Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 173: Đại Tiểu Thư Lạnh Lùng, Thực Ra Rất Đáng Yêu

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:15:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi khai giảng, thời gian của Hạ Thanh Thanh eo hẹp hơn nhiều, ban ngày cơ bản đều lên lớp, chỉ buổi tối và cuối tuần mới rảnh. Tuy cô cửa , nhưng vẫn học hành t.ử tế, nếu sẽ mất mặt Thẩm Thu Bạch.

 

Tối qua sách muộn quá, sáng dậy muộn, Hạ Thanh Thanh kịp ăn sáng, nhét cái bánh trứng Tiểu Ngư mua về túi, còn mang theo bình nước, vội vã đạp xe lao đến trường.

 

Tiết đầu tiên bắt đầu, giáo viên còn đến, sinh viên đều ngay ngắn, Hạ Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, chỗ phía đều kín , chỉ còn hàng ghế chỗ.

 

Sinh viên bây giờ đặc biệt chăm chỉ, gần như ai trốn học xin nghỉ, cho dù ốm cũng kiên trì đến lớp, dù cũng là thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc mới thi đỗ đại học, ai nấy đều trân trọng cơ hội học đại học.

 

Hạ Thanh Thanh quét mắt phòng học, phát hiện hai bên Tưởng Tâm Di đều trống, liền xuống cạnh cô , còn cách một chỗ .

 

Tưởng Tâm Di cô một cái, Hạ Thanh Thanh , cô cũng dè dặt, đầu .

 

Hạ Thanh Thanh lè lưỡi, đúng là lạnh lùng thật!

 

Giáo viên bước , bắt đầu giảng bài.

 

Tiết giảng về nhập môn Đông y, Hạ Thanh Thanh mà buồn ngủ rũ rượi, những kiến thức nắm vững từ lâu .

 

“Ọt ọt...”

 

Bụng kêu khẽ vài tiếng, Hạ Thanh Thanh xoa bụng, quanh bốn phía, cô hàng , phía ít bạn che chắn, giáo viên chắc thấy.

 

Cô lấy bánh trứng từ trong túi , vẫn còn ấm, mỗi Tiểu Ngư mua, bà cụ đều cho thêm nhiều nhân, quẩy cũng nhiều hơn của khác.

 

Hạ Thanh Thanh cúi đầu c.ắ.n một miếng, đó ngẩng đầu lên, giả vờ ngáp, dùng tay che miệng, nhanh ch.óng nhai nuốt, đó cúi đầu c.ắ.n một miếng, ngẩng đầu, ngáp, che miệng...

 

Tuy ăn vất vả, nhưng bánh trứng thơm thật, Hạ Thanh Thanh ăn thỏa mãn, Tưởng Tâm Di bên cạnh câu dẫn đến ngứa ngáy trong lòng.

 

Sáng nay cô cũng dậy muộn, kịp ăn sáng, giờ đói quá.

 

Tưởng Tâm Di liếc mắt , bạn cùng bàn ăn ngon lành quá, đây là bánh gì ?

 

Trông vẻ ngon lắm, thơm hơn bữa sáng đầu bếp nhà nhiều.

 

“Ực!”

 

Tiếng nuốt nước miếng lớn, nhưng cũng nhỏ, Hạ Thanh Thanh thấy.

 

“Ực!”

 

Lại một tiếng nữa, Hạ Thanh Thanh đầu sang, thấy đại tiểu thư Tưởng Tâm Di dè dặt lạnh lùng đang nuốt nước miếng, khỏi buồn .

 

Hóa đại tiểu thư lạnh lùng cũng thèm ăn !

 

Tưởng Tâm Di thế trông cũng đáng yêu phết.

 

Hạ Thanh Thanh nghĩ ngợi, chuyển nửa cái bánh trứng còn qua gầm bàn, nhỏ: “ ăn .”

 

“Cảm ơn!”

 

Mắt Tưởng Tâm Di sáng lên, cảm động .

 

Bạn cùng bàn quá!

 

Bánh trứng thơm quá!

 

Tưởng Tâm Di cúi đầu c.ắ.n một miếng, mắt lập tức sáng rực, cô sống 19 năm, đây là đầu tiên ăn món ngon thế , thơm quá, hu hu... ngon quá mất!

 

Lúc đầu cô học theo Hạ Thanh Thanh, nhưng ăn vài miếng, chê phiền phức quá, thế là cô nhanh trí nghĩ một cách .

 

Tưởng Tâm Di dựng quyển sách lên, chắn ở phía , đó cô gục xuống bàn ăn.

 

Giáo viên giảng bài bục quét mắt về phía cô , ánh mắt dừng một chút dời . Hạ Thanh Thanh như khai sáng, thế mà cũng ?

 

Cô tưởng Tưởng Tâm Di lừa giáo viên , liền học theo, cũng dựng quyển sách lên, gục xuống ăn bánh trứng, quả nhiên ăn sướng hơn nhiều.

 

Trong phòng học tràn ngập mùi thơm của bánh trứng, mấy bạn học về phía họ, giáo viên bục giảng thôi mấy , cuối cùng nhịn nữa.

 

“Bạn Hạ Thanh Thanh, mời trả lời câu hỏi !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-173-dai-tieu-thu-lanh-lung-thuc-ra-rat-dang-yeu.html.]

