Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 358: Người Quen Xa Lạ, Sự Hiểu Lầm Của Tù Nhung

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:43:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe môi Bạch Loan Loan khẽ nhếch, lộ một nụ lễ phép mà xa cách, ánh mắt chỉ dừng Tù Nhung trong nháy mắt, liền nhanh ch.óng dời , bước chân dừng tiếp tục về phía .

Mà Tù Nhung vì ánh mắt xa lạ và lạnh nhạt của nàng mà khẽ nhíu mày, đáy lòng ẩn ẩn dâng lên một tia khác thường.

Hắn theo bản năng nàng thêm vài , Bạch Loan Loan với ánh mắt một tia cảm xúc d.a.o động.

Tuy rằng bọn họ cũng quá nhiều giao tập, nhưng dù cũng từng sinh cho một lứa con, tại nàng dùng ánh mắt lạ ?

Cảm xúc d.a.o động của Tù Nhung, thoát khỏi sự chú ý của Phượng Hi bên cạnh.

Phượng Hi theo tầm mắt của , ánh mắt rơi bóng lưng mảnh mai của Bạch Loan Loan, đáy mắt hiện lên một tia tìm tòi nghiên cứu.

Giống cái sinh cực , bên cạnh còn theo một giống đực dung mạo thua kém Tù Nhung... Nàng cũng là Thánh Thư ?

Chẳng lẽ... Tù Nhung ca từ chối kết lữ với , là vì nàng ?

"Tù Nhung ca, giống cái quen ?"

Nàng ở đây một thời gian khá dài, vẫn luôn từng gặp giống cái .

Tù Nhung nhanh ch.óng thu liễm cảm xúc, đầu nàng : "Không quen."

Phượng Hi vẫn cứ chằm chằm mặt , nhiều cảm xúc hơn mặt .

nàng thất bại , Tù Nhung ca luôn như , nàng bao giờ thể từ biểu cảm của thấy đáp án nàng .

Có điều cả, nàng thể điều tra.

Hy vọng giống cái và Tù Nhung ca đừng bất kỳ quan hệ gì.

Nếu ... nàng cũng sẽ chuyện gì.

Bạch Loan Loan và Doãn Trạch đến quảng trường nơi du thương tụ tập, bốn phía ồn ào náo nhiệt, sạp bày đầy hàng hóa của các bộ lạc.

Doãn Trạch nắm tay nàng lên vài bước, hỏi thăm một vị du thương: "Xin hỏi trong các bộ lạc các ông qua dọc đường, tin tức thất lạc giống cái ?"

Du thương lắc đầu, giọng điệu chắc chắn: "Chưa từng , giống cái là trân bảo của bộ lạc, thể dễ dàng thất lạc?"

Nói , ánh mắt vượt qua Doãn Trạch, rơi Bạch Loan Loan, ánh mắt chợt sáng lên: "Chẳng lẽ... thất lạc là vị giống cái ?"

Ánh mắt Doãn Trạch lạnh, nghiêng một bước, bất động thanh sắc chắn tầm mắt tìm tòi nghiên cứu của đối phương, trầm giọng : "Không , cô là thê chủ của ."

Du thương híp mắt, dường như nghi ngờ, nhưng thấy thần sắc Doãn Trạch lạnh lùng, liền hỏi nhiều nữa.

Doãn Trạch dọc theo đường phố về phía , dọc đường hỏi mấy thương đội, nhưng từ trong miệng bọn họ đều nhận tin tức thất lạc giống cái.

Doãn Trạch đầu về phía Bạch Loan Loan, Loan Loan của xinh như , ở trong bộ lạc nhất định cũng là giống cái giống đực hoan nghênh.

Sao tin tức truyền chứ?

Chẳng lẽ là nàng đến từ bộ lạc xa xôi hơn?

nàng là một tiểu giống cái, vượt qua vạn dặm tới khu vực .

Nếu là nước sông cuốn xuống, tiểu giống cái hẳn là sớm mất mạng.

Nàng còn sống, chứng tỏ thời gian nàng ở trong nước dài, nếu khi nhặt nàng, nàng thể sớm còn động tĩnh.

Hắn nắm lấy tay Bạch Loan Loan xoay rời : "Không , chúng nơi khác hỏi xem."

Bạch Loan Loan theo , kéo kéo tay : "Có khá phiền phức ?"

"Ngay cả du thương cũng , xem chuyện chút khó giải quyết..." Bạch Loan Loan khẽ c.ắ.n môi , đôi mày mắt xinh khẽ nhíu , toát một tia lo âu.

Doãn Trạch thấy thế, lập tức dịu dàng an ủi: "Đừng lo lắng, nếu thực sự tìm thấy manh mối, sẽ cùng nàng tìm từng bộ lạc một. Tốc độ bay của nhanh, nhất định thể nhanh ch.óng tìm ."

Trong lòng Bạch Loan Loan ấm áp, ngước mắt về phía , đáy mắt dập dờn ý cảm kích: "Doãn Trạch, cảm ơn ."

