Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 451: Trái Tim Nóng Hổi
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:45:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trưa hôm đó, tuyết tạm ngừng rơi, ánh sáng trong hang động sáng hơn một chút.
Bạch Loan Loan lục một tấm da hươu thuộc khá mềm mại, tìm thêm mấy cây kim xương mài nhẵn và dây gân thú se sẵn.
Cô bên bếp lửa, trải tấm da hươu lên đầu gối, vụng về ướm thử kích thước của nhãi con, đó dùng kim xương khó khăn chọc xuống.
Cô hy vọng ít nhất thể tự tay chút gì đó cho các con, dù chỉ là một chiếc váy da thú nhỏ xíu.
Mũi kim đ.â.m mép da thú, bóng dáng Hoa Hàn xuất hiện bên cạnh cô.
"Loan Loan!" Hắn lập tức sán gần, một tay vơ lấy tấm da hươu và kim xương lòng , động tác nhanh đến mức tạo một cơn gió.
"Cái hại mắt lắm, hơn nữa cô xem kim xương nhọn thế , lỡ đ.â.m tay thì ? Để đó , cho đám nhãi con!"
"Hoa Hàn, cũng tự học chứ. Không thể chuyện gì cũng dựa các ..." Nàng đưa tay lấy .
"Tại thể chuyện gì cũng dựa chúng , chúng đang ở ngay bên cạnh cô mà, Loan Loan, cô thể thử dựa chúng ..."
Khi những lời , đôi mắt hoa đào của sáng lấp lánh.
Bạch Loan Loan ngốc, những ngày Hoa Hàn biểu hiện quá rõ ràng, cô thể tâm tư của đối với .
Cô ghét một tâm cơ nhỏ của , nhưng cô vẫn chuẩn sẵn sàng để tiếp nhận thêm một thú phu nữa.
Bởi vì thú phu bên cạnh cô đủ nhiều , thêm nữa, các thú phu sẽ đ.á.n.h mất.
Cô đành dời tầm mắt , giả vờ như ẩn ý của .
Ánh sáng nơi đáy mắt Hoa Hàn ảm đạm vài phần, đúng là một giống cái nhẫn tâm... mà, ai bảo cứ thích cô như chứ?
Hoa Hàn cam chịu thở hắt một , cúi đầu bắt đầu khâu váy da cho đám nhãi con.
Bỗng nhiên, mí mắt giật giật.
Bạch Loan Loan cướp mất việc, đành sắp xếp đống da thú.
Đợi khi cô sắp xếp xong da thú, vòng qua bếp lửa, liền thấy một tiếng hít khí lạnh cực lực kìm nén nhưng vẫn rõ ràng: "A!"
Cô theo hướng âm thanh phát , chỉ thấy Hoa Hàn nắm c.h.ặ.t tấm da thú trong tay, mỉm với cô.
Ánh mắt Bạch Loan Loan rơi bàn tay đang co giấu của , một lời, từ từ về phía .
"Đưa tay , xem nào."
Lời của cô khiến bàn tay đang nắm da thú của Hoa Hàn càng siết c.h.ặ.t hơn.
" xem nào." Cô lặp một nữa.
Đôi mắt hồ ly xinh của Hoa Hàn chớp chớp: "Loan Loan, ."
Nói , Bạch Loan Loan dùng sức nhưng mất sự dịu dàng nắm lấy cổ tay đang cố giấu lưng, kéo đến mặt .
Tấm da thú rơi xuống đất, còn Hoa Hàn thì nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, còn cố gắng đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của cô: "Loan Loan, đám nhãi con cần cô..."
Bạch Loan Loan hề đầu , ngón tay dùng sức, cưỡng ép bẻ nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của .
Màu mắt cô tối : Trên những ngón tay xương xương, phủ đầy vết chai mỏng của , đặc biệt là ngón trỏ và ngón cái, thình lình chi chít những lỗ kim nông sâu khác , trong đó một vết thương mới nhất còn đang rỉ một giọt m.á.u tròn trịa, ánh lửa trông đỏ tươi đến ch.ói mắt.
Bên cạnh còn mấy chỗ sưng đỏ rõ rệt, hiển nhiên là dấu vết do đ.â.m đ.â.m nhiều .
"Huynh..." Bạch Loan Loan nhíu mày.
Hoa Hàn nhanh ch.óng rút tay về, dùng ngón cái của tay quệt lung tung mất giọt m.á.u, gương mặt tuấn tú lộ nụ trấn an.
"Hầy, cái tính là gì? Da dày thịt béo, một chút cũng đau, thật đấy! Cô xem, thêm cho đám nhãi con mấy cái nữa, quen tay việc, sẽ học nhanh thôi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-451-trai-tim-nong-hoi.html.]
Hắn nóng lòng chứng minh bản , định lấy kim xương và da thú.
"Đừng động đậy!" Cô một nữa nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay thương của một cách cứng rắn, lực đạo mạnh hơn, cho né tránh nữa.
