Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 58: Thẩm Xưởng Trưởng, Anh Phải Giả Vờ Sợ Hãi Mới Không Mất Hứng Chứ
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:11:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Thanh Thanh trực tiếp bỏ bức thư tố cáo hòm thư tố cáo của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, cô nhớ Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật mỗi ngày đều sẽ chỉnh lý hòm thư, gì bất ngờ xảy thì bức thư tố cáo của cô ngay trong ngày sẽ lãnh đạo Ủy ban thấy.
Về phần tiền mặt và vàng thỏi trong két sắt nhà Trưởng phòng Hoàng là do cô bịa , nhưng cô thể khẳng định, nhà Trưởng phòng Hoàng chắc chắn một cái két sắt, ngay gầm giường của lão, mật mã két sắt chỉ lão và vợ . Mỗi tối khi ngủ, hai vợ chồng đều sẽ giống như Grandet, mở két sắt kiểm kê tài sản của bọn họ, đó khóa kỹ két sắt , vui vẻ ngủ.
Bát Gia chạy đến nhà Trưởng phòng Hoàng, thấy cái két sắt , cũng thấy hai vợ chồng buổi tối đang bận rộn, Trưởng phòng Hoàng đếm tiền, vợ Trưởng phòng Hoàng lấy vải bông sạch bảo dưỡng vàng thỏi.
Hai vợ chồng bình thường sống cực kỳ tiết kiệm, một tháng mới ăn một bữa thịt, bình thường đều ăn chay, một bộ quần áo mặc mười mấy năm, vá chằng vá đụp vẫn còn mặc. Dép xăng đan phu nhân Trưởng phòng mùa hè, quai đứt cũng vứt, lấy kìm nung đỏ hàn một chút, còn thể thêm ba năm năm.
Trong mắt đồng nghiệp và hàng xóm, hai vợ chồng tuyệt đối là cán bộ hai bàn tay trắng. Nếu ai với họ Trưởng phòng Hoàng tham ô, chắc chắn chẳng ai tin, còn mắng đó vài câu.
"Ngu hết phần thiên hạ!"
Bát Gia khi ngóng tình hình nhà Trưởng phòng Hoàng xong, trở về một câu như .
Kiếm nhiều tiền như thế dùng, còn sống khổ sở như , mưu cầu cái gì?
Hạ Thanh Thanh cũng cảm thấy hai vợ chồng Trưởng phòng Hoàng khá ngu, chọn con đường tham ô thì cứ dứt khoát hưởng lạc chứ, xa hoa cực độ thì cũng cẩm y ngọc thực chứ. Giống như vợ chồng Trưởng phòng Hoàng, một tháng ăn nổi một bữa thịt, sống còn khổ hơn khổ hành tăng, hai vợ chồng đúng là bệnh nặng!
Gửi thư tố cáo xong, Hạ Thanh Thanh mặc kệ, chạy đến nhà máy Cổn Xỉ.
Lại là chủ nhật, Tiểu Ngư và Mạnh Kiệt cùng mấy đứa trẻ đang chơi đùa, Thạch Thiết Ngưu cũng ở đó. Tuy là lớn , nhưng chơi cùng đám trẻ con chẳng hề lạc lõng chút nào, vui vẻ hòa thuận.
Thạch Thiết Ngưu tuổi thật cũng lớn, mới 19 tuổi, còn nhỏ hơn Hạ Thanh Thanh một tuổi, chỉ là vóc cao to, giống như tháp sắt .
"Anh Thiết Ngưu, cúi thấp xuống chút nữa, em nhảy qua!"
Mạnh Kiệt hét lớn, Thạch Thiết Ngưu lời cúi thấp eo xuống chút nữa, hai tay sắp chống xuống đất, eo gập thành chín mươi độ.
"Được ?"
Thạch Thiết Ngưu lớn tiếng hỏi.
"Em thử xem nhé!"
Trong lòng Mạnh Kiệt chắc chắn, nó lùi về mấy bước, hít sâu một chạy lấy đà, lúc chạy đến bên cạnh Thạch Thiết Ngưu, hai tay chống lên lưng Thạch Thiết Ngưu, hai chân dang rộng, thành công nhảy qua, vững vàng tiếp đất.
"Ha ha, em nhảy qua !"
Mạnh Kiệt vững xong, qua vài giây mới phản ứng , vui sướng tay múa chân nhảy, Thạch Thiết Ngưu cũng ngây ngô theo.
Tiếp theo là những đứa trẻ khác nhảy, vẫn là Thạch Thiết Ngưu cúi , một đứa nhảy qua , liền đến lượt nó cúi ngựa. Đám trẻ chơi đến mồ hôi nhễ nhại, nhưng đều vui vẻ.
Tiểu Ngư cũng đang chơi, hơn nữa thể thằng bé nhẹ nhàng, thể nhảy qua độ cao còn cao hơn chiều cao của , là nhảy giỏi nhất trong đám trẻ. Hạ Thanh Thanh vẫn là đầu tiên thấy Tiểu Ngư chơi trò , ngờ kinh hỉ lớn như .
"Chị ơi!"
Tiểu Ngư thấy cô, vui vẻ chạy tới, mặt đầy mồ hôi, tóc cũng ướt nhẹp, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khí sắc hơn những ngày nhiều.
"Chị Thanh Thanh!"
Mạnh Kiệt và đám trẻ đều vây quanh , gọi đặc biệt thiết.