Khóe môi Doãn Trạch khẽ cong, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay nàng, thấp giọng : "Không cần cảm ơn với ."

Bọn họ vẫn luôn tìm kiếm manh mối trong bộ lạc Hổ Tộc suốt một ngày.

một chút tin tức nào liên quan đến nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-358-nguoi-quen-xa-la-su-hieu-lam-cua-tu-nhung.html.]

"Loan Loan, thể chúng đến nhầm chỗ ? Chúng đây thêm hai ngày nữa, nếu vẫn tìm thấy tin tức hữu ích, chúng sẽ rời đến nơi khác."

"Được."

Nàng ý kiến, nàng mất ký ức, đối với thế giới bao nhiêu nhận thức.

Cũng may mắn Doãn Trạch ở bên cạnh nàng.

ở đây, sẽ một việc nên xử lý như thế nào.

Mãi cho đến khi trời tối, hai mới nắm tay về.

Bạch Loan Loan mệt, hận thể lập tức vật .

Doãn Trạch hề vẻ mệt mỏi, những nhóm lửa nướng thịt cho nàng, còn lấy nước cho nàng rửa mặt.

Hai ngày tiếp theo, hai giống như bạn đời thực sự cùng cùng , ở chung càng ngày càng tự nhiên, sự ăn ý dần sinh , tình cảm cũng bất tri bất giác sâu đậm hơn.

"Loan Loan, hôm nay nàng cần ngoài , đổi chút thức ăn, đợi về, chúng sẽ rời khỏi đây."

"Được, nhanh về nhanh."

Nàng tiễn cửa, vẫn luôn theo Doãn Trạch vẫy tay rời .

Mà tất cả những điều , đều Tù Nhung trong bóng tối thu hết đáy mắt.

Trải qua hai ngày quan sát, Tù Nhung xác nhận bên cạnh nàng chỉ một giống đực , mà Tân Phong và Chúc Tu thấy bóng dáng.

Hai giống đực ?

Hay là ... nàng mới nới cũ, vứt bỏ bọn họ?

Tuy rằng chỉ gặp một , nhưng , giống đực bên cạnh nàng thực lực cực mạnh, thậm chí so với Tân Phong và Chúc Tu đều mạnh hơn.

Nếu nàng thể dễ dàng vứt bỏ bọn họ, ... nàng cũng cần thiết gặp đám con non nữa.

Màu mắt trầm xuống, đang định xoay rời , Bạch Loan Loan lúc bỗng nhiên đầu, ánh mắt thẳng tắp đụng tầm mắt của .

Bước chân Tù Nhung khựng , nhưng nhanh liền thu hồi ánh mắt, tiếp tục cất bước rời .

Bạch Loan Loan do dự trong chớp mắt, lập tức bước nhanh đuổi theo.

Nàng chạy chậm vài bước, chặn mặt Tù Nhung, ngẩng đầu , ánh mắt trong veo mà nghi hoặc: "Là ngươi? Ngươi nãy vẫn luôn ở bên ngoài... là đang đợi ?"

Nàng luôn cảm thấy giống đực dường như quen , cho nên nhịn đuổi theo hỏi cho rõ ràng.

Sự ngăn cản của nàng, khiến dừng bước.

Tù Nhung rũ mắt nàng, phát hiện ánh mắt nàng quá mức xa lạ, giống như đang một thú nhân từng gặp bao giờ.

Trong lòng Tù Nhung bỗng nhiên dâng lên một suy đoán hoang đường.

Hắn trầm mặc một lát, hỏi nghi hoặc trong lòng: "Tân Phong và Chúc Tu ?"

Bạch Loan Loan ngẩn , mờ mịt : "Ngươi ai?"

Lập tức, trong mắt nàng hiện lên một tia vui mừng: "Ngươi quen đúng ? Hai giống đực ngươi ... là thú phu của ?"

Nàng đều mất trí nhớ , nhưng bốn khuôn mặt nàng vẫn thể nhớ rõ, nàng cảm thấy bọn họ đối với hẳn là cực kỳ quan trọng.

Ánh mắt Tù Nhung khẽ động, giọng lạnh trầm: "Cô nhớ rõ?"

Bạch Loan Loan gật gật đầu, giọng điệu sa sút: "Trước đó gặp một chuyện ngoài ý , cứu lên từ sông ngầm, khi tỉnh thì cái gì cũng nhớ nữa."

Tù Nhung thần sắc phức tạp nàng, nhất thời gì.

Bạch Loan Loan chần chờ một lát, thăm dò mở miệng: "Vậy ... là sống ở đây ? Ta và ngươi... chắc là quan hệ gì chứ?"

Nàng cẩn thận từng li từng tí quan sát biểu cảm của , trong lòng khó hiểu.

Nếu là quan hệ, tại dăm ba giả vờ quen nàng? Nếu là quan hệ, sẽ xuất hiện ở đây?

 

 

Loading...