A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 68.5: Ta Muốn Đi Đánh Nó

Cập nhật lúc: 2025-09-08 15:20:19
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Chiêu chẳng cha nương đang trò chuyện.

Cô bé rửa bát xong, loanh quanh một lúc, đó quyết định bày hàng.

 

 

Tiểu Bạch trời:

“Sớm bày hàng?”

 

Tích cực giống phong cách của cô, thường thì ngủ trưa dậy mới chợ.

 

 

A Chiêu cha nương xa, nhỏ giọng với nó:

“Ta thấy ngươi lý.”

 

 

Tiểu Bạch quên từng gì:

“Hả?”

 

 

A Chiêu tiếp:

“Ta tìm cái kẻ đó, đ.á.n.h nó một trận.”

 

 

Tiểu Bạch:

Thì là nhớ cái câu đó.

Nghĩ đến thể đ.á.n.h , nó chút nôn nóng:

“Đi.”

 

 

A Chiêu thu dọn đồ đạc, đeo cái gùi nhỏ, với cha nương:

“A nương, a cha, con chợ bày hàng đây~”

 

 

Lý Kinh Tuyết và Diệp Phong , nàng gật đầu:

“Được, đường cẩn thận.”

 

 

A Chiêu đáp một tiếng, đeo gùi rời khỏi nhà.

Đi một đoạn, con bé dừng chân hỏi Tiểu Bạch:

“Tiểu Bạch, ngươi mau xem cái kẻ đó đang ở ?”

 

 

Tiểu Bạch ngoái đầu :

“Hình như chúng đ.á.n.h .”

 

 

A Chiêu:

“Tại ?”

 

 

“Cha nương ngươi đang lén theo .”

 

 

A Chiêu khựng , đầu phố xá phía , thấy cha nương :

“Đâu .”

 

 

Tiểu Bạch:

“Họ trốn .”

 

 

A Chiêu khó hiểu:

“A nương a cha theo dõi gì?”

 

 

Tiểu Bạch cũng chẳng rõ lắm:

“Chắc vì ngươi nhiều ngày ngoài, họ yên tâm.”

 

 

A Chiêu xong, bừng tỉnh:

“Ồ, .

Giống như lúc mới bày hàng, họ cũng lén theo .

Trốn một bên bán đan dược, lúc về nhà cũng lén theo.

Đến gần cửa thì chạy nhanh về .”

 

 

Tiểu Bạch:

“Chắc .”

 

Lucky Team

 

“Haizzz...”

A Chiêu thở dài:

“Ta lợi hại thế , họ cần theo nữa cũng mà.”

 

 

Tiểu Bạch: …

Không ảo giác của nó , chứ con bé ngày càng tự tin .

 

 

cha nương lén theo, A Chiêu cảm thấy tiện đ.á.n.h nữa, đành mang gùi đến chợ tu sĩ.

 

Vừa chợ để ý:

“A Chiêu, lâu quá gặp.”

 

“A Chiêu, dạo thế?”

 

“A Chiêu…”

 

 

A Chiêu híp mắt chào các thúc thúc a di, chạy đến chỗ từng bày hàng.

Phát hiện chỗ đó bày quầy bán thảo dược.

 

 

A Chiêu: …

Cô  lúng túng Tiểu Bạch, nó :

“Chợ cố định chỗ, ngươi mười ngày đến, chiếm là bình thường.”

 

 

A Chiêu:

“Vậy đổi chỗ khác.”

 

 

Khi A Chiêu định tìm chỗ mới, một tu sĩ quen gọi:

“A Chiêu tiểu hữu.”

 

 

“Hứa lão!”

A Chiêu qua, nhận quen, chạy đến chào.

 

 

Tu sĩ mắt là một thầy bói, biển ghi ba chữ “Hứa Bán Tiên”.

Mọi đều gọi ông là Hứa Bán Tiên.

 

 

Lúc A Chiêu mới bày hàng, cạnh ông.

Hứa Bán Tiên ăn ế ẩm nhưng kể chuyện .

