"Công t.ử, canh của ngài đưa nhầm , đây là của ngài."
Ta tìm kẽ hở để , vội vàng trả canh cho Thôi Cẩm Ngọc.
Đối phương sững , đầy vẻ mịt mờ khó hiểu.
Ta vội vàng giải thích:
"Công t.ử, chỉ hủy bỏ hôn ước với Thôi gia, rời khỏi Thôi gia, chứ là... đổi ."
"..."
Chỉ trách rõ ràng.
Ta cũng cứ ngỡ Thôi Cẩm Ngọc hiểu ý .
Không ngờ cuối cùng tạo một sự nhầm lẫn tai hại thế .
Đại công t.ử ôn lương cung kiệm, khoan hậu lương thiện.
Chẳng khác nào một vị nam Bồ Tát.
Ta dám khinh nhờn.
Quả thực là tội .
Trong sảnh bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Ta áy náy thấp thỏm.
Thôi Cẩm Ngọc rủ mắt, chằm chằm tờ canh bàn.
Hồi lâu , mới thấy giọng rõ cảm xúc của hắn.
"Rời khỏi Thôi gia... Hóa là hiểu lầm ... Xin , A Man cô nương, ..."
Huynh "" nửa ngày.
Cũng một câu chỉnh.
Sau đó dậy thẳng.
Đây là đầu tiên thấy Thôi Cẩm Ngọc thất thái như .
Đang định gì đó.
Bên cạnh liền truyền đến tiếng bàn tán nhỏ của đám nha .
"Gia chủ thật đáng thương, cứ ngỡ cuối cùng cũng một cô nương sợ gia chủ mệnh cứng khắc vợ."
"Haiz... Gia chủ hai ngày nay còn vui vẻ nữa chứ..."
"..."
*
Ta tìm Thôi Cẩm Ngọc.
Hắn ở thủy tạ, rủ mắt cúi đầu.
Trên bàn đá vẫn đặt tờ canh trả .
Đêm nay ánh trăng sáng tỏ, nhưng soi rọi bóng dáng hắn đầy vẻ chật vật cô liêu.
Nhìn mà khiến lòng vô cớ thắt .
"Đại công t.ử..."
"A Man cô nương đến để an ủi Thôi mỗ ? Không cần , mời về cho."
Ta còn kịp gì.
Thôi Cẩm Ngọc nhận ý định của .
Hắn nghiêng .
Chỉ để lộ khuôn mặt tuấn tú mà tái nhợt cho thấy.
"Thôi mỗ lẽ nên nghĩ đến từ sớm, hạng mệnh cứng phúc mỏng như Thôi mỗ, cô nương gả cho , quả thực là để cô nương chịu ấm ức ."
"..."
Ta nào thấy Thôi Cẩm Ngọc tự ti như thế bao giờ.
Lúc chẳng nên an ủi từ .
Nghĩ đến lời đám nha .
Ta thực sự cho .
Mà thấy tiếng , Thôi Cẩm Ngọc đầu liếc một cái.
Cái thể là bi thương vỡ vụn.
Ba ngàn nước xuân cũng vì thế mà rung động.
Lúc còn thấy tội vì nên khinh nhờn hắn.
Giờ đây chính vô cớ tổn thương trái tim vị nam Bồ Tát .
Càng là tội chồng thêm tội.
Ta nghiến răng.
Thôi bỏ !
Dẫu cũng hôn ước với Thôi gia.
Gả cho ai mà chẳng là gả.
Thôi phủ ơn thu nhận .
Thôi Cẩm Ngọc mệnh cứng khắc vợ, vốn dĩ cưới vợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-man-fibx/chuong-5.html.]
Nếu cũng vì những lời đồn thổi mà thoái hôn với hắn.
Thì cũng chẳng khác gì Thôi Cẩm Nghiễn chê bai lúc .
Huống hồ.
Ai khắc ai còn chừng.
Ngộ nhỡ hắn c.h.ế.t thì ?
Nghĩ đến đây, hạ quyết tâm.
Liều .
"Thôi công t.ử, ngài đừng buồn nữa. Ta... trả canh của ngài nữa là chứ gì."
Ta nhanh tay lẹ mắt cầm tờ canh của Thôi Cẩm Ngọc trở .
"Lời trong phòng ăn lúc nãy, ngài cứ coi như . Gả cho ngài cũng ."
"..."
Đôi mày Thôi Cẩm Ngọc khẽ run lên, :
"A Man cô nương, cần miễn cưỡng."
Ta xua tay lia lịa.
"Không miễn cưỡng, miễn cưỡng."
Thôi Cẩm Ngọc chằm chằm một hồi lâu.
Thấy dường như là thật lòng.
Đôi mày đang nhíu khẽ giãn .
"Vậy A Man cô nương, nuốt lời nữa đấy."
"Không nuốt lời, nuốt lời."
Thôi Cẩm Ngọc khẽ nhếch môi một tiếng.
Trong phút chốc trăng thanh gió mát, câu hồn đoạt phách.
Ta nhịn , khẽ nuốt nước miếng một cái.
Hình như gả cho Thôi Cẩm Ngọc cũng tệ.
Tướng mạo của hắn, đúng là lên trời xuống đất khó tìm thứ hai.
*
Hắn vui .
Hạ nhân trong phủ cũng vui lây.
Đặc biệt vui mừng nhất chính là quản gia, Thôi Cẩm Ngọc lớn lên từ nhỏ.
Thấy nữa.
Lập tức thu xếp chuyện thành của Thôi Cẩm Ngọc và .
"Có sớm quá ?"
"Không sớm sớm, muộn chút nữa là thiệt thòi cho cô nương ."
Quản gia cũng chuyện ở Thôi phủ năm năm, Thôi Cẩm Nghiễn đến nay vẫn cưới .
Thôi Cẩm Ngọc còn lớn hơn Thôi Cẩm Nghiễn ba tuổi.
Chuyện nên sớm nên muộn.
Thế là, đợi đến khi định thần .
Một tháng , gả Thôi gia.
Trở thành tân nương t.ử của đại công t.ử Thôi gia.
"..."
Ta còn lo lắng sẽ bàn tán.
Thôi trạch ai nấy đều ôn hòa.
Không ai "khắc phu khắc t.ử".
Cũng ai xì xào bàn tán chuyện của với Thôi Cẩm Nghiễn.
Họ ngược còn vì chịu gả cho Thôi Cẩm Ngọc mà vui mừng.
"Thế thì , phu nhân gả qua đây , xem ai còn dám bảo gia chủ chúng mệnh cứng khắc vợ nữa."
" thế, phu nhân đúng là , gia chủ sẽ còn cô đơn một nữa."
Ta bất ngờ.
Lại chút cảm động.
Họ chê cha .
Cũng chê ăn ở Thôi gia.
Còn cảm thấy .
Họ đều là .
Thế là, chỉ thể biến sự cảm động thành hành động, thực hiện Thôi Cẩm Ngọc.
Thôi Cẩm Ngọc sắp xa.
Lúc hắn với , chút ngẩn ngơ.
Chúng thành mới mấy ngày, hắn ?