Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 255: "hắn" Đến Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:38:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Loan Loan tiếng đầu , khóe môi khẽ cong, gọi về phía cửa hang: “Chúc Tu.”
Trên vai Chúc Tu còn vác một con hươu tuyết săn , tiện tay ném mặt Viêm Liệt.
Vết m.á.u khô da thú loang một mảng đỏ sẫm mặt đất.
Nghe tiếng gọi, dừng bước, lập tức nhanh nhà đá.
“Chúc Tu, chuyện với .”
Bạch Loan Loan giơ đôi tay dính đầy nước sốt lên huơ huơ với .
Chúc Tu tới mặt nàng, đưa tay dùng ngón cái lau một vệt nước sốt dính má nàng.
Đầu ngón tay thô ráp lướt qua làn da mềm mại, đôi môi mỏng khẽ mở, “Vừa , cũng chuyện .”
Bạch Loan Loan chớp mắt , khóe môi cong lên một đường cong ranh mãnh: “Biết chúng cùng một chuyện thì ?”
Đôi mày lạnh lùng của Chúc Tu dịu , khóe môi khẽ cong: “Ừm, giống cái đến từ bộ lạc Hắc Khuyển, hùng tính bên cạnh cô phù hợp với đặc điểm của những hùng tính cản đường các hôm đó.”
Quả nhiên là ...
“Hôm nay gặp cô ở bên ngoài, thử dò xét một chút, cô cố tình lảng sang chuyện khác, trông vẻ chột .”
Nói , thật sự là Trác Linh !
Nghĩ , cô quả thực là động cơ tay với nhất.
Các giống cái khác mới nếm mùi đau khổ, trong lòng dù ý nghĩ đó, chắc cũng gan đưa quyết định như .
“Chàng định thế nào?”
Chúc Tu sang bên cạnh, rửa sạch tay tới giúp nàng tẩm ướp thịt.
Nếu là Chúc Tu, đến bước , thậm chí cần chắc chắn một trăm phần trăm chuyện là do đối phương , tay báo thù .
giống cái nhỏ của chủ ý và kế hoạch riêng, nên mới về báo tin cho nàng.
Trước tiên xem nàng gì.
“Chơi với cô một chút ...”
Trác Linh g.i.ế.c nàng, Bạch Loan Loan đương nhiên sẽ chỉ tát cô hai cái là xong.
Nàng quen với quy luật cá lớn nuốt cá bé của thế giới , nàng sẽ ăn miếng trả miếng.
đó, nàng còn thu chút lãi, Trác Linh quan tâm điều gì, nàng thể phá hủy điều đó.
Nhắc đến Trác Linh ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng, Bạch Loan Loan vài câu nhắc đến cô nữa.
Với sự giúp đỡ của mấy thú phu, nàng nhanh ch.óng thành công việc chuẩn .
Nàng nghiêng gọi Viêm Liệt đang lột da bên ngoài: “Viêm Liệt, gọi đại ca qua đây .”
Viêm Liệt đáp một tiếng, nhanh ch.óng lột xong cả tấm da, mới ném con d.a.o đá sang một bên.
Lau m.á.u tay, “Được, ngay đây.”
Sau khi Viêm Liệt rời , Bạch Loan Loan bắt đầu bắc nồi lên bếp, phi thơm một phần nhỏ gia vị lẩu cùng hành gừng tỏi, đó cho nước đun sôi.
Mấy hùng tính trong nhà thực ăn cay, nhưng Viêm Sí chắc chắn vẫn thể.
Vì nàng cho ít, về cơ bản chỉ để kích thích vị giác một chút mà thôi.
Lúc hai em Viêm Liệt và Viêm Sí đến, Bạch Loan Loan cho hết rau củ nồi.
Viêm Sí nhà hắt xì một cái rõ to.
“Đại ca, trong nhà mùi hắc, và Viêm Liệt ngoài một lát .” Bạch Loan Loan chào hỏi .
Viêm Sí nhà liền thấy giống cái đang bận rộn trong bếp, vô cùng ngạc nhiên.
Nghe nàng , mùi trong nhà quả thực cũng hắc, liền cùng Viêm Liệt ngoài xuống chiếc ghế đá.
“Viêm Liệt, nếu kết đôi, các ngươi gánh vác trách nhiệm chăm sóc giống cái...”
Nói đến đây, Viêm Sí đồng tình nhíu mày, “Các ngươi là thú phu của cô , yêu thương chăm sóc cô , thể để giống cái nhỏ tự tay?”
Viêm Liệt kêu oan, bình thường họ cũng nỡ để Loan Loan quá mệt mỏi.
