Sắc mặt đồng loạt biến đổi.
Giữa đám đông, một nam t.ử trung niên bụng phệ đập mạnh xuống bàn:
"Hỗn xược! Ngươi lũ dân dã ngoài nuôi dạy quá lâu , đúng là đồ giáo dưỡng!"
Ta lạnh một tiếng. Đẩy phụ nhân bên cạnh , thản nhiên chọn chiếc ghế gần nhất oai vệ xuống.
Đi đường suốt cả buổi, trong bụng cũng thấy đói khát.
Ta tiện tay bốc miếng bánh bàn nhỏ bỏ miệng.
"Nhìn ý tứ của các , là định nhận đúng ?"
Người nam t.ử trung niên chỉ tay từ đầu đến chân:
"Ngồi , ăn ăn, Nhiệm gia chúng thể dạy dỗ loại nữ nhi như ngươi .
E là loại dã đầu từ tới, định đến đây để vòi vĩnh, bám vinh hoa phú quý chứ gì?"
Ta theo ngón tay ông tự xem .
Những năm tháng ấu thơ theo nghĩa phụ, nghĩa mẫu sống ở biên thùy bảy tám năm, binh sĩ biên cương thế nào thì thế , họ ăn thế nào thì ăn thế .
Mấy năm nay trở về kinh thành, cũng chẳng ai đúng chỗ nào.
Sao đến miệng ông , thành hạng chẳng gì thế ?
"Cha đừng tức giận "
Thiếu nữ dung mạo cực kỳ giống bước đến bên cạnh nam t.ử, với vẻ bất mãn:
"Tỷ tỷ ly gia nhiều năm, trở về chỉ chọc cho cha nương tức giận thôi ?"
Ta ăn no một nửa, cũng nhận rõ ai là "cha nương ruột" của .
Ta vẫy vẫy tay với vị "Chi Chi" tướng mạo giống :
"Lại đây, ngươi đây, hỏi ngươi chuyện ."
Chi Chi khựng một chút, tiến lên hai bước hỏi :
"Bất luận tỷ gì, hôm nay cứ nhằm đây . Cha nương nhớ thương tỷ nhiều năm, từng điểm nào với tỷ cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-ngung/2.html.]
"Chưa từng điểm nào với ?"
Ta suýt chút nữa thì thành tiếng.
"Ta cũng chẳng việc gì to tát, chỉ hỏi các một câu thôi.
Nhiệm phu nhân dù cũng là quan gia quý phụ, thuở lên núi chắc hẳn một bầy nha bộc phụ theo hầu.
Chừng đôi mắt trông chừng mà thể để lạc mất đại tiểu thư của phủ thượng, cái ... độ khó cao đấy nhỉ?"
"Hôm nay các hãy cho một câu thật lòng , thuở các ôm tâm tư dơ bẩn nào đó, cố ý vứt bỏ đứa trẻ ?"
Lời vốn chỉ là tùy tiện bừa cho bõ ghét.
Thế nhưng khoảnh khắc lời khỏi miệng, thấy sắc mặt của vị " nương" trắng bệch trong giây lát.
Ta khẽ nhướn mày. Có vẻ thú vị đây.
"Nhiệm Ngưng! Ngươi hôm nay trở về là để năng bừa bãi, bại hoại danh tiếng Nhiệm gia ?"
Một nam t.ử trẻ tuổi chừng hai mươi từ trong đám đông bước .
Ta lục tìm trong ký ức mờ nhạt thuở nhỏ, thong dong :
"Ngươi là vị trưởng của đấy chứ?"
Hắn chán ghét cau mày:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ai là trưởng của ngươi? Nhiệm Thành Phong chỉ nhận Chi Chi !"
Ta kéo dài giọng "Ồ" một tiếng:
"Vừa , cũng chẳng nhận hạng ngu xuẩn như ngươi gì."
Ta từ trong n.g.ự.c lấy một phong thiệp mời, ném lên bàn nhỏ:
"Ba ngày tại yến tiệc thưởng xuân ở Đông Cung, cả nhà các hãy đến đó mà rõ ràng với , đôi bên chúng nhận , từ nay về còn bất kỳ quan hệ gì."
Coi như đây là một lời giải thích thỏa đáng với nghĩa mẫu của .
Khỏi để bà cứ mãi lo lắng rằng đẻ vẫn luôn nhớ thương .