Ông thấy A Chiêu nhỏ nhắn lanh lợi, thích, kể cho con bé chuyện thú vị của tu chân giới.

A Chiêu thích ông kể chuyện.

Cái câu “đánh con thì cha đến, đ.á.n.h cha thì ông đến” cũng là ông kể.

 

 

Nửa tháng , Hứa Bán Tiên dọn đồ tìm bảo vật ở Vực Diệt Tiên, hôm qua mới về bày hàng .

 

“…Ta bảo bao , gọi là thúc thôi.”

Hứa Bán Tiên vuốt râu .

 

 

A Chiêu ngó mái tóc bạc trắng, lông mày râu trắng xóa, do dự một chút đổi:

“Vậy , Hứa chú.”

 

 

Hứa Bán Tiên: …

Ông thấy A Chiêu chỗ, bèn dời bàn bói qua một bên, nhường chỗ nhỏ cho cô bày hàng.

 

A Chiêu cảm ơn bằng giọng non nớt, đặt gùi xuống, lấy miếng vải xanh trải đất, bày từng lọ Chỉ Huyết Đan.

 

 

Hứa Bán Tiên hỏi:

“Vẫn mười viên Chỉ Huyết Đan?”

 

 

“Ừm!”

A Chiêu gật đầu.

 

 

Hứa Bán Tiên cảm thán:

là con nhà thực lực và hậu thuẫn.

Ta bày hàng để kiếm ăn, con bé bày hàng cho vui.”

 

 

Ông hỏi:

“Nghe đan tu ở Thần Nông Cốc nhận ngươi đồ , ngươi đồng ý ?”

 

 

A Chiêu:

“Không.”

 

 

Hứa Bán Tiên:

“Sao ?”

 

 

A Chiêu lý do:

“Ta song tu đan và kiếm, mà chỉ luyện đan, dùng kiếm.”

 

 

Hứa Bán Tiên: …

Yêu cầu cao thật!

 

 

Ông hỏi:

“Nghe mấy hôm nay nhi tử một vị phong chủ của Kiếm Tông tìm ngươi.

Hình như xin t.h.u.ố.c từ nương ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-chieu-nhat-duoc-mot-gia-dinh/chuong-68-5-ta-muon-di-danh-no.html.]

Ông quanh:

“Hôm qua còn thấy nó, hôm nay đến?”

 

 

A Chiêu phồng má:

“Nó là đồ .”

 

 

Hứa Bán Tiên nhướng mày:

“Ngươi thích nó?”

 

 

A Chiêu dứt khoát:

“Không thích!”

 

 

Hứa Bán Tiên:

“Có thù oán?”

 

 

“Hắn mắng a nương .”

A Chiêu đến đây càng tức:

“Đồ khốn, đồ xá xíu.”

 

 

Hứa Bán Tiên:

Đây là cách mắng kiểu gì ?

Hai chuyện một lúc, đến mua đan dược, A Chiêu bán hai viên.

 

 

Hứa Bán Tiên hai khối linh thạch hạ phẩm trong gùi A Chiêu mà ghen tị:

“Đan d.ư.ợ.c đúng là hái tiền, bói một quẻ chỉ năm mươi linh châu, mà còn ế ẩm.”

 

 

A Chiêu an ủi:

“Hứa thúc đừng buồn, sắp khách thôi.”

 

 

Hứa Bán Tiên :

“Hi vọng .”

Rồi thở dài:

“Ta nhiều khi mấy ngày liền mở hàng, cũng đang tính đổi nghề bán đan đây.”

 

 

Lúc , ném túi linh châu nhỏ lên bàn:

“Này, bói cho chỗ dị bảo.”

 

 

Hứa Bán Tiên thèm ngẩng mắt, ném trả túi linh châu:

“Nếu chỗ dị bảo, tự lấy , cho ngươi gì.”

 

 

Người : …

Người tức giận bỏ .

 

 

Rất nhanh, đến:

“Đại sư, bói xem khi nào gặp ý trung nhân?”

 

 

Hứa Bán Tiên ngước nữ tu mặt mày e thẹn, giọng chân thành:

“Tiên tử, ngươi hợp tu Vô Tình Đạo hơn, hợp tìm đạo lữ.”

