Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 154: Mượn Dao Giết Người, Tiêu Chí Quang Nổi Sát Tâm Với Vợ
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:14:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Thanh Thanh cúp điện thoại, thấy chị Từ đang tít mắt, cô mặt đổi sắc : “Cân cho em một cân kẹo tôm đỏ, thêm một gói ô mai táo.”
“Em và xưởng trưởng Thẩm bao giờ thì tiệc? Có Kinh thành mắt bố ?”
Chị Từ nhanh nhẹn cân kẹo tôm đỏ, quan tâm hỏi.
Kẹo tôm đỏ, hồi nhỏ gói bằng giấy, mùi thơm đậu phộng, ngon.
“Ngày mười tám tháng , Kinh thành chắc chắn , Thẩm Thu Bạch định thời gian.”
Hạ Thanh Thanh hỏi tất đáp, cô và Thẩm Thu Bạch công khai , sợ hỏi.
“Chúc mừng nhé, hai đứa đặt khách sạn ?”
Chị Từ thật lòng mừng cho cô, cuối cùng cũng tu thành chính quả.
“Khách sạn Cẩm Giang, Thẩm Thu Bạch đặt .”
Hạ Thanh Thanh cầm một quả ô mai táo ăn, chua đến rùng một cái, thấy bánh đào kem bên cạnh, trong miệng kìm ứa nước miếng, : “Chị Từ, cân thêm nửa cân bánh đào kem nữa.”
Ô mai táo từ trần bì, chua chua ngọt ngọt khai vị. Cô chút sức đề kháng nào với mấy món ăn vặt chua ngọt , thấy là thèm.
“Khách sạn Cẩm Giang thường thể đặt , mặt mũi xưởng trưởng Thẩm lớn thật đấy.”
Giọng chị Từ đầy ngưỡng mộ. Khách sạn Cẩm Giang tiền là đặt , quyền mới , gia thế của Thẩm Thu Bạch chắc chắn tầm thường.
Chị nghĩ đến một chuyện, nhịn : “Nếu thím Vương , chắc chắn chua c.h.ế.t mất.”
“Bà thế?”
Hạ Thanh Thanh nhướng mày, hiểu cô kết hôn thì liên quan gì đến thím Vương.
“Em ? Thím Vương nhắm trúng xưởng trưởng Thẩm nhà em , giới thiệu con gái bà , hai đứa yêu , bà ít lời tiếng .”
Chị Từ bĩu môi, chút coi thường thím Vương.
Thật con gái thím Vương là Đảng Hiểu Mai tệ, cũng ý đó với Thẩm Thu Bạch, là thím Vương tự đa tình, ảnh hưởng đến danh tiếng của Đảng Hiểu Mai. Vớ bà hồ đồ thế đúng là xui xẻo.
“Chứng tỏ Thẩm Thu Bạch nhà em giá mà, tùy bà thế nào, dù em cũng thấy, bản lĩnh thì bà đến mặt em mà .”
Hạ Thanh Thanh chẳng thèm để ý, đối với cái thứ gọi là danh tiếng, cô sớm vứt bỏ như giày rách .
Thím Vương chỉ cần mặt cô thì cô coi như thấy.
Chị Từ cân xong bánh đào kem, Hạ Thanh Thanh cầm một cái ăn, vị chua ngọt nhanh ch.óng tràn ngập khoang miệng, nước miếng cũng như mở van tuôn , ngon tuyệt.
“Chị Từ, chị cho Tiểu Ngư ăn ít kẹo thôi, ăn nữa răng chắc chắn sâu hết.”
Hạ Thanh Thanh trả tiền, vội, chị Từ vài câu.
Tiểu Ngư ngày nào cũng hàng xóm nhiệt tình cho ăn, mặt tròn xoe, bụng nhỏ phình , ít nhất nặng thêm mười lăm cân, biến thành cá mập thật .
