Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 548: Tu La Tràng Buổi Sáng, Loan Loan Hộ Phu

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:48:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Loan Loan!" Viêm Liệt từ sâu trong cổ họng phát một tiếng gầm nhẹ gần như sụp đổ cực độ vui sướng, sợi dây lý trí cuối cùng đứt đoạn!

Chàng mạnh mẽ bế bổng giống cái trong lòng lên, sải bước về phía chiếc giường lớn rộng ba mét .

Đêm nay, nhiệt độ trong phòng ngủ nóng bỏng.

Giống đực tân tấn Xích giai tinh lực vượng thịnh đến mức siêu hồ tưởng tượng, tình và d.ụ.c như ngọn lửa mãnh liệt nhất, gần như hòa tan cả hai .

Từ giường xuống giường, mỗi một góc trong phòng dường như đều lưu thở quấn quýt ân ái nóng bỏng của họ.

Khi ánh mặt trời ngày hôm xuyên qua song cửa, dịu dàng rải đầy phòng ánh vàng, Viêm Liệt mới thỏa mãn ôm c.h.ặ.t giống cái trong lòng sớm mệt cực ngủ say.

Chàng cúi đầu, dung nhan ngủ say điềm tĩnh của Bạch Loan Loan, hai má còn vương ráng hồng tan hết, khóe môi thỏa mãn nhếch lên.

Cảm giác hạnh phúc và thành tựu to lớn lấp đầy cả l.ồ.ng n.g.ự.c , khiến khuôn mặt tuấn lãng của đầy sự no nê và tình yêu.

"Loan Loan..." Chàng nhẹ giọng nỉ non, như đang nâng niu trân bảo hiếm , từng chút từng chút một, cực kỳ nhẹ nhàng mổ nhẹ lên khóe môi, ch.óp mũi, mí mắt nàng, mỗi một nụ hôn đều mang theo tình yêu và lòng ơn tràn đầy gần như trào .

Bạch Loan Loan một trận ồn ào hỗn tạp tiếng lóc của ấu thú và tiếng quát tháo trầm thấp của giống đực bên ngoài cửa sổ đ.á.n.h thức.

Ánh nắng xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu , báo hiệu giờ giấc còn sớm.

"Oa oa... Phụ thú đừng đ.á.n.h nữa..."

"Hu hu... Viêm Liệt phụ thú chảy m.á.u ..."

"Phụ thú... đừng đ.á.n.h nữa, hu hu... em thể đ.á.n.h ..."

Tiếng lóc kinh hoảng bất lực của đám ấu thú đứt quãng truyền đến, mà thắt cả tim.

Bạch Loan Loan vốn còn đang ngủ mơ màng, còn vương sự lười biếng của trận triền miên đêm qua, lúc những con sâu ngủ trong nháy mắt tiếng xua tan còn tăm .

Tim nàng thắt , mạnh mẽ xốc tấm chăn tơ tằm mềm mại lên, cũng màng đến đau nhức, chân trần bước nhanh tới bên cửa sổ, một phen kéo rèm cửa .

Chỉ thấy bãi đất trống lầu, cảnh tượng thể gọi là hỗn loạn.

Viêm Liệt Chúc Tu một quyền đ.á.n.h ngã xuống đất, khóe miệng rỉ tơ m.á.u đỏ tươi, mái tóc đẽ của dính đầy bụi đất, trông chật vật chịu nổi.

Viêm Liệt rõ ràng đêm qua thăng cấp lên Xích giai, thực lực tăng mạnh, lúc đối mặt với thế công tàn nhẫn của Chúc Tu, hề ý định đ.á.n.h trả, chỉ động đỡ đòn, rắn chắc ăn thêm mấy cú.

Mà bên cạnh, Tù Nhung, Tân Phong, Doãn Trạch mà đều một bên, sắc mặt trầm ngưng, nhưng một ai tiến lên ngăn cản, chỉ trầm mặc .

Đám ấu thú ngăn ở vòng ngoài, mấy đứa lớn hơn cố gắng che chở cho em trai em gái, mấy đứa nhỏ thì sớm sợ hãi, đến tê tâm liệt phế.

Mắt thấy trong mắt Chúc Tu đồng t.ử dựng màu tối băng lãnh, ẩn chứa lửa giận kinh , nữa ngưng tụ sức mạnh, sắp sửa vung về phía Viêm Liệt đang giãy giụa bò dậy.

"Dừng tay!" Bạch Loan Loan hét lên một tiếng, đó màng quần áo, thuận tay vớ lấy một chiếc váy treo bên cạnh quấn lên , bay nhanh xuống lầu.

Nàng như một cơn gió lao tới bãi đất trống, khi tay Chúc Tu hạ xuống, mạnh mẽ từ phía ôm lấy vòng eo tinh tráng của , dùng thể ngăn cách và Viêm Liệt.

"Chúc Tu! Chàng đang ?" Nàng gấp giận, giọng đều mang theo run rẩy, "Tại tay nặng như ?"

Chúc Tu cảm nhận thể mềm mại quen thuộc phía , động tác mạnh mẽ khựng .