 

Giáo viên nén giận, gọi tên Hạ Thanh Thanh. Mùi bánh trứng nồng thế , ông bục giảng cũng ngửi thấy, còn quyển sách nữa, dựng lên để bịt tai trộm chuông ?

 

Rõ ràng là lạy ông ở bụi , một đứa hai đứa đều ngông cuồng như , há !

 

Sở dĩ giáo viên gọi tên Tưởng Tâm Di, là vì hiệu trưởng đặc biệt dặn dò, lớp đối với Tưởng Tâm Di cố gắng dịu dàng khoan dung, dù nhà họ Tưởng cũng quyên góp ít thiết y tế cho trường, còn quyên tiền xây một tòa nhà nữa!

 

Vốn dĩ giáo viên còn định coi như thấy, nhịn một chút là qua, đó Hạ Thanh Thanh đ.â.m đầu , tuy Hạ Thanh Thanh cũng cửa , nhưng hiệu trưởng dặn ông khoan dung với cô nha.

 

Hạ Thanh Thanh giật , bánh trứng trong miệng mắc ở cổ họng, suýt nghẹn c.h.ế.t, tu một ngụm nước lớn mới trôi bánh trứng xuống.

 

Tưởng Tâm Di cũng sợ đến mức dám ăn nữa, ngoan ngoãn thẳng dậy, chỉ là tương ngọt bên khóe miệng trông lạc quẻ.

 

“Câu hỏi nào ạ, thưa thầy?”

 

Hạ Thanh Thanh ngoan ngoãn dậy, thành thật hỏi.

 

Cả lớp ồ lên.

 

Giáo viên cũng chọc , nhắc câu hỏi một , ánh mắt nghiêm khắc, nếu Hạ Thanh Thanh trả lời , ông sẽ phạt cô bản kiểm điểm một vạn chữ.

 

Hạ Thanh Thanh suy nghĩ một chút, trả lời trôi chảy, những bạn học vốn định xem kịch đều chấn động, ngạc nhiên cô.

 

Giáo viên cũng vẻ mặt kinh ngạc, câu trả lời thể gọi là hảo, những kiến thức ông còn nhắc đến lớp.

 

“Em tự học ở nhà ?”

 

“Vâng ạ!”

 

Hạ Thanh Thanh gật đầu, còn : “Tối qua sách muộn quá, cẩn thận ngủ quên, cho nên kịp ăn sáng, xin thầy ạ!”

 

Vẻ mặt giáo viên hòa hoãn hơn nhiều, hóa là chong đèn thâu đêm phát phấn đồ cường .

 

Nếu sinh viên nào cũng chăm chỉ như Hạ Thanh Thanh, lo gì Đông y hưng thịnh?

 

“Dù sách cũng chú ý giờ giấc, kết hợp việc và nghỉ ngơi, xuống !”

 

Giọng giáo viên cũng dịu dàng hơn nhiều, ánh mắt Hạ Thanh Thanh cũng trở nên từ ái, còn nhắc nhở: “Lau tương ngọt bên miệng !”

 

Các bạn học trận , cái của họ về Hạ Thanh Thanh trong lòng cũng đổi nhiều.

 

Vốn tưởng Hạ Thanh Thanh đến để dát vàng lên mặt, ngờ tài thực học.

 

Trong lớp chỉ Hạ Thanh Thanh và Tưởng Tâm Di là hai cửa , những khác đều là thi đỗ bằng thực lực, hơn nữa hai họ còn chơi trội, ở ký túc xá trường, cho nên các bạn trong lớp thành kiến với hai họ.

 

Bây giờ tuy vẫn còn thành kiến, nhưng dám coi thường nữa.

 

Sau khi Hạ Thanh Thanh xuống, cúi đầu ăn nốt miếng bánh trứng còn , những tiết chăm chú giảng, dám lơ là nữa.

 

Sau khi tan học, Tưởng Tâm Di chủ động sang cạnh cô, dùng tiếng phổ thông sõi lắm : “Cảm ơn bánh trứng của , ngon tuyệt, đầu tiên ăn món ngon thế .”

 

“Trước đây từng ăn bánh trứng ?”

 

Hạ Thanh Thanh tò mò hỏi.

 

Bánh trứng ngoài đường chỗ nào cũng , cũng đắt, từng ăn?

 

từng ăn đồ bên ngoài, bố cho ăn ở ngoài.” Tưởng Tâm Di tủi .

 

Từ nhỏ đến lớn, đồ ăn của cô đều do chuyên gia dinh dưỡng sắp xếp tỉ mỉ, tuy cho sức khỏe, nhưng cô thật sự ăn những thứ ngàn năm như một, càng ăn càng vui vẻ, nhưng cô bố cho , sức khỏe của cô cho phép buông thả.

 

Hạ Thanh Thanh hiểu , đại tiểu thư sống trong nhung lụa từng ăn quán vỉa hè.

 

“Bố chắc chắn thương , họ yên tâm để một đến nơi xa thế học?”

 

với họ, Đông y nội địa thần kỳ vô cùng, chừng thể chữa khỏi bệnh của , họ sợ c.h.ế.t sớm, đành đồng ý. Hơn nữa cũng một , dì nuôi từ nhỏ cùng , còn đầu bếp và tài xế nữa.”

 

Tưởng Tâm Di ranh mãnh, khuôn mặt lạnh lùng bỗng chốc trở nên cổ linh tinh quái.

 

 

Loading...