Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 391: Quyên góp 500.000 cho bảo tàng, mua thêm hơn 10.000 tác phẩm của danh họa
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:22:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Thanh Thanh mua trang sức vàng cho chồng, chị cả và ba chị dâu, dây chuyền, vòng tay, hoa tai đều đủ bộ. Ba trai và bố chồng thì tặng đồng hồ Rolex, còn của Thẩm Thu Bạch là một chiếc đồng hồ phù hợp cho hoạt động ngoài trời.
Mọi đều thích quà, tối hôm đó, nhà họ Thẩm một bàn ăn lớn, khí vô cùng hòa thuận. Sau bữa cơm, Hạ Thanh Thanh đến nhà họ Chu, Chu Thành gửi quà cho hai ông bà.
“Tiểu Thành nó khỏe ? Có gầy ? Cái miệng nó kén ăn lắm, bao năm nay sống thế nào.”
Bác gái Chu vô cùng kích động, hỏi ngớt.
Bác trai Chu tuy vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng vành mắt đỏ hoe cho thấy ông cũng đang nhớ con trai.
“Anh hai sống , năm thể về.” Hạ Thanh Thanh .
“Nó thật sự ?”
Bác gái Chu dám tin, hai năm thằng hai lấy bằng thạc sĩ sẽ về, kết quả học lên tiến sĩ, bà mừng hụt một phen.
“Vâng, là thật một trăm phần trăm, hai thật sự sắp về .”
Hạ Thanh Thanh vỗ tay bác gái Chu, tươi trấn an bà.
“Thằng bé cuối cùng cũng chịu về, Thanh Thanh, cháu nó tìm đối tượng ?”
Bác gái Chu vui mừng mặt, nhưng bà quan tâm hơn đến chuyện đại sự của con trai thứ hai. Thanh niên trong đại viện cùng tuổi với thằng hai, con sinh ba đứa , mà thằng hai nhà bà vẫn còn độc .
“Bác gái, cái cháu rõ lắm, cháu hỏi hai.”
Hạ Thanh Thanh lắc đầu, cô thật sự chuyện cá nhân của Chu Thành, cũng tiện hỏi.
Bác gái Chu thở dài, “Chắc chắn là tìm, thằng bé một lòng một với công việc, chuyện tìm đối tượng chẳng vội chút nào, thôi, đợi nó về tìm .”
Dù cũng là thanh niên lớn tuổi , năm nay tìm năm tìm cũng khác biệt nhiều.
Từ nhà họ Chu , Hạ Thanh Thanh đến nhà họ Tư và nhà họ Trần tặng quà, mỗi nhà một lát, trời cũng khuya.
“Chị dâu hai ở Bộ Văn hóa ?”
Trước khi ngủ, Hạ Thanh Thanh hỏi thăm.
“Em dâu của chị dâu hai ở Bộ Văn hóa.”
Thẩm Thu Bạch cởi quần áo, chuẩn tắm, cơ bắp màu mật ong khiến Hạ Thanh Thanh khô cả cổ họng, cô nghi ngờ, đàn ông cố ý quyến rũ cô.
“Anh tắm trong cởi quần áo?”
Hạ Thanh Thanh mặt , tối nay cô nghỉ ngơi cho , con lừa của đội sản xuất cũng nghỉ mấy ngày chứ.
“Em thấy bao giờ .”
Thẩm Thu Bạch như như , bước phòng tắm, nhanh tiếng nước chảy.
Anh tắm nhanh, vài phút là xong, mang theo nước , những giọt nước lăn da thịt một sức quyến rũ c.h.ế.t , nhưng Hạ Thanh Thanh thấy, cô đang gọi điện thoại.
Thẩm Thu Bạch chút thất vọng, cố ý lau , chính là để trêu chọc vợ, kết quả là liếc mắt đưa tình với mù, phí công vô ích.
“Chị dâu hai, quyết định thế nhé, ngày mai em đến thẳng bảo tàng, cảm ơn em dâu chị giúp em nhé.”
Hạ Thanh Thanh cúp điện thoại, mặt đầy nụ .
Trong triều đúng là dễ việc, chị dâu hai gọi điện cho em dâu Trần Mai, Trần Mai liền chỉ thẳng cho phụ trách bảo tàng, quả thật một lô tranh cần bán, rẻ nhất chỉ năm đồng, nhưng tìm mua, bảo tàng đang đau đầu.
Hạ Thanh Thanh bày tỏ nguyện ý lấy danh nghĩa cá nhân, quyên góp cho bảo tàng năm trăm nghìn, Trần Mai càng thêm hăng hái, lập tức cho ngày mai cô sẽ đích đến bảo tàng, thúc đẩy việc .
“Nói gì mà chuyên tâm thế?”
Một luồng nước ập đến, Hạ Thanh Thanh ngẩng đầu, thấy một mảng cơ bắp ngon mắt, Thẩm Thu Bạch mặc quần áo, đang quyến rũ cô.
Hạ Thanh Thanh nghiến răng, đưa tay , véo mạnh thịt , bắt đầu xoay 360 độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-391-quyen-gop-500-000-cho-bao-tang-mua-them-hon-10-000-tac-pham-cua-danh-hoa.html.]