Chàng đầu , thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch lo lắng của Bạch Loan Loan, mày nhíu c.h.ặ.t, trong giọng trầm thấp đè nén lửa giận ngập trời: "Nàng còn che chở ?"

"Nàng..." Chàng đ.á.n.h Viêm Liệt thành như , nàng còn nên che chở ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-548-tu-la-trang-buoi-sang-loan-loan-ho-phu.html.]

Tân Phong bên cạnh thở dài: "Chúc Tu giận Viêm Liệt tiết chế, cưỡng ép giày vò nàng cả một đêm, nàng mới sinh xong."

Bọn họ cũng là ngầm đồng ý, tính tình Viêm Liệt nhảy thoát, nghĩ , nếu để nhớ lâu một chút, chịu khổ là Loan Loan.

Hơn nữa, bọn họ đều Viêm Liệt thăng cấp lên Xích giai, Chúc Tu cũng hóa thành nguyên hình, chỉ là trừng phạt nhỏ, cho nên bọn họ đều tay ngăn cản.

"Khụ..." Bạch Loan Loan ngờ là nguyên nhân , hai má trong nháy mắt bay lên hai ráng mây đỏ, hổ cũng là sốt ruột.

Nàng Viêm Liệt liệt cách đó xa, khóe miệng còn đang rỉ m.á.u, nàng, lộ một nụ ngốc nghếch phảng phất như đang "Ta ", tim càng thắt c.h.ặ.t hơn.

Nàng vội vàng lắc đầu, cũng màng hổ nữa, tay ôm Chúc Tu siết c.h.ặ.t hơn một chút, "Không ép buộc ! Là... là ... là ép buộc !"

Thân hình cao lớn của Chúc Tu mạnh mẽ cứng đờ, dừng động tác, "Nàng cái gì?"

Đôi đồng t.ử dựng băng lãnh của phản chiếu rõ ràng bóng dáng nàng, càng tức giận hơn, cho rằng nàng vì bảo vệ Viêm Liệt mà cố ý những lời như .

Bạch Loan Loan kéo tay Chúc Tu nhẹ nhàng lắc lắc, dịu giọng , "Thật sự là ... Đám nh

Tân Phong hiểu , trong chuyện hẳn là nội tình gì đó.

Nhìn thần sắc Chúc Tu cũng dịu , mở miệng : "Đừng nghĩ nhiều, đợi rảnh rỗi, hỏi Loan Loan xem."

Mà lúc , Bạch Loan Loan xoay đến bên cạnh Viêm Liệt xổm xuống, đỡ lấy : "Mau dậy , thương nặng ?"

Nàng vết bầm tím và vết m.á.u , chút đau lòng.

Viêm Liệt thuận thế tựa hình cao lớn bờ vai mảnh khảnh của nàng, như tìm chỗ dựa lớn nhất, rõ ràng đau đến nhe răng trợn mắt, còn cố gắng nặn một nụ , giọng khàn khàn nhưng mang theo ý nũng: "Không nghiêm trọng, chỉ là đau... Loan Loan ôm ôm , hôn hôn đau nữa."

Lời của dứt, Bạch Loan Loan liền nhạy bén cảm giác khí tức quanh Chúc Tu phía trong nháy mắt lạnh xuống, hồng quang nguy hiểm nổi lên trong đôi đồng t.ử dựng gần như thực chất hóa.

Viêm Liệt tự nhiên cũng nhận , nhưng thu liễm, cánh tay ôm eo Bạch Loan Loan siết c.h.ặ.t hơn.

Bạch Loan Loan quả thực một đầu hai cái to, vội vàng âm thầm vỗ vỗ cánh tay Viêm Liệt để cảnh cáo và an ủi.

Viêm Liệt nhận tín hiệu, lúc mới thỏa mãn thả lỏng lực đạo một chút, nụ mặt toác rộng hơn, phảng phất như vết thương đều tồn tại nữa.

Lúc , đám nhóc con dọa sợ thấy trận chiến dừng , mới dám sự dẫn dắt của các chị, rụt rè vây quanh đây.

Từng đứa mắt đến đỏ hoe, giống như thỏ con, lo lắng Viêm Liệt phụ thú khóe miệng dính m.á.u nhưng vẫn đang .

"Viêm Liệt phụ thú, đau ?"

"Phụ thú, con thổi thổi cho ..."

"Phụ thú, chảy m.á.u ..."

Sự quan tâm mềm mại mang theo tiếng nức nở của đám ấu thú, khiến trái tim Viêm Liệt một lòng Bạch Loan Loan ấm lên.

Chàng những đứa nhóc gần như đều do chính tay từng chút một đút ăn, nuôi lớn , đáy mắt trong nháy mắt dâng lên một dòng nhiệt ý khó diễn tả.

Quả nhiên uổng công thương mấy đứa nhóc con , đau lòng cho !

Khóe miệng toác một nụ tùy tiện, cố gắng để đám nhóc yên tâm, giọng cũng dịu nhiều: "Ngoan, đừng sợ, phụ thú chính là giống đực Xích giai ! Bị em đ.á.n.h hai cái hề gì, lát nữa là khỏi ngay."

 

 

Loading...