"Đi tiệm tạp hóa uống nước cam , chị mời!"
Hạ Thanh Thanh lấy một tờ hai đồng, đưa cho Thạch Thiết Ngưu, bảo dẫn đám trẻ uống nước cam. Một chai nước cam hai hào, trẻ con trong nhà máy uống cần tiền cọc, thường đều uống hết tại quán.
"Cảm ơn chị Thanh Thanh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-58-tham-xuong-truong-anh-phai-gia-vo-so-hai-moi-khong-mat-hung-chu.html.]
Mấy đứa trẻ vui sướng hét to, bọn nó đang khát nước, chị Thanh Thanh thật.
Năm đứa trẻ nhóm Mạnh Kiệt giờ thành vệ sĩ trung thành của Tiểu Ngư. Trước bọn nó chính là bá vương trong nhà máy, những đứa trẻ khác thấy bọn nó là đau đầu, bọn nó bảo vệ Tiểu Ngư, trong nhà máy ai dám bắt nạt Tiểu Ngư nữa. Hạ Thanh Thanh cam tâm tình nguyện bỏ chút tiền lẻ dỗ dành nhóm Mạnh Kiệt.
"Chị Thanh Thanh, lát nữa chị tìm em ?" Thạch Thiết Ngưu hỏi.
"Có việc gì ?"
Hạ Thanh Thanh gật đầu, cô đúng là tìm Thẩm Thu Bạch.
"Chị khuyên với, cứ chịu uống t.h.u.ố.c đúng giờ, !"
Thạch Thiết Ngưu một hồi thì tức giận, bao nhiêu , nhưng Thẩm Thu Bạch đều coi như gió thoảng bên tai. Cậu lòng tin Hạ Thanh Thanh, chị Thanh Thanh trong lòng Thẩm Thu Bạch bình thường.
"Mấy t.h.u.ố.c đó uống cũng , phối cho t.h.u.ố.c khác , hơn mấy t.h.u.ố.c ." Hạ Thanh Thanh khuyên.
"Được!"
Thạch Thiết Ngưu toét miệng , lòng tin Hạ Thanh Thanh, mấy ngày nay trạng thái của Thẩm Thu Bạch hơn ít .
Mạnh Kiệt và mấy đứa trẻ phía giục: "Anh Thiết Ngưu, nhanh lên!"
"Tới đây!"
Thạch Thiết Ngưu vẫy tay với Hạ Thanh Thanh, chạy tới hội họp với nhóm Mạnh Kiệt, tiến về phía tiệm tạp hóa.
Tiểu Ngư ở giữa bọn họ, trông đặc biệt tràn đầy sức sống. Mới đầy một tháng, thằng bé trở nên sinh động hoạt bát, giống như một bức tranh gam màu u tối tô lên những sắc màu tươi sáng, biến thành bức tranh màu nước rực rỡ, vô cùng.
Hạ Thanh Thanh cảm thấy an ủi, cô sẽ dốc hết khả năng bảo vệ Tiểu Ngư, để thằng bé cả đời đều niềm vui đơn giản, nụ mặt cũng mãi rạng rỡ như thế .
Cô về phía tòa nhà văn phòng, đường gặp mấy công nhân viên chức trong nhà máy, đều chút quen mặt. Hạ Thanh Thanh chào hỏi từng , thuận tay còn hái hai bông hải đường, cài lên b.í.m tóc, còn hơn hoa, hoa cũng thẹn thùng.
Thẩm Thu Bạch đang phê duyệt văn kiện, thấy tiếng gõ cửa, tim động một cái, trầm giọng : "Mời !"
Người bước quả nhiên là Hạ Thanh Thanh, khóe miệng khỏi nhếch lên.
Cô gái gõ cửa một đặc điểm, mỗi đều gõ ba cái, hơn nữa là ba điểm khác , dẫn đến tiếng gõ cửa mỗi cái đều giống , dễ nhận .
"Thẩm xưởng trưởng, tặng thứ !"
Hạ Thanh Thanh tủm tỉm đến mặt , hai tay giấu lưng, xong, tay đưa phía , trong lòng bàn tay nâng một chiếc lá, lá một con sâu róm màu xanh béo múp míp đang bò.
Thẩm Thu Bạch thản nhiên con sâu róm, ngay cả lông mày cũng nhướng một cái, nhưng trong mắt thêm vài phần ý .
"Chán phèo, chẳng phối hợp chút nào, nên giả vờ dọa sợ, như thế mới mất hứng chứ!"
Hạ Thanh Thanh bĩu môi, giọng điệu oán trách.
"Vậy nữa?"
Thẩm Thu Bạch giọng điệu ôn hòa hỏi.
"Thôi bỏ , nhớ đấy!"
Hạ Thanh Thanh lườm một cái, ném con sâu róm ngoài cửa sổ, phủi phủi tay, từ trong túi lấy một thanh kẹo sơn tra, xé giấy gói, hỏi : "Anh ăn ?"
Thẩm Thu Bạch lắc đầu, ăn cảm thấy ghê răng , hiểu cô gái thích ăn kẹo sơn tra và bánh sơn tra đến thế, trong mơ cũng , nào cũng bảo mang kẹo sơn tra và bánh sơn tra thăm tù.
Hạ Thanh Thanh kéo ghế xuống, gặm kẹo sơn tra, hỏi: "Anh đỡ ho chút nào ?"