Ta thấy y thật đúng là bệnh. dám mắng y một cách trắng trợn, chỉ khẽ hừ một tiếng lườm y một cái.
Thôi Cẩm Nghiễn tức tối chất vấn Thôi Cẩm Ngọc: "Đại ca, rõ ràng A Man và hôn ước từ nhỏ, vị hôn thê của nàng là ! Tại cướp vị hôn thê của ?!"
"Vị hôn thê của ?"
So với , Thôi Cẩm Ngọc thản nhiên đến mức đầy lý lẽ. Chàng nhíu mày :
"Di ngôn của Thái công: Ai bằng lòng cưới A Man, đó chính là vị hôn phu của nàng."
"Đệ dùng cái gọi là hôn ước từ nhỏ để giam hãm , nhưng chịu cưới nàng."
"Sao nào? Đệ Thái công suối vàng c.h.ế.t nhắm mắt ?!"
Giọng của Thôi Cẩm Ngọc thanh lãnh, giọng điệu mỗi lúc một nặng nề hơn. Lần đầu tiên chứng kiến một mặt uy nghiêm lẫm liệt, khí thế bức của với tư cách là Gia chủ Thôi thị.
Còn Thôi Cẩm Nghiễn mắng cho một trận, mặt đỏ bừng, ấp úng. Giống như bao đây, y vẫn chỉ dùng một cái cớ cũ rích để biện bạch:
"Đệ cưới nàng. Chẳng qua... là nàng khắc phu khắc t.ử..."
y kịp hết câu, Thôi Cẩm Ngọc lạnh lùng quát lên ngăn :
"Uổng cho bao nhiêu sách thánh hiền, mà cũng tin những lời mê tín dị đoan ?"
"Nếu thật sự dễ khắc c.h.ế.t như , thì cũng xứng con cháu Thôi gia nữa."
"..."
Thôi Cẩm Nghiễn á khẩu trả lời . Y đại ca , bèn dời tầm mắt sang phía . Cũng y đang tức giận vì vấy bẩn đại ca vốn thanh cao như trăng sáng của y , ánh mắt y vô cùng phức tạp và khó đoán.
*
Ta để ý đến y, vội vàng kéo Thôi Cẩm Ngọc rời . sự xuất hiện của Thôi Cẩm Nghiễn chung quy vẫn ảnh hưởng đến tâm trạng của .
Sau bữa tối, xem cuốn sách mà Thôi Cẩm Ngọc tặng, nửa ngày trời lật nổi một trang. Bên cạnh, Thôi Cẩm Ngọc đang tính toán sổ sách của ngày hôm nay, vô cùng nghiêm túc và tập trung.
Ta nhịn mà ngắt lời : "Công t.ử."
"Hửm?" Thôi Cẩm Ngọc ngẩng đầu, chỉ lên tiếng đáp .
"Công t.ử, ngộ nhỡ những gì nhị công t.ử là thật, thì ?"
"Cái gì là thật?"
"Nếu thật sự khắc phu, còn cưới ?"
Bàn tay đang gảy bàn tính dừng . Thôi Cẩm Ngọc cuối cùng cũng ngẩng đầu, bật :
"Hóa cả tối nàng lời nào là vì đang nghĩ chuyện ."
Có lẽ thấy ánh mắt đầy lo lắng và nghiêm túc, hỏi ngược :
"Nếu thật sự khắc thê, nàng gả cho ?"
"Tất nhiên là !" Ta thốt cần suy nghĩ.
Sau khi nhận gì, ý trong mắt Thôi Cẩm Ngọc cho đỏ mặt.
Thôi Cẩm Ngọc : "Vậy thì đó cũng chính là câu trả lời của ."
"Nàng nếu khắc phu, chính là khắc thê, trời sinh một cặp, tại cưới?"
Khi lời , ánh nến vặn lay động một cái, sưởi ấm cả màn trướng. Ta nhịn , đỏ mặt nhưng trong lòng thấy vui. Thế là khẽ lắc đầu, tiếp tục sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-man-fibx/chuong-8.html.]
Thôi Cẩm Ngọc bỗng nhiên trở nên nghiêm túc và chính trực lạ thường.
"Tuy nhiên... A Man, nếu nàng Nghiên thêm gì nữa, thì thể giống như tối nay ."
"Hửm?"
"Chúng là phu thê, tại nàng cứ luôn gọi là công t.ử?"
"..."
Ngoài cửa sổ chợt một cơn gió đêm lướt qua. Đèn l.ồ.ng hành lang lúc sáng lúc tối, lay động bập bùng. Ta nhịn , khẽ thở dốc một tiếng.
Đầu ngón tay Thôi Cẩm Ngọc mơn trớn da thịt , giọng đầy mê hoặc:
"Nương t.ử, gọi một tiếng phu quân cho nào?"
Ta ngoan ngoãn gọi theo.
Thôi Cẩm Ngọc khẽ : "Vậy mặt Thôi Cẩm Nghiễn cũng gọi như thế, ?"
"... Vâng."
*
Tuy tại Thôi Cẩm Ngọc đặc biệt nhấn mạnh việc gọi mặt "Thôi Cẩm Nghiễn", nhưng quả thực phát hiện rằng, gọi Thôi Cẩm Ngọc là "phu quân" mặt y hiệu quả kỳ lạ.
Chính là... mỗi khi Thôi Cẩm Nghiễn thấy, trong mắt y luôn cuồn cuộn sự khó chịu và lửa giận.
Ta đối với y vẫn vài phần sợ hãi.
Vì thế, chỉ đành quấn quýt bên cạnh Thôi Cẩm Ngọc nhiều hơn một chút.
Ta nghĩ rằng đại ca ở đây, Thôi Cẩm Nghiễn dù thế nào cũng dám bắt nạt .
mỗi Thôi Cẩm Nghiễn thấy và Thôi Cẩm Ngọc ở cùng , y càng thêm tức giận.
Ta chút khó hiểu và sợ hãi:
"Ta cũng chẳng gì, y cứ chằm chằm buông ?"
Thôi Cẩm Ngọc lời , chỉ liếc ở đằng xa một cái, kéo gần hơn một chút.
"Có lẽ là vì đ.á.n.h mất thứ yêu thích ."
Thôi Cẩm Nghiễn đ.á.n.h mất đồ ?
Vậy y gì?
"Ta trộm đồ của y."
Thôi Cẩm Ngọc ngẩn , bật :
"Ừm, nàng trộm, là trộm."
"Hả?"
Thôi Cẩm Ngọc như , thể trộm đồ của Thôi Cẩm Nghiễn .
"Vậy chàng mau trả cho y , chàng thứ gì, mua cho chàng là mà."
Thôi Cẩm Nghiễn là kẻ nổi nóng, nhất là đừng chọc giận y.
Ta vô cùng nghiêm túc với Thôi Cẩm Ngọc.