Trong đó chị Từ là nhiệt tình nhất, chị mở tiệm tạp hóa, tiện tay vớ cái là đồ ngon.
“Chị cho ăn nhé, Thanh Thanh em đừng oan uổng , là ông Lý cho ăn nhiều nhất, em tìm ông !”
Chị Từ chối bay chối biến, vẻ mặt như chịu oan ức lớn lắm, còn chuyển cái nồi đen sang đầu ông Lý.
“Mọi đều trách nhiệm, đừng tưởng em .”
Hạ Thanh Thanh lườm một cái đầy bực bội.
“Bản em còn ngày nào cũng mua kẹo, chỉ khác.” Chị Từ bĩu môi.
Cả cái ngõ chỉ Hạ Thanh Thanh là ghé thăm tiệm tạp hóa chăm chỉ nhất, ba ngày hai bữa mua đồ ngon, doanh thu tiệm tạp hóa của chị, Hạ Thanh Thanh đóng góp lớn nhất đấy.
“Em giấu tự ăn, Tiểu Ngư tìm thấy .”
Hạ Thanh Thanh lườm yêu một cái, ôm mấy gói đồ ăn vặt về nhà. Vừa mới bước khỏi tiệm tạp hóa, điện thoại reo, chị Từ gọi: “Đừng , tìm em đấy!”
Người gọi đến là chị Lộ.
Cái giọng lười biếng khàn khàn , là ngay.
“Tiêu Chí Quang đòi ly hôn, cãi sống c.h.ế.t, động thủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-154-muon-dao-giet-nguoi-tieu-chi-quang-noi-sat-tam-voi-vo.html.]
“Được, em .”
Mắt Hạ Thanh Thanh sáng lên, hiệu suất của chị Lộ cao thật, hổ là đầu bảng Bách Lạc Môn cầm tay chỉ dạy, nắm thóp đàn ông c.h.ế.t đứ đừ.
“Tiêu Chí Quang giờ một lòng kết hôn với chị, đảm bảo sẽ ly hôn, em xem mà .”
Giọng chị Lộ lười biếng, nhưng sự tự tin nắm chắc trong tay. Đối phó cái khác chị nắm chắc, nhưng đàn ông... hừ, dễ như trở bàn tay!
“Biết , em sẽ gọi điện cho chị.”
Ngại chị Từ ở bên cạnh, Hạ Thanh Thanh nhiều.
Chị Lộ gọi điện ở bốt điện thoại công cộng. Chị cúp máy, chậm rãi về nhà như gió lay cành liễu. Tuy chị còn trẻ, nhưng cái phong tình đó khiến ánh mắt đàn ông đường đều tự chủ mà dõi theo chị. Có thanh niên choai choai cẩn thận đ.â.m sầm cột điện, cái “boong” rõ to, đầu sưng một cục tướng.
Cậu thanh niên ôm đầu xuýt xoa, đau đến méo cả mặt.
“Phụt.”
Chị Lộ che miệng khẽ.
Cậu thanh niên đỏ bừng mặt, đầu cũng hết đau, rảo bước nhanh.
“Nhìn cái gì mà , bà đây đang ở ngay cạnh ông đấy!”
Có phụ nữ ghê gớm, véo tai chồng lôi , còn trừng mắt lườm chị Lộ một cái đầy hung dữ.
Chị Lộ chẳng thèm để tâm. Kiểu sỉ nhục trẻ con chị căn bản để mắt. Chị hưởng thụ cảm giác thành tựu khi chơi đùa đàn ông trong lòng bàn tay. Đàn ông đều chiếm tiện nghi của chị, , chị cũng đang chiếm tiện nghi của đàn ông.
Đàn ông thuận mắt, ngủ một giấc cũng chẳng , dù gì cả hai đều hưởng thụ. Nhìn thuận mắt thì trêu đùa , chiếm hời thì rút lui. Những năm nay chị sống sót như đấy, còn nuôi sống chị.