Cô kéo tới nơi ánh sáng nhất bên bếp lửa, giả vờ lục tìm t.h.u.ố.c trị thương từ trong váy da thú.
Cô cúi đầu, dùng miếng vải mềm sạch sẽ chấm một ít t.h.u.ố.c mỡ, đầu ngón tay mang theo lạnh, nhẹ nhàng bôi lên những vết thương chi chít của .
Động tác của cô chăm chú mà nhẹ nhàng, hàng mi dài ánh lửa chiếu rọi đổ xuống một bóng râm nhỏ.
Tất cả âm thanh của Hoa Hàn đều nghẹn trong cổ họng.
Hắn chỉ thể ngẩn ngơ gương mặt cô đang ở ngay gần trong gang tấc.
Ánh lửa nhảy nhót, tráng lên đường nét nhu hòa của cô một lớp viền vàng ấm áp, đôi mày nhíu và ánh mắt chăm chú của cô, còn động lòng hơn bất kỳ trân bảo nào của Thú Thế.
Cô ở gần như , thậm chí thể ngửi thấy mùi hương cỏ cây thoang thoảng tóc cô hòa quyện với mùi sữa đặc trưng nhãi con.
Mỗi thở nhẹ nhàng của cô lướt qua đầu ngón tay thương của , dòng nước ấm yếu ớt đó như mang theo ngọn lửa cháy lan đồng cỏ, trong nháy mắt chạy dọc khắp tứ chi bách hài, thẳng tim .
Trái tim như một bàn tay nóng hổi nắm c.h.ặ.t lấy, mỗi nhịp đập đều nặng nề và nóng rực.
Một loại xúc động và khát vọng từng , giống như dung nham thức tỉnh, cuộn trào mãnh liệt sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c , gần như phá vỡ đê chắn của lý trí.
Ánh mắt khống chế mà trở nên sâu thẳm, giống như đầm nước lạnh thấy đáy, bên trong cuộn trào ánh sáng rực lửa và cố chấp.
Loan Loan, đời bất luận trả giá đắt thế nào, trải qua bao nhiêu gian nan, đều trở thành thú phu của em!
đường đường chính chính chăm sóc em, bảo vệ em và nhãi con của em, ăn vạ bên cạnh em cả đời!
"Được ."
Bôi t.h.u.ố.c xong, Bạch Loan Loan nhẹ nhàng thổi thổi đầu ngón tay , cố gắng để d.ư.ợ.c hiệu lạnh thấm nhanh hơn.
Cô xổm quá lâu, lúc mạnh mẽ dậy, mắt bỗng tối sầm, một trận choáng váng ập tới, cơ thể khống chế lảo đảo một cái, mắt thấy sắp ngã ngửa !
"Loan Loan..."
Ngay đó, một đôi cánh tay mạnh mẽ hữu lực trong nháy mắt vòng qua cô.
Hoa Hàn gần như theo bản năng vớt trọn cô trong lòng, ôm c.h.ặ.t lấy.
Cái ôm mang theo nhiệt độ cơ thể nóng rực của giống đực, giống như một tấm lưới kín kẽ hở, trong nháy mắt bao bọc lấy cô.
Má Bạch Loan Loan đập l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc ấm áp của , thở thuộc về Hoa Hàn, hòa quyện giữa băng tuyết, gỗ thông và mùi m.á.u tanh nhàn nhạt trong nháy mắt bao trùm lấy cô.
Sự tiếp xúc mật bất ngờ khiến nhịp tim Hoa Hàn rối loạn, mặt trong nháy mắt ửng hồng, tay cũng bất giác siết c.h.ặ.t.
Bạch Loan Loan ngẩn , nhận thấy động tác của , vỗ vỗ cánh tay : "Hoa Hàn, , nới lỏng tay ..."
Tuy nhiên, cánh tay đang siết c.h.ặ.t eo lưng và vai cô những buông lỏng, ngược còn thu c.h.ặ.t hơn.
Cô thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim cuồng dã như tiếng trống trận l.ồ.ng n.g.ự.c , từng cái từng cái đập màng nhĩ cô.
Hoa Hàn cúi đầu, thở nóng rực lướt qua vành tai cô, khát vọng đè nén quá lâu, ấp ủ quá lâu , cuối cùng cũng phá vỡ kiêng kị, mang theo sự run rẩy và cô dũng của kẻ đập nồi dìm thuyền, vang lên rõ ràng bên tai cô:
"Loan Loan!"
Giọng khàn đặc đến lợi hại, như giấy nhám mài qua, "Ta thích nàng! Để trở thành thú phu của nàng, danh chính ngôn thuận chăm sóc nàng, bảo vệ nàng, còn cả nhãi con của nàng nữa, ?"
Ba chữ cuối cùng, nhẹ như tiếng thở dài, nhưng nặng tựa ngàn cân, đem cả trái tim nóng hổi của , chút giữ dâng đến mặt cô.
Trong hang động chỉ còn tiếng củi gỗ cháy lách tách trong bếp lửa, và tiếng tim đập nặng nề như sấm của , phóng đại vô hạn trong sự tĩnh lặng.