A NGƯNG - 10

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:33:46
Lượt xem: 244

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Trân Nhi như những lời hăm dọa đó là rêu rao khắp nơi về sự bất hiếu của

Phía là Phụ vương và Mẫu phi, bọn họ tự nhiên dám ép quá ngặt.

Thế nhưng, cái danh tiếng " nhận cha nương, bất hiếu bất đễ" của vẫn âm thầm lan truyền khắp kinh thành. 

Khi Hoàng gia gia trách hỏi Phụ vương , dẫn theo Chiêu ma ma, ôm lấy một tờ đơn kiện, quỳ cửa điện Càn Thanh.

Vụ oan án vùi lấp trong làn tuyết bay của mười lăm năm , cuối cùng lộ ánh sáng.

 Phụ vương tức giận theo , quỳ xuống mặt Hoàng gia gia:

 "G.i.ế.c thê t.ử, g.i.ế.c con, chiếm đoạt tài sản, mua quan bán chức! 

Phụ hoàng, việc nhất định tra cho ngô khoai, tuyệt đối thể để hạng y quan cầm thú tiếp tục quan trong triều! 

Càng trả một công đạo cho A Ngưng và Nguyên thị!"

Vụ án xảy quá lâu, còn vật chứng, nhân chứng cũng khó tìm.

  khi vụ việc thấu đến tai thiên t.ử, liên quan đến Vinh Gia Quận chúa của Đông Cung, quan viên Giản Châu phối hợp vô cùng tận lực. 

Cuối cùng, khi năm hết tết đến, vụ án kết .Tuyết lớn mịt mù, dày như lông ngỗng.

 Nhiệm gia tịch thu bộ gia sản, Nhiệm Thế An và Nguyên Trân Nhi nhốt trong xe tù, lảo đảo diễu phố thị chúng. 

Trước cái danh bất hiếu của truyền xa bao nhiêu, thì nay hành vi cầm thú của bọn họ vang xa bấy nhiêu.

Nhiệm Thế An giữa muôn vàn tiếng c.h.ử.i rủa, ngẩng đầu thấy lầu ven đường. 

Hắn lóc t.h.ả.m thiết, vươn tay về phía :

 "Vi phụ sai , vi phụ thật sự sai ! Ta dù cũng là cha ruột của con mà! A Ngưng! Cứu vi phụ với!"

Ta chằm chằm , tay nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội song ngư mà nương để . Song ngư tướng hạm, phu thê đồng lòng. 

Chiêu ma ma , đây là miếng ngọc ngoại tổ phụ đích đeo lên eo nương ngày xuất giá.

 Ngày đó trống nhạc vang trời, hồng trang mười dặm. 

Nương đội mũ phượng quàng khăn vai, ôm trọn niềm hy vọng mà bước t.ử lộ của đời .

Gia sản Nhiệm gia tịch thu sạch sành sanh, ngay cả trạch viện cũng niêm phong.

 Trần Điền đến báo với , Nhiệm Thành Phong tìm đường sống, bán Nhiệm Chi Chi lấy một trăm lượng bạc.

Vốn dĩ hai bàn bạc xong, lừa bạc thì cùng bỏ trốn, nhưng Nhiệm Thành Phong lương tâm, đẩy Nhiệm Chi Chi hố lửa một ôm tiền chạy mất.

"Người ?" Ta hỏi.

 "Nhiệm Chi Chi ? Người mua nàng là một thương hộ ở phía Đông thành, ngoài sáu mươi, chỉ riêng ngoại thất nuôi năm sáu phòng, nàng qua đó chắc chắn ngày tháng dễ dàng gì."

 "Không nàng , còn Nhiệm Thành Phong ?"

"Tiểu t.ử đó ranh ma, thuộc hạ mất dấu, ước chừng hiện giờ khỏi kinh thành ."

 "Chưa ! Người ở đây !"

