Thôi Cẩm Ngọc nhận lấy chiếc cuốc trong tay , xắn tay áo, giắt vạt áo bào thắt lưng. Chỉ vài đường cơ bản đào một chiếc hố độ sâu vặn. Cả quá trình thuần thục và dứt khoát.
"Như mới đúng."
Ta trồng cây một cách đẽ và thẳng tắp, khỏi chút kinh ngạc.
"Ngay cả việc chàng cũng ?"
"Ta ở trang viên còn nhiều hơn ở Thôi phủ, cùng nông hộ ăn ở việc, cái gì cũng học một chút." Thôi Cẩm Ngọc .
Ta cảm thấy thật thể tin nổi. Ta cứ ngỡ Thôi Cẩm Ngọc cũng giống như Thôi Cẩm Nghiễn, cẩm y ngọc thực, lá ngọc cành vàng, chỉ đến sách vở đạo lý, thi kinh văn chương, đối với những việc lao động chân tay hẳn là sẽ khinh thường tới.
Không ngờ...
Thôi Cẩm Ngọc dường như thấu nỗi băn khoăn của , mỉm nhạt:
"Ở nơi đồng ruộng thấy chúng sinh, cảm nhận bốn mùa, so với việc ở trong sách vở cổ kim, hiểu tình lý, theo thấy đều như cả. Chẳng qua cũng chỉ là một mặt của thế gian mà thôi."
"Huống hồ nông nghiệp là gốc rễ của dân sinh. Ta sách là để những gì học thể giúp ích cho dân, chứ để rời xa những thứ ."
Giọng của nhẹ nhàng phiêu đãng giữa núi , còn ôn hòa hơn cả gió xuân lướt qua mặt, còn thấm đẫm lòng hơn cả hương thoang thoảng nơi đầu mũi.
Nông dân bên cạnh thấy, liền cất tiếng phụ họa: " đó phu nhân, , Gia chủ lợi hại lắm."
"Ngài đem những gì trong sách dạy cho chúng , còn bảo chúng để trồng cây, chữa bệnh cho cây hơn."
"Lão nông trồng trang viên chúng , đôi khi còn chẳng bằng Gia chủ ."
Ta ngơ ngác Thôi Cẩm Ngọc, thực sự ngờ như .
Và điều quan trọng hơn là: Trước đây luôn cảm thấy Thôi Cẩm Nghiễn đúng, nhưng phản bác thế nào. Những suy nghĩ tỏ cùng ai lúc bỗng chốc trở nên sáng tỏ.
Nghĩ đến đây, mắt sáng lấp lánh. Nhìn Thôi Cẩm Ngọc đang giải đáp nghi hoặc cho , lòng nảy sinh sự sùng bái và cảm kích. Một tiếng "Phu quân" thốt khỏi miệng:
"Phu quân! Sao lợi hại như !"
Thôi Cẩm Ngọc chớp chớp mắt hai cái, rặng mây đỏ "vèo" một cái xông lên tận mang tai và vầng trán.
"Cũng... cũng bình thường thôi mà..."
*
Thời gian trôi qua từng ngày. Ta ở trang viên vô cùng tự tại và thoải mái. Thôi Cẩm Ngọc dạy nhiều điều, trang viên cũng . Những phân tranh ồn ào ngoài đều thể phiền đến chúng .
Cho đến khi... Thôi Cẩm Nghiễn từ Giang Nam trở về.
Lúc đó đang cùng các cô nương hái phân biệt các loại , đột nhiên bên tai vang lên một tiếng quát lớn:
"Đào A Man!"
Ta run b.ắ.n , về phía cửa, liền thấy bóng dáng Thôi Cẩm Nghiễn hiên ngang xuất hiện. Không vì y đùng đùng nổi giận.
"Theo về!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-man-fibx/chuong-7.html.]
Y định tới kéo , nhanh mắt nhanh tay lùi một bước né tránh.
Mọi ban đầu còn ngơ ngác, khi phản ứng liền lập tức hô lên:
"Ngươi cái gì đó? Lại dám cướp phu nhân của chúng ?"
"Người mau tới đây! Có kẻ cướp kìa! Bắt lấy tên buôn !"
Vài tiếng hò hét, núi liền một đám rầm rộ xông xuống, bao vây Thôi Cẩm Nghiễn giữa.
"Các ngươi cái gì thế!" Thôi Cẩm Nghiễn quát.
"Chúng mới hỏi ngươi cái gì? Ngươi là tên lãng t.ử nhà ai! Dám đến tận trang của Thôi thị mà cướp !"
Thôi Cẩm Nghiễn bao giờ đặt chân đến những nơi như thế , trang cũng nhận y là nhị công t.ử của Thôi gia.
Thôi Cẩm Nghiễn tức đến trợn tròn mắt: "Các ngươi phản !"
Không ai đáp lời y, chỉ một mực hộ tống phía . Thôi Cẩm Nghiễn về phía :
"Đào A Man, nàng xem, là ai?"
Đối với Thôi Cẩm Nghiễn, chung quy vẫn còn chút sợ hãi, chỉ hận thể cách xa y tám trượng.
"Ngươi là ai mà chính ngươi còn ? Hỏi gì?"
Thôi Cẩm Nghiễn thấy , cơn giận càng thêm dữ dội: "Tốt, lắm! Đào A Man, giỏi cho nàng! Ta chính là vị hôn..."
"Vô lễ!"
Thôi Cẩm Nghiễn kịp hết lời ngắt quãng. Thôi Cẩm Ngọc đang xử lý công việc trong nội đường nhận tin tức từ lúc nào, kịp thời chạy tới.
Hai em gặp mặt, một trợn mắt giận dữ, một lạnh lùng uy nghiêm.
"Đại ca..."
"Ai cho phép bất kính với tẩu tẩu của !"
*
Tiếng "tẩu tẩu" khiến Thôi Cẩm Nghiễn tức đến nổ đom đóm mắt.
Một khắc , tản hết, còn đều là chuyện nhà. Lúc mới , hóa Thôi Cẩm Nghiễn là vì mà đến.
"Đệ từ Giang Nam trở về, mẫu nàng gả cho đại ca. Đào A Man, nàng dám như thế?"
Thôi Cẩm Nghiễn Giang Nam hai tháng, về tìm ngay. Đám hạ nhân chuyện ai dám lên tiếng, duy chỉ Thôi phu nhân với y:
"Đại ca con mở từ đường, đổi tên trong danh sách hôn sự với A Man thành tên của nó ."
"Việc kính báo tổ tông, gieo quẻ thánh, hợp bát tự, tổ tông đồng ý ."
Thế Thôi Cẩm Nghiễn phát điên cái gì, sang Thôi trạch bên cạnh tìm . Nghe đến trang, y nghỉ ngơi lấy một khắc, cưỡi ngựa chạy thẳng tới đây.