"Ca " Ta vỗ vai Nhị ca, "Đừng tốn lời với bọn họ ở đây nữa.
Hôm nay gọi họ tới là để cho rõ ràng mặt Phụ vương và Mẫu phi."
Nhiệm Thành Phong đầu , kinh ngạc :
"Ngươi... ngươi gọi Hoàng tôn là gì?"
Nhị ca hừ lạnh một tiếng qua kẽ mũi:
"Muội là Vinh Gia Quận chúa do đích Thánh thượng phong tặng, là nữ nhi của Thái t.ử và Thái t.ử phi.
Ngươi xem nên gọi chúng là gì?"
Hai đó hiển nhiên là kịp phản ứng.
Đôi mắt trợn tròn , hai vị trưởng của , căn bản dám tin sự thật.
Giọng của Yến Vân Tranh vang lên từ phía :
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Tụ tập hết ở đây gì thế?"
Vừa thấy Nhiệm Thành Phong, "ồ" lên một tiếng:
"Hai vị cũng ở đây ? Lần thật ngại quá, kiếm trong tay trượt vỏ, rách hết quần áo của hai vị, chắc trách tội chứ?"
Nhiệm Thành Phong theo bản năng che lấy m.ô.n.g .
"Ngươi... ngươi là ngày hôm đó..."
Ba chữ "kẻ du thủ du thực" cứ lăn qua lăn trong miệng , nhưng cuối cùng chẳng dám .
Ta bụng giúp giải đáp:
"Hắn là Tiểu công tước của phủ Vinh Quốc Công, Yến Vân Tranh."
Nhiệm Thành Phong nuốt nước bọt, nhất thời nên tiến nên lùi.
Vẫn là Nhiệm Chi Chi chút hiểu thế sự, lúc liền lách qua trưởng, ngón tay vân vê lọn tóc, đỏ mặt về phía Yến Vân Tranh:
"Hóa là Tiểu công tước, Chi Chi xin bái kiến. Ngày đó phận của ngài nên chút mạo phạm, hèn gì Tiểu công tước đùa giỡn với chúng như ."
"Đùa giỡn?" Yến Vân Tranh hừ lạnh một tiếng.
"Ta bao giờ đùa giỡn. Nếu các ngươi còn dám ăn ngông cuồng với A Ngưng, tới lưỡi đao đó chỉ rơi xuống quần áo đơn giản ."
Nhiệm Chi Chi mặt cắt còn giọt m.á.u.
Lúc , đại cung nữ bên cạnh Mẫu phi tiến gần:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/a-ngung/5.html.]
"Quận chúa, hai vị điện hạ, của Nhiệm gia mời qua đó .
Thái t.ử phi , hôm nay hãy cho rõ ràng chuyện, để tránh nhà họ Nhiệm bám lấy Quận chúa."
Chính điện vô cùng náo nhiệt, nhưng trái , thiên điện một mảnh tĩnh lặng.
Vừa bước cửa, liền thấy nhà họ Nhiệm đổi thái độ so với ngày hôm đó, niềm nở tươi đón lấy .
"A Ngưng tới , đứa trẻ ngoan, mau để cha nương xem nào.
Bao nhiêu năm con ở bên cạnh, cha con lo lắng đến mức tóc bạc trắng cả nửa đầu ."
"Bây giờ thì , c.o.n c.uối cùng cũng trở về bên cạnh cha nương.
Cha nương dù nhắm mắt xuôi tay thì nỗi lòng cũng nhẹ nhõm ."
Nhiệm phu nhân tiến lên định nắm lấy tay , khéo léo nghiêng né tránh, để bà vồ hụt .
Sắc mặt bà cứng đờ trong giây lát, nhưng lập tức nặn một nụ còn hiền hậu hơn :
"Hài t.ử ngoan, mẫu con đang oán trách .
Năm đó để lạc mất con, đau đớn đến mức c.h.ế.t sống , mỗi năm đều lên chùa cầu nguyện, mong con bình an..."
Ta bà diễn trò, trong lòng một chút gợn sóng, thản nhiên ngắt lời:
"Nhiệm phu nhân trí nhớ kém quá nhỉ? Cách đây mấy ngày, chẳng bà còn bảo tới đúng ngày, khó bà ?
Còn tay đầy bùn đất, y phục thô kệch, xứng bước chân Nhiệm phủ cơ mà?"
Nhiệm Thế An ở bên cạnh vội vàng hòa:
"A Ngưng, đó đều là hiểu lầm! Lúc đó cha phận thật sự của con..."
"Thân phận?" Ta nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo.
"Ý của Nhiệm đại nhân là, nếu chỉ là một thôn nữ nghèo khổ từ quê lên nhận , thì các quyền sỉ nhục, xua đuổi, thậm chí là gả cho hạng nô tài để 'ban ơn'?
Còn nếu là Quận chúa, thì các mới chịu nhận đứa con ?"
Nhiệm Thế An chặn họng, mặt lúc xanh lúc trắng, lắp bắp nên lời.
Lúc , Mẫu phi cao khẽ đập mạnh tách xuống bàn, tiếng "cạch" thanh thúy khiến cả nhà họ Nhiệm rùng quỳ sụp xuống.
"Nhiệm đại nhân, Nhiệm phu nhân, hai vị thật lớn gan!"