Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 541: Đại Gia Đình Đông Đúc, Ấm Áp Tình Thân

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:48:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đương nhiên , bao giờ lừa các con cả." Bạch Loan Loan gật đầu chắc nịch, nụ dịu dàng như nước.

Lúc , Doãn Trạch từ lầu bước lên, thấy nàng đám nhóc con vây kín mít, trong đáy mắt dâng lên ý ôn nhu.

Chàng bước tới, tự nhiên vươn tay ôm lấy vai nàng, ánh mắt rơi xuống phần bụng nhô lên cao v.út, lo lắng hỏi: "Có mệt nàng?"

Tuy tận mắt chứng kiến cảnh Tù Nhung và nàng cửu biệt trùng phùng, nhưng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng , tên giống đực tính chiếm hữu cực mạnh tuyệt đối sẽ dễ dàng buông tha cho nàng.

Nhìn nàng ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, lúc sắc mặt hồng hào, đuôi mắt còn vương nét xuân tình, cũng đủ "chiến sự" đêm qua kịch liệt đến mức nào.

"Ta mệt nữa." Bạch Loan Loan lắc đầu, thuận thế dựa lòng , " , dì Sương ? Đã an bài thỏa ?"

Doãn Trạch gật đầu: "Tù Nhung cho sắp xếp để dì tạm thời ở trong một căn nhà trống của bộ lạc. Hắn nàng chắc chắn ở gần dì Sương, nên sáng sớm phân phó xuống , bảo các thú nhân khai thác đá, ngay tại khu đất trống cách nhà chúng xa về phía Đông, dựng một ngôi nhà đá mới cho dì Sương, qua cũng tiện."

Bạch Loan Loan , mặt lập tức nở rộ nụ rạng rỡ: "Chàng suy nghĩ chu đáo thật. Đi, chúng thăm dì Sương."

Doãn Trạch dìu nàng xuống lầu. Đám nhóc con hôm qua các phụ thú nghiêm khắc cảnh cáo quấy rầy mẫu nghỉ ngơi, giờ phút tập hợp đông đủ. Thấy nàng ngoài, chúng liền ùa tới, nhao nhao đòi theo.

Thế là, Bạch Loan Loan dẫn theo một đội quân ấu thú hùng hậu, hướng về phía hang đá tạm trú của Sương Hoa mà .

Sương Hoa mới dọn dẹp xong nhà cửa, đang định ngoài xem xét thì thấy Bạch Loan Loan một đám thú con lớn nhỏ, đủ loại màu lông vây quanh tới.

Cảnh tượng đó thực sự khiến bà ngẩn một lúc lâu.

"Loan Loan... những... những đứa nhỏ đều là con của con ?"

Loan Loan là Thánh Thư, s.i.n.h d.ụ.c lực mạnh, đường cũng Tân Phong nhắc tới việc nàng sinh hai lứa, nhưng bà vạn ngờ, là một bầy... tráng lệ đến thế !

Phải đến mấy chục con!

Hơn nữa trông đứa nào cũng chăm sóc , lông tóc bóng mượt, ánh mắt linh động, thể trạng tráng kiện.

Sau cơn chấn kinh là niềm vui sướng và an ủi khó diễn tả bằng lời.

Có nhiều con cái khỏe mạnh cường tráng thế , địa vị của Loan Loan trong bộ lạc chắc chắn vững như bàn thạch, những đứa trẻ tương lai cũng sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho bộ lạc.

Trên mặt bà lập tức tràn đầy nụ từ ái vô cùng, vội vàng vẫy tay: "Nhanh, mau nhà hết , để bà bà xem nào."

Đám nhóc phần lớn đều hoạt bát sợ lạ, nhận sự đồng ý của mẫu , liền dùng giọng sữa non nớt, gọi "Bà Sương" ngớt, nhảy nhót tưng bừng nhà.

mấy đứa nhỏ cuối cùng tỏ chút chần chừ.

Đó là một đôi phượng hoàng nhỏ lông vũ rực rỡ nhưng hình nhỏ nhắn, và một con sói con màu xám bạc trông vẻ gầy yếu.

Chúng dường như chút nhút nhát, ở cửa, dám, đôi mắt to tròn ngập nước về phía Bạch Loan Loan như cầu cứu.

Trái tim Bạch Loan Loan lập tức mềm nhũn.

Nàng bước tới, ôm ba đứa nhỏ nhát gan nhất lòng.

Lông vũ của phượng hoàng nhỏ mềm mại đến khó tin, còn sói con thì run rẩy.

Nàng ôm chúng xuống tấm đệm da thú bên cạnh Sương Hoa, cúi đầu lượt hôn lên trán từng đứa.

"Cục cưng, đói ? Có ăn chút gì ?" Giọng nàng dịu dàng đến mức thể vắt nước.

