Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 591: Dục Vọng Độc Chiếm
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:51:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay đó, sự cứng đờ nhanh ch.óng tan chảy, chuyển thành vẻ chột rõ rệt, ánh mắt bắt đầu lảng nơi khác.
“Sao vui? Là thấy nên tâm trạng ?” Giọng Tù Nhung đều đều, vui giận, nhưng khiến Bạch Loan Loan tê cả da đầu hơn cả lời chất vấn trực tiếp.
Trong lòng nàng thầm kêu một tiếng, thầm nghĩ toi , tối qua ở trong rừng với Chúc Tu… lẽ nào thấy ?
Nàng vội vàng chấn chỉnh , mặt nhanh ch.óng nặn một nụ còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng ngoài cửa sổ, đưa cánh tay mềm mại mật ôm lấy cổ , giọng ngọt đến chảy cả mật: “Sao thể chứ? Thấy , giống như ánh nắng ấm áp nhất chiếu rọi tim …”
“Còn giống như lúc mùa ấm đến, hoa nở rộ trong khoảnh khắc rung động…”
Nàng bắt đầu vắt óc, điên cuồng tung hê tận trời, cố gắng dùng b.o.m bọc đường dìm c.h.ế.t .
Có lẽ lời của nàng quá khoa trương buồn , hoặc lẽ bộ dạng vội vàng lấy lòng của nàng vui, khóe miệng đang căng cứng của Tù Nhung cuối cùng cũng khẽ nhếch lên một đường cong gần như thể nhận .
Chàng giơ tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng véo chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng, lực mạnh, nhưng mang theo ý vị cho phép từ chối, khiến nàng ngẩng đầu, thẳng đôi mắt sâu thẳm của .
“Nàng chính là dùng cái miệng nhỏ ngọt ngào ,” ngón tay cái của mờ ám vuốt ve môi của nàng, ánh mắt nóng rực và bá đạo, như hút cả linh hồn nàng trong, “dỗ dành tất cả giống đực đến mức hận thể moi cả mạng cho nàng?”
Bạch Loan Loan ánh mắt đầy xâm lược của chằm chằm, tim khỏi lỡ một nhịp, cảm giác như sắp rơi vòng xoáy sâu trong mắt .
Nàng c.ắ.n răng, dứt khoát chớp mắt với , nụ cố ý pha thêm một phần phong tình quyến rũ, khóe mắt cong lên như mang theo những chiếc móc câu vô hình, chuẩn xác lay động trái tim Tù Nhung: “Vậy còn thì ? Chàng bằng lòng đưa mạng cho ?”
Yết hầu Tù Nhung trượt lên xuống, sắc tối trong mắt càng thêm đậm đặc, “Mạng thì ,” giọng khàn khàn, mang theo lời hứa chắc như đinh đóng cột và tình ý nóng bỏng, “những thứ khác, đều cho nàng.”
Lời còn dứt, đột ngột cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng ngừng hé mở, thốt những lời quyến rũ của nàng, niêm phong tất cả những lời hết trong nụ hôn sâu .
Bàn tay to thô ráp mang theo sức mạnh thể nghi ngờ, dễ dàng kéo lệch bộ y phục vốn chút xộc xệch vì ngủ cả đêm của nàng sang một bên…
Ánh nắng dần ấm lên, ánh sáng và bóng tối trong phòng trôi nổi.
Da thịt kề , là sự va chạm của nóng bỏng và se lạnh, dấy lên những run rẩy li ti.
Nụ hôn của như một dấu ấn, mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu thể nghi ngờ, từ môi lan đến bên cổ, đến lãnh địa sâu hơn, nơi nào qua, như thể đốt lên ngọn lửa đồng hoang.
Nàng như một con thuyền nhỏ sóng triều nâng đỡ, lạc lối trong những cơn chòng chành lúc sâu lúc cạn, chỉ thể dựa bản năng, bám c.h.ặ.t lấy khúc gỗ nổi duy nhất mặt.
Đầu ngón tay lướt qua cơ lưng rắn chắc, để những vệt đỏ nhàn nhạt, là lời mời gọi lời, cũng là minh chứng cho sự mất kiểm soát.
Không khí tràn ngập thở ẩm ướt, độc quyền của sự động tình…
Ý thức trôi nổi trong vòng xoáy nóng bỏng, suy nghĩ đều nghiền nát, tan chảy.
Chỉ còn cảm giác nguyên thủy nhất và sự quấn quýt c.h.ặ.t chẽ nhất…
Một lúc lâu , cơn triều tình mãnh liệt trong phòng đá mới dần lắng xuống.
Bạch Loan Loan mệt đến mức mí mắt cũng lười nhấc lên, như tháo lắp , hai chân mềm nhũn gần như vững.