Yến Vân Tranh xách một nam t.ử mặc đồ đầy miếng vá bước . Hắn trực tiếp ném xuống đất. 

Nhiệm Thành Phong bây giờ thế nào là khiêm tốn, trong giấu một trăm lượng bạc nhưng chỉ dám mặc đồ hành khất.

"Quận chúa tha mạng, Quận chúa tha mạng! Bây giờ sẽ cút khỏi kinh thành ngay, vĩnh viễn dám !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-ngung/10.html.]

 Hắn quỳ rạp đất ngừng cầu xin. Đâu còn nửa phần kiêu ngạo như lúc ban đầu.

"Câm miệng!" Ta lạnh lùng quát lên.

 Hắn lập tức im bặt, nhưng cả vẫn ngừng run rẩy.

"Ngươi cũng đủ tàn nhẫn đấy nhỉ, bán cả ruột thịt của cho lão già ngoại thất?"

Hắn run b.ắ.n , sợ hãi liếc một cái:

 "Thảo dân... thảo dân cũng là để trút giận cho Quận chúa, chẳng Quận chúa ghét nhất là Chi Chi ..."

Yến Vân Tranh đá cho một cú trời giáng: 

"Mấy chuyện nhơ nhuốc ngươi , đừng đổ vấy lên A Ngưng."

Ta ngăn Yến Vân Tranh , cúi thầm tai Nhiệm Thành Phong:

 "Trút giận? Ngươi còn ở đây, cơn giận của vẫn tan hết ."

 "Ngươi đưa đến chốn đó, để ngươi lẻ bóng một thì thật .

 Ta phía Tây thành một nơi, là chốn tìm vui của những kẻ thích nam phong . Ngươi hãy đến đó mà chuộc tội ."

Nhiệm Thành Phong run rẩy , đưa tay định níu lấy

"Không! Không! Quận chúa tha mạng, đó nơi dành cho mà..."

Chưa đợi gào thét xong, thị vệ lôi xồng xộc ngoài.

Mùa xuân năm mới. Yến Vân Tranh giúp tìm thấy nơi vùi lấp hài cốt của nương. 

Ta chuẩn một chuyến đến Giản Châu để an táng nương thật t.ử tế.

Ngày hạ táng là ngày lành đại sư đặc biệt xem xét. Gió xuân hiền hòa, tiết trời

Yến Vân Tranh bước một bước, quỳ xuống mộ của nương và ngoại tổ phụ mẫu.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Nguyên nương t.ử, Tổ phụ, Tổ mẫu, hôm nay mặt ba vị, tiểu bối một chuyện xin thỉnh cầu." 

"Tiểu bối cầu cưới A Ngưng. Nếu A Ngưng nguyện gả cho thê t.ử, đời kiếp , tuyệt phụ bạc!"

Hắn dập đầu ba cái thật kêu, đó mới đầu lén . Ta kinh ngạc :

 "Ngươi..."

Hắn với : "A Ngưng, đồng ý thôi, Nguyên nương t.ử cùng Tổ phụ Tổ mẫu đều đang kìa!"

Đâu chuyện dễ dàng như thế. Ta cố ý lùi hai bước, xua tay :

 "Ngươi đây là ép hôn ? Ngươi xem, nương và Tổ phụ Tổ mẫu đều lên tiếng, nghĩa là họ đồng ý."

Nói đoạn, xoay bỏ . Yến Vân Tranh rảo bước đuổi theo.

 Hắn định mở miệng thì đột nhiên khựng . Ta cũng dừng bước.

Trong lúc giơ tay lên, một đàn bướm bay lượn quanh đầu ngón tay , chẳng mấy chốc bao quanh lấy và Yến Vân Tranh, quyến luyến rời.

Ta ngẩn ngơ ngoảnh đầu .

 Trước ba ngôi mộ , cỏ xuân lay động trong gió, tựa như nương cùng Tổ phụ Tổ mẫu đang mỉm gật đầu với chúng .

【HOÀN 】

 

Loading...