“Con đĩ, đến đàn ông của tao mà cũng dám quyến rũ, tao lột cái da lẳng lơ của mày !”
Đinh Ngọc Mai với bộ mặt đáng ghét đột nhiên lao tới, hai lời tát chị Lộ một cái.
Mụ còn đ.á.n.h tiếp, nhưng chị Lộ phản kích, túm c.h.ặ.t tóc mụ, đá mạnh khoeo chân. Đinh Ngọc Mai đau đớn quỳ rạp xuống, c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Chị Lộ cúi , thì thầm tai mụ: “Tiêu Chí Quang cô quá, buổi tối chẳng dám ngủ cùng giường với cô, sẽ gặp ác mộng đấy. Vốn dĩ còn tin, giờ thì tin , Tiêu Chí Quang thật đáng thương.”
“Tiện nhân, buông tao ! Mày lẳng lơ gái , đến quyến rũ đàn ông của tao gì, tao g.i.ế.c mày!”
Đinh Ngọc Mai sắp điên . Mụ vì ở bên Tiêu Chí Quang trả giá nhiều như , dựa mà đòi ly hôn với mụ?
Chắc chắn là do con hồ ly tinh quyến rũ Tiêu Chí Quang. Chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t con đĩ , Tiêu Chí Quang sẽ hồi tâm chuyển ý.
“Cô thần kinh ? căn bản quen đàn ông nhà cô. Không thể vì cô , xinh mà cô hắt nước bẩn lên !”
Chị Lộ vẻ mặt vô tội, trong mắt còn ngấn lệ, dáng vẻ yếu đuối đáng thương lập tức khiến đám đàn ông vây xem nảy sinh lòng thương xót, nhao nhao lên tiếng chỉ trích Đinh Ngọc Mai.
Đinh Ngọc Mai hung dữ, chị Lộ yếu đuối, đám đàn ông đều nghiêng về phía chị, lờ việc hiện tại Đinh Ngọc Mai đang chị Lộ khống chế.
Chị Lộ mắt sáu hướng, thấy Tiêu Chí Quang đang lao tới, liền buông tay . Đinh Ngọc Mai lập tức phản kích, đè chị xuống đ.á.n.h, miệng còn ngừng phun những lời tục tĩu.
“Dừng tay!”
Tiêu Chí Quang gầm lên giận dữ. Nhìn thấy dấu tay mặt chị Lộ, càng điên tiết, đá mạnh một cú bụng Đinh Ngọc Mai.
Đinh Ngọc Mai đau đến tắt thở, hồi lâu mới hồn. Mụ trắng bệch mặt, dám tin Tiêu Chí Quang. Đây là đàn ông mụ yêu hơn hai mươi năm trời, thế mà vì một con đĩ mà tay tàn nhẫn với mụ.
“Tiêu Chí Quang, mày là ! Mày đừng quên, Tiêu Chí Phi là do...”
Miệng Đinh Ngọc Mai bịt . Tiêu Chí Quang giải thích với : “Vợ từ khi hủy dung, tinh thần vấn đề, cứ thấy phụ nữ xinh là phát điên.”
“Đồng chí, xin nhé!”
Tiêu Chí Quang xin chị Lộ, giả vờ như hai quen .
“Hóa là bệnh , thì thôi . Anh trông nom kỹ một chút, đừng để cô ngoài phát điên.”
Chị Lộ dễ chuyện, còn Đinh Ngọc Mai với ánh mắt đồng cảm. Ánh mắt càng kích thích mụ , mụ điên cuồng giãy giụa, nhưng Tiêu Chí Quang đè c.h.ặ.t cứng.
Quần chúng đều nhíu mày , hóa là một mụ điên thật !
Tiêu Chí Quang lôi Đinh Ngọc Mai về nhà, sát ý trong mắt càng lúc càng đậm. Con tiện nhân dám uy h.i.ế.p , thể giữ nữa!