 

 

Nữ tu lập tức biến sắc, vỗ bàn mắng:

“Đồ lừa đảo.”

 

 

Hứa Bán Tiên:

“Đưa tiền.”

 

 

Nữ tu:

“Ngươi bói sai bét, đưa tiền cái nỗi gì.”

 

 

Hứa Bán Tiên vuốt râu:

“Chuyện tương lai khó , ngươi bói sai?”

 

 

Nữ tu:

“Ta là tử Hợp Hoan Tông, thể tu Vô Tình Đạo như mấy tên kiếm tu ?”

 

 

Hứa Bán Tiên: …

Nữ tu trả tiền, còn mắng c.h.ử.i bỏ .

 

 

Sau đó, hỏi khi nào phát tài, Hứa Bán Tiên đáp:

“Ta cũng khi nào phát tài đây.”

 

 

hỏi nhân duyên, Hứa Bán Tiên thẳng:

“Ngươi định mệnh cô đơn cả đời.”

 

 

A Chiêu: …

Tiểu Bạch: …

Bảo ăn ế ẩm.

 

 

Một đuổi năm sáu khách, ai đến.

Hứa Bán Tiên sang kể A Chiêu chuyện kỳ nhân tu chân giới.

A Chiêu hỏi:

“Hứa thúc, thúc Kiếm Tông chứ?”

 

 

“Tất nhiên, Kiếm Tông là tông môn một của Hỗn Độn đại lục, ai cũng chen .”

Hứa Bán Tiên con bé:

“Sao tự nhiên hỏi cái ?”

 

 

“Thế phong chủ của họ mạnh lắm ?”

 

 

Hứa Bán Tiên suy nghĩ đáp:

“Phần lớn là mạnh.”

 

 

“Hửm?”

 

 

“Kiếm Tông một trăm lẻ tám ngọn, phong chủ hơn trăm , mạnh, cũng kẻ bình thường.”

 

 

A Chiêu chớp mắt:

“Nhiều quá.”

 

 

Hứa Bán Tiên :

“Nếu thì  Kiếm Tông thành tông môn mạnh nhất .”

 

 

A Chiêu:

a nương bảo, Kiếm Tông mạnh vì tử đ.á.n.h giỏi.

Với cả vì Dương Thần Tiên Tôn lợi hại lắm.”

 

 

“A nương ngươi  sai.”

 

 

“Thế… cái tên Cố… Cố…”

A Chiêu tạm thời nhớ tên kẻ .

 

 

Tiểu Bạch bên cạnh:

“Cố Vong Ưu.”

 

 

, Cố Vong Ưu!”

A Chiêu gật mạnh,

“Hắn lợi hại ?”

 

 

“Ừm, Cố Vong Ưu của Thanh Phong phong ...”

Hứa Bán Tiên cố nhớ:

“Bình thường.”

 

 

Mắt A Chiêu sáng rực:

“Thế đ.á.n.h thắng ?”

 

Cô  báo thù cho a nương.

 

 

Hứa Bán Tiên cô đầy khó xử:

“A Chiêu, bình thường là so với một trăm lẻ tám ngọn của Kiếm Tông.

Hắn xếp trung thượng, nhưng ngoài Kiếm Tông thì vẫn mạnh.

ngươi khúc mắc gì với , nhưng đừng chọc , hãy để cha nương ngươi tay.

Không thì, nhúc nhích ngón tay cũng đủ g.i.ế.c ngươi.”

 

 

A Chiêu xong thở dài, cảm giác mấy ngày nay thở dài còn nhiều hơn cả đời:

“Cha tranh khí lắm.”

 

 

Hứa Bán Tiên: …

Ông con thỏ mộc đầy kiếm ý treo gùi con bé, khóe miệng giật giật:

Không chứ, cha ngươi kiếm ý như thế, mà ngươi bảo tranh khí?

 

 

A Chiêu chợt nhớ :

“Hứa thúc, thúc bói giúp xem cha khi nào mới tranh khí một chút?

Loading...