Tuy nhiên, giống đực đang nàng vẫn tràn đầy tinh thần, đôi mắt sâu thẳm vẫn nhảy múa ngọn lửa thỏa mãn, rõ ràng vẫn thèm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-591-duc-vong-doc-chiem.html.]
Cảm nhận dấu hiệu sắp manh động, trong lòng Bạch Loan Loan chuông báo động vang lên, vội vàng đưa bàn tay mềm nhũn chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của , giọng mang theo sự khàn khàn cơn mây mưa và một chút nũng nịu cầu xin: “Tối nay… tối nay ? Cứ giày vò nữa, sắp đến tối . Thiếp… thăm các con.”
Trong lòng nàng chút áy náy, mới về bộ lạc, còn kịp thở quấn quýt với hai thú phu gần cả ngày trời.
Tù Nhung khẽ hừ một tiếng bất mãn trong cổ họng, bản năng buông tha cho nàng, nhưng lý trí mách bảo , vì sự “bền vững” lâu dài, lúc quả thực cần nghỉ ngơi một chút.
Chàng cố nén d.ụ.c vọng đang cuộn trào, cuối cùng từ từ nới lỏng sự kìm kẹp, nhưng đôi tay to vẫn véo lấy vòng eo thon gọn đủ một nắm của nàng, lập tức buông .
“Nàng mấy ngày nay đều ở bên ,” cúi đầu, ch.óp mũi gần như chạm mũi nàng, ánh mắt nóng rực chằm chằm nàng, giọng điệu mang theo sự nhắc nhở cố ý, “đừng quên.”
Bạch Loan Loan bộ dạng cố chấp của cho buồn mềm lòng, giơ cánh tay mỏi nhừ lên, ôm lấy khuôn mặt góc cạnh của , chủ động in một nụ hôn an ủi nhẹ lên môi , giọng dịu dàng mềm mại: “Được, nhớ . Tối nay, tối mai, tối mốt… phòng của , chỉ .”
Nàng đưa lời hứa rõ ràng, cố gắng dùng quyền độc chiếm mấy ngày tới để dập tắt sự bồn chồn của lúc .
Lời hứa rõ ràng Tù Nhung hài lòng.
Sắc tối trong mắt dịu một chút, lúc mới thực sự hài lòng buông tay, cho phép nàng rời .
Vừa tự do, Bạch Loan Loan gần như lập tức dùng cả tay chân bò khỏi , động tác nhanh đến mức như sợ chậm một giây, con mãnh hổ no đủ sẽ đổi ý, kéo nàng về chiếc giường đá đó, khiến nàng cả ngày xuống .
Tù Nhung nửa dựa tấm đệm da thú, ánh mắt sâu thẳm thư tính của nhanh ch.óng nhưng lộn xộn mặc váy áo.
Dáng nàng mềm mại, vòng eo thon thả như thể chỉ cần dùng một tay mạnh là thể bẻ gãy, nhưng những nơi đầy đặn đường cong căng tròn, vô cùng quyến rũ.
Chàng làn da mịn màng còn lưu những vết đỏ do để khi động tình, sắc mắt khỏi sâu thêm vài phần.
Chàng bao giờ , khả năng tự chủ mà vẫn tự hào, mặt nàng mong manh đến , chỉ cần động tác mặc quần áo của nàng, luồng nhiệt lắng xuống xu thế trỗi dậy.
Chàng dùng ý chí cực lớn mới kiềm chế thôi thúc kéo nàng lòng, trơ mắt nàng mặc đồ chỉnh tề, đầu nở với một nụ cong cong mang ý an ủi, như một con bướm nhẹ nhàng, nhanh chân rời khỏi phòng.
Bóng dáng nàng nhanh ch.óng biến mất ở cửa, Tù Nhung đổi tư thế, đè nén d.ụ.c vọng dâng lên.
Từ từ thở một nóng rực, giơ tay xoa xoa mi tâm, cảm thấy bất lực với khao khát mãnh liệt như của .
Cố gắng xóa sạch những hình ảnh lặp lặp trong đầu, bình tĩnh một lúc lâu, cuối cùng mới chút hiệu quả.
Chàng nhanh ch.óng kéo áo choàng, quấn vội lên , sải bước khỏi cửa.
Vì thú nhân bên ngoài gia nhập, trong bộ lạc còn một đống việc xử lý, nhanh ch.óng giải quyết xong, mới đủ thời gian ở bên Loan Loan.
Trước khi , Tù Nhung xa xa thấy, Tân Phong và Doãn Trạch đang cùng Loan Loan, các con vây quanh chân nàng.
Khung cảnh hài hòa , Tù Nhung nhắm mắt .
Chàng phát hiện càng để tâm đến Loan Loan, càng thể chịu khi thấy nàng ngọt ngào như với những giống đực khác…