Loan Loan luôn cho nàng việc nhàm chán, nên thỉnh thoảng Loan Loan hứng lên bếp, họ tiện ngăn cản, chỉ thể ở bên cạnh hỗ trợ. “Ca, chúng mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-255-han-den-roi.html.]
“Biết, các ngươi còn để giống cái nhỏ tự việc.”
Viêm Liệt mấp máy môi, phát hiện thế nào cũng giống như đang ngụy biện.
“Ca, đúng, chúng yêu thương thê chủ của hơn nữa mới .”
Nói xong, chân đá một cái, “Vậy ngươi còn đây gì, còn giúp giống cái của ngươi việc.”
Đây là nhà của Viêm Liệt và giống cái của , tiện giúp, chỉ thể để Viêm Liệt .
Viêm Liệt đành nhận tội, trong lòng cũng sớm giúp Loan Loan.
Thế là chui nhà.
“Loan Loan, còn việc gì ? Ta giúp nàng.”
“Không cần, cứ tiếp đại ca . Thức ăn cũng sắp chín , trong nhà mùi hắc, lát nữa bưng nồi ngoài...”
Màn đêm buông xuống, một đoàn thương buôn khổng lồ bước qua cổng vòm đá của bộ lạc Hoàng Kim Sư ánh hoàng hôn cuối cùng.
Bánh xe da thú nặng nề lăn con đường sỏi đá, phát những tiếng động trầm đục, kinh động mấy con cú đêm đang đậu tường.
Kim Nhạc đầu đoàn, với hùng tính bên cạnh: “Tộc trưởng dặn tiên đưa các vị nghỉ ngơi, ngày mai sẽ đưa các vị đến gặp tộc trưởng.”
“Đa tạ.” Đối phương đáp ngắn gọn, giọng như sỏi đá ma sát.
Đi qua vài con đường đá quanh co, Kim Nhạc dẫn đoàn đến một khu nhà đá yên tĩnh.
Trên những bức tường đá thô ráp bò đầy dây leo quang, tỏa ánh sáng xanh u u trong hoàng hôn.
“Các vị tạm thời nghỉ ngơi ở đây.” Kim Nhạc đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, “Lát nữa sẽ mang thức ăn và nước sạch đến.”
Đợi tiếng bước chân của Kim Nhạc xa dần, hùng tính chuyện với Kim Nhạc lập tức , cung kính với một bóng đen mấy nổi bật trong đám đông: “Đội trưởng, ngày mai mới thể gặp tộc trưởng của bộ lạc Hoàng Kim Sư...”
“Ừm, vội.”
“Vừa mấy ngày nữa là Lễ hội Thu hoạch, đội trưởng, chúng thể...”
Lời hết, bóng đen bước .
“Có thể, ở thêm vài ngày.”
Một bóng cao lớn bước từ trong bóng tối, mặt đen sạm, như thể bôi một lớp gì đó, rõ dung mạo ban đầu.
Theo lời , đoàn thương buôn vang lên một tràng reo hò.
Nghi thức cầu duyên trong Lễ hội Thu hoạch, đối với những hùng tính lang bạt , là một cơ hội hiếm .
Họ thể tìm giống cái yêu thích ở đây để xây dựng gia đình.
Hùng tính dáng vẻ vui mừng của họ, tham gia , chỉ dặn dò: “Các ngươi nghỉ ngơi .”
Rồi bước hoàng hôn.
“Đội trưởng tìm ?”
Mọi quen với hành vi của đội trưởng, sẽ khắp ngóc ngách của mỗi bộ lạc.
Những con đường của bộ lạc Hoàng Kim Sư trải dài trong hoàng hôn.
Hùng tính lang thang mục đích, mỗi khi gặp một giống cái, ánh mắt sẽ dừng trong giây lát, nhanh ch.óng rời .
Đều nàng.
Đây là bộ lạc thứ mười một .
Gần một năm nay, dấu chân khắp các bộ lạc lớn nhỏ gần đây, nhưng vẫn tìm thấy bóng hình đó.
Nàng thú lang thang bắt , nàng xảo quyệt như , lẽ thể sống sót trong tay thú lang thang.
thấy trận hỏa hoạn lớn đó!
Biết rõ hy vọng mong manh, vẫn luôn hy vọng nàng còn sống, chỉ là sống ở một góc nào đó mà .
Hắn đang định về, ánh mắt bỗng nhiên đông cứng ở một nơi.
Đồng t.ử đột nhiên co rút dữ dội, thế giới cũng như ngừng trong khoảnh khắc .
Hắn tới , tới , mang theo đoàn thương buôn tới ...