Ba đứa nhỏ hành động mật bất ngờ của nàng cho hai má nóng bừng, may mà lông vũ che khuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-541-dai-gia-dinh-dong-duc-am-ap-tinh-than.html.]

Chúng thụ sủng nhược kinh, lí nhí trả lời: "Mẫu , ... đói ạ."

"Bé ngoan của ." Bạch Loan Loan yêu thương hôn lên cái đầu nhỏ xù lông của phượng hoàng con.

Phượng hoàng nhỏ hôn bỗng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt phượng xinh như chứa đựng cả dải ngân hà, trong nháy mắt sáng bừng lên.

Những đứa con khác thấy cũng nhao nhao chen tới, tranh giành hôn và ôm.

"Mẹ ơi, con cũng hôn hôn!"

"Mẫu , con cũng ! Ôm ôm!"

Bởi vì một đứa lúc nào cũng ở bên cạnh nàng, cộng thêm việc nàng rời một thời gian ngắn, cách xưng hô của đám ấu thú chút hỗn loạn, đứa thì gọi "Mẹ", đứa vẫn quen gọi "Mẫu ".

Bạch Loan Loan hề thấy phiền, đối với tất cả những cái đầu nhỏ chìa , nàng đều nhiệt tình đáp .

Đối với những đứa dám chủ động đòi hỏi, chỉ mở to mắt mong chờ, nàng càng chủ động kéo lòng, vuốt ve và hôn hít gấp bội.

Sương Hoa ở bên cạnh mà hốc mắt nóng lên, trong lòng mềm mại, nhịn cảm thán: "Loan Loan, con nhiều đứa con ngoan thế , dì Sương thật sự hâm mộ lắm."

Bạch Loan Loan ngẩng đầu, giảo hoạt chân thành: "Dì Sương còn trẻ mà, chỉ cần dì , nhanh cũng thể tìm bạn lữ hợp ý, sinh những đứa con khỏe mạnh của riêng ."

Sương Hoa lời nàng cho đỏ mặt tía tai, hờn dỗi: "Nói bậy bạ gì đó... Dì, dì nghĩ nhiều thế ."

Tuy bà quyết định buông bỏ chấp niệm với Giao Uyên, nhưng bảo bà lập tức chấp nhận một giống đực khác, bắt đầu cuộc sống mới, trong lòng bà chung quy vẫn chút sợ hãi và mờ mịt.

Trong nhà đá tràn ngập tiếng đùa vui vẻ, tiếng nũng của đám ấu thú, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng những hạt bụi li ti trong khí, ấm áp mà an yên.

Bạch Loan Loan và Sương Hoa trò chuyện về hành trình từ Bộ Lạc Miêu Tộc đến đây, về những chuyện thú vị trong bộ lạc, đám nhóc con thì nô đùa xung quanh.

Doãn Trạch yên lặng một bên, cảnh tượng ấm cúng , khóe miệng luôn vương vấn nụ nhàn nhạt.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua trong bầu khí êm đềm.

Bất tri bất giác, mặt trời ngả về tây, ráng chiều nhuộm đỏ bầu trời thành màu cam rực rỡ.

Bên ngoài nhà đá truyền đến tiếng bước chân trầm .

Là Chúc Tu và Tù Nhung cùng đến đón nàng và các con về.

Chúc Tu đầu bước , đôi mắt đỏ quét qua trong nhà, khi thấy Bạch Loan Loan đang ấm áp giữa vòng vây của đám con và giống cái, ánh mắt dịu .

Chàng trầm giọng mở lời: "Nên về ."

Tù Nhung theo phía , hình cao lớn gần như che kín cả cửa .

Ánh mắt ngay lập tức bắt Bạch Loan Loan, thấy sắc mặt nàng hồng hào, ánh mắt sáng ngời, hiển nhiên là nghỉ ngơi , lúc mới hài lòng khẽ gật đầu.

Tầm mắt rơi xuống đám nhóc con đang quấn lấy giống cái, lông mày khẽ nhíu một cái khó phát hiện, đúng là mấy thứ nhỏ phiền phức.

"Phụ thú!" Đám nhóc thấy họ, nhao nhao gọi ầm ĩ, đứa nhào tới, đứa theo bản năng rụt về phía lưng Bạch Loan Loan.

Bạch Loan Loan dậy, với Sương Hoa: "Dì Sương, bọn con về đây. Nhà đá sẽ sớm xây xong thôi, đến lúc đó dì cứ yên tâm ở . Có chuyện gì cứ cho đến tìm con bất cứ lúc nào."

Sương Hoa liên tục gật đầu, tiễn họ đến cửa, bóng dáng đại gia đình náo nhiệt rời , trong mắt tràn đầy niềm hy vọng và sự ấm áp đối với tương lai.

Mảnh đất xa lạ , dường như cũng vì sự ấm áp đó mà trở nên bớt bất an hơn.

Loading...