“Hiss… Nhẹ thôi…”
Thẩm Thu Bạch hít một , giữ lấy bàn tay độc ác, gần đây cho vợ ăn no quá, sức lực tăng lên .
Hạ Thanh Thanh đắc ý hừ một tiếng, buông tay, chuyện mua tranh ở bảo tàng.
“Có hơn một vạn bức tranh, là tác phẩm của danh họa, bán rẻ, em mua hết.”
“Tiền đủ ?” Thẩm Thu Bạch hỏi.
“Đủ , ở Cảng Thành phát tài một phen, em còn thu một bức tranh của Đường Bá Hổ, , bên Cảng Thành chuộng sưu tầm, như lô tranh của bảo tàng, nếu mang sang Cảng Thành, giá chắc chắn chỉ thế.”
Hạ Thanh Thanh thở dài, những năm tám mươi là thời kỳ quan trọng của việc thất thoát đồ cổ thư họa, quá đáng tiếc.
Thẩm Thu Bạch đương nhiên , giấc mơ của kéo dài đến mấy chục năm , kinh tế phát triển vượt bậc, sưu tầm đồ cổ trở nên sôi động, lô tranh mà bảo tàng đang bán rẻ , mấy bức bán với giá trời cả trăm triệu.
Thanh Thanh nếu mua lô tranh , tương lai sẽ là một khối tài sản thể đong đếm.
Nếu vợ hứng thú với đồ cổ thư họa, sẽ để tâm hơn, Kinh Thành gì nhiều, đồ cổ thư họa thì khá nhiều.
Tối hôm đó, Thẩm Thu Bạch quậy, Hạ Thanh Thanh ngủ một giấc đến sáng, cô và Trần Mai hẹn chín giờ sáng, ăn sáng xong, Thẩm Thu Bạch lái xe đưa cô đến bảo tàng.
Trần Mai đến, đang đợi ở cửa, bên cạnh cô còn một ông lão đeo kính, mặc áo sơ mi cũ kỹ, cổ tay áo sờn, gọng kính còn dán băng dính, thoạt nghèo nàn, đường, ai ông là giám đốc bảo tàng, còn là chuyên gia tiếng trong giới khảo cổ trong nước.
“Xin , đến muộn.”
Hạ Thanh Thanh đưa tay , lượt bắt tay với Trần Mai và ông lão, Thẩm Thu Bạch cũng .
“Không, là và giám đốc Lưu sớm, , chúng nhà chuyện.”
Trần Mai hoạt ngôn, tuy đầu gặp Hạ Thanh Thanh nhưng hề xa lạ, là một khéo léo, giỏi giao tiếp.
Giám đốc Lưu vẻ ngô nghê, giỏi giao tiếp, ông bây giờ chỉ lo kinh phí của bảo tàng, nếu vì tiền, ông tuyệt đối sẽ bán lô tranh đó, bức nào ông cũng nỡ.
bảo tàng còn những di vật quan trọng hơn cần bảo quản, chỗ nào cũng cần tiền, ông chỉ thể chọn một lô tranh cận đại để bán, đổi lấy chút tiền để bảo trì những di vật quan trọng hơn.
Haiz!
“Ngoài việc quyên góp năm trăm nghìn, lô tranh mà bảo tàng bán, đều mua hết, mang tiền đến .”
Đến văn phòng của giám đốc Lưu, Hạ Thanh Thanh thẳng vấn đề, bày tỏ ý định.
Thẩm Thu Bạch từ cốp xe lấy hai bao tải, bên trong là tiền.
Thực khi Hạ Thanh Thanh lấy nhiều tiền như , cũng giật , ngay cả ngân hàng cũng nhiều tiền mặt như , nhưng hỏi nhiều, đến lúc thích hợp, Hạ Thanh Thanh chắc chắn sẽ với .
“Rầm”
Thẩm Thu Bạch từ trong bao tải lấy từng chồng tiền, niêm phong của ngân hàng vẫn còn, đều là tờ Đại Đoàn Kết mới toanh, một chồng là một vạn, năm mươi vạn là năm mươi chồng, chất thành núi.
“Đây là năm trăm nghìn quyên góp cho bảo tàng.”
Hạ Thanh Thanh đẩy đống tiền như núi đến mặt giám đốc Lưu.
Trần Mai và giám đốc Lưu đều sững sờ, cả đời họ từng thấy nhiều tiền như , nhất thời đều ngây , một lúc lâu mới hồn.
“Quyên góp thể tùy tiện như , tổ chức một buổi lễ quyên góp, liên hệ với báo chí và đài truyền hình, năm trăm nghìn là con nhỏ.”
Trần Mai phản ứng , đề nghị cho long trọng một chút.
Cô tưởng Hạ Thanh Thanh nổi danh, nên mới đề nghị như .
“Không cần phiền phức như , chị Trần, khoản quyên góp năm trăm nghìn , chị cứ quyền phụ trách , chị thể tìm truyền thông tuyên truyền, nhưng cần công khai tên .”
Hạ Thanh Thanh dựa việc để nổi danh, nhưng cô thể ghi khoản quyên góp thành tích của Trần Mai, năm trăm nghìn quả thật là con nhỏ, lẽ sẽ giúp Trần Mai một bản tổng kết cuối năm .