạch】
A Chiêu hàng chữ màu vàng , trong mắt hiện lên vẻ suy tư, hóa còn thể ? Sau , nếu cô bé mua đồ mà thiếu linh thạch, cũng thể thế ? Ờ… nhưng hình như cô bé thiếu linh thạch.
“Á!” Một tiếng thét ch.ói tai vang lên.
Ba A Chiêu cảm thấy tiếng hét chút quen tai. Tiểu Bạch thấy vẻ nghi hoặc trong mắt bọn họ, nhắc nhở: “Là Tô Nhược Sương.”
Ba : “…”
Tạp Chủng Tự Luyến
A Chiêu do dự. La hét như là gặp nguy hiểm ? Có nên cứu nàng ? nàng là kẻ từng bắt nạt a tỷ a , cô bé cứu... nhưng nếu cứu thì là một mạng ...
lúc , cô bé thấy một âm thanh ong ong kỳ lạ.
“Cứu mạng a, , ...”
Ý nghĩ của A Chiêu còn dứt, Tô Nhược Sương xuất hiện ở phía bên rừng trúc với vẻ mặt hoảng loạn. Nàng thấy Chư Hoài Phác và Nhất Trần, mắt sáng lên: “Chư ca ca, Phật t.ử… cứu , a, cút !”
Lời còn xong, Tô Nhược Sương thét lên, một đàn ong lớn cỡ ngón tay cái bay quanh nàng .
Giờ thì A Chiêu hiểu, âm thanh ong ong chính là do đàn ong đuổi theo nàng phát .
Phía nàng , thiếu niên huyền y đang đuổi theo: “Tô Nhược Sương, dùng pháp bảo phòng ngự !”
Khuôn mặt trắng trẻo của Tô Nhược Sương sưng đỏ lên do ong đốt. Nghe thấy tiếng hô của thiếu niên huyền y, nàng luống cuống đưa tay sờ về phía vòng tay trữ vật. Còn kịp chạm tới, một con ong bay đến, hung hăng đốt tay nàng .
“Á!” Tô Nhược Sương đau đớn rụt tay , thét lên.
Tiếng thét ch.ói tai cho tai đều ong ong, thậm chí ngay cả đàn ong vây quanh nàng cũng khựng một thoáng.
Tô Nhược Sương nhân cơ hội chạy đến bên Chư Hoài Phác: “Chư ca ca, cứu !”
Chư Hoài Phác đàn ong đang đuổi theo nàng , khẽ nhíu mày, lấy mấy tấm hỏa phù. Hắn vẫn thể trơ mắt một c.h.ế.t vì ong đốt ngay mặt .
“Vút!” Ngay lúc , một viên đá bay cực nhanh, trực tiếp đập trúng lệnh bài xuất nhập bí cảnh treo bên hông Tô Nhược Sương. Thanh âm nức vỡ vang lên, lệnh bài vỡ đôi. Ngay đó, khi Tô Nhược Sương kịp phản ứng, bạch quang bùng lên, bao phủ lấy nàng , trong chớp mắt, nàng biến mất.
Đàn ong đang đuổi theo nàng ngây một chút, đó bay tán loạn như ruồi mất đầu. A Chiêu và những khác vô cùng thuần thục, đồng loạt bóp ấn thi triển ẩn quyết.
Thiếu niên huyền y cầm kiếm sững tại chỗ, là chuyện Tô Nhược Sương đột ngột rời khỏi bí cảnh cho kinh ngạc, là kinh ngạc vì sự thuần thục của mấy A Chiêu.
“Muốn ong đốt ?” Chư Hoài Phác thấy ngẩn ngơ đó, nhịn mà truyền âm nhắc nhở.
Thiếu niên huyền y hồn, lóng ngóng bóp ấn thi triển ẩn quyết.
Đàn ong to lớn bay lượn mấy vòng trong rừng trúc, tìm thấy mục tiêu liền bay về hướng tổ ong.
“Vo ve vo ve…” Cả đàn ong bay xa dần, mất hút nơi cuối rừng trúc.
Sau khi xác nhận an , mấy A Chiêu lượt giải trừ ẩn quyết.
Thiếu niên huyền y sang Chư Hoài Phác, chắp tay: “Đa tạ Chư đạo hữu tay tương trợ.”
Chư Hoài Phác: “Không .”
Thiếu niên huyền y ngẩn . Chư Hoài Phác sang Nhất Trần đang mỉm bên cạnh. Nhất Trần chắp tay:
【Chỉ là tiện tay, xin đừng nhắc đến chuyện với vị đạo hữu .】
Thiếu niên huyền y vội vàng gật đầu: “Được, sẽ nhắc đến.”
Chư Hoài Phác hài lòng: “Này, ngươi định đổ lên đầu ?”
A Chiêu phía hai , nơi Tô Nhược Sương biến mất, gì.
Tiểu Bạch hỏi: “Sao ?”
A Chiêu cúi đầu nó: “Ngươi thấy… nàng …”
Tiểu cô nương do dự một chút mới tiếp: “Có ngốc ?”
“Không chỉ ngốc, rõ ràng là ngốc c.h.ế.t .” Tiểu Bạch trợn trắng mắt.
Khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của A Chiêu lộ vẻ trầm tư.
Tiểu Bạch: “Sao? Có vấn đề gì?”
A Chiêu với vẻ vô cùng khó hiểu: “Nàng ngốc như , a tỷ thông minh như thế… rốt cuộc nàng hại a tỷ bằng cách nào?”