Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 595: Em Diễn Cho Chàng Xem
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:51:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn Chúc Tu thì trực tiếp co ngón tay, nặng nhẹ gõ đầu con sói con đang quậy nhất, giọng trầm thấp mang theo uy nghiêm: “Biết điểm dừng. Muốn các con mệt c.h.ế.t ? Mẹ thì tự nhiên sẽ , thì yên tâm ăn, thì ngoan ngoãn chờ.”
Sói con tủi “ư” một tiếng, ôm đầu.
Bạch Loan Loan thấy , vội vàng đưa tay ngăn các thú phu tiếp tục “dạy dỗ” con, ôm con sói con gõ đầu lòng xoa xoa, dịu dàng với tất cả những đứa con đang tha thiết : “Các con ngoan, những món các con thích ăn, đều ghi nhớ trong lòng . Sau sẽ lượt cho các con ăn, ? Đảm bảo các con đều ăn món thích.”
Các con lập tức chuyển từ tủi sang vui mừng, đồng thanh reo hò, tiếng reo vang đến mức gần như lật tung mái nhà: “Dạ! Vẫn là nhất!”
“Loan Loan, quá cưng chiều chúng .”
Tân Phong bộ dạng bảo vệ con của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ thở dài.
“Đều là những đứa trẻ lớn , thể cưng chiều vô nguyên tắc như .” Giọng Tù Nhung tuy vẫn trầm , nhưng cũng lộ một chút bất lực với nàng.
Bạch Loan Loan gắp một miếng thịt ngon nhất cho con sói con bên cạnh, ngẩng đầu các thú phu của , mày mắt cong cong, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Lớn nữa, trong lòng cũng mãi mãi là con của . Các nghĩ xem, chúng còn thể cưng chiều chúng bao lâu nữa? Đợi chúng lớn hơn một chút, bạn đời của riêng , xây dựng gia đình của riêng , cưng chiều cũng chắc cơ hội.”
Mấy giống đực nàng , thấy tình yêu thương chút dè giữ của nàng dành cho các con, chút tư tưởng cố hữu trong lòng cũng tan biến.
, điều quý giá nhất ở thư tính của họ là sự dung túng và cưng chiều giữ đối với gia đình ?
Loan Loan sai, các con sớm muộn gì cũng sẽ rời , còn họ… sẽ mãi mãi Loan Loan yêu thương.
Nghĩ , thật chút đồng cảm với đám trẻ .
Trong lòng họ bất giác cùng nghĩ: Chẳng qua là nuôi thêm các con một thời gian, họ đều là những giống đực Xích giai mạnh mẽ, cùng lắm thì săn thêm nhiều con mồi về.
Chỉ cần Loan Loan vui vẻ, nàng thế nào thì thế .
Sau bữa tối, cả nhà vẫn quây quần bên bàn trò chuyện, các con nô đùa.
Tù Nhung lặng lẽ nắm lấy tay Bạch Loan Loan bên cạnh, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay mềm mại của nàng, khẽ hỏi: “Muốn về phòng nghỉ ngơi ?”
Ý đồ của quá rõ ràng, bên cạnh còn mấy cặp mắt như như liếc qua, huống hồ nàng mới ăn no.
Mặt Bạch Loan Loan nóng lên, nhẹ nhàng lắc đầu, nắm tay : “Không, tối nay ăn no quá, ngoài dạo, tiêu cơm.”
“Được,” Tù Nhung thuận theo dậy, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, “Ta cùng nàng.”
Dưới sự chú ý của mấy giống đực, Bạch Loan Loan cứng đờ, còn Tù Nhung thì mặt đổi sắc dắt tay nàng khỏi căn nhà đá ồn ào.
Ai bảo và Loan Loan xa cách mấy tháng, bây giờ đặc quyền.
Gió chiều mang theo lạnh, thổi tan cái nóng ban ngày.
Khu nhà của họ môi trường thanh u, một con suối nhỏ róc rách chảy qua, bên bờ nở đầy những bông hoa dại tên, ánh hoàng hôn nhuộm màu, như một bức tranh sơn dầu tĩnh lặng mà lộng lẫy, chỉ thôi cũng khiến lòng thư thái.
Bạch Loan Loan đang định nhân bầu khí tĩnh lặng , chuyện với Tù Nhung về một việc trong bộ lạc, ánh mắt liếc qua, thấy cách đó xa, Doãn Mỹ và Doãn Nguyên đang sóng vai về hướng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-595-em-dien-cho-chang-xem.html.]
Doãn Mỹ rõ ràng cũng thấy họ, hai má lập tức ửng hồng, ánh mắt chút lấp lánh, giọng cũng chút tự nhiên: “Loan Loan…”
Trong mắt Bạch Loan Loan lóe lên một tia thấu hiểu, cố ý dừng ánh mắt Doãn Nguyên một lúc, mới Doãn Mỹ, giọng điệu thoải mái hỏi: “Chị Doãn Mỹ, chị cũng ngoài dạo ?”
Vầng hồng mặt Doãn Mỹ rõ ràng càng đậm hơn, như quả chín mọng.
Còn Doãn Nguyên bên cạnh cô, khác với bộ dạng sầu khổ u uất đó, tuy vẫn im lặng, nhưng giữa hai hàng lông mày giãn nhiều, thậm chí còn mang theo một nụ nhàn nhạt.
Chàng gật đầu với Bạch Loan Loan và Tù Nhung, ánh mắt liền lập tức Doãn Mỹ, ánh mắt đó chuyên chú và dịu dàng, mang theo sự trân trọng của việc tìm thứ mất.
Bạch Loan Loan thu hết sự đổi tinh tế và hài hòa giữa hai mắt, trong lòng hiểu, rằng giữa họ chắc chắn chuyện rõ ràng.
Nàng lập tức ý tứ vẫy tay với Doãn Mỹ, khoác tay Tù Nhung: “Vậy chúng phiền hai nữa, chúng lối .”
Nói , liền kéo Tù Nhung, bước chân nhanh hơn nhiều, hướng về con đường mòn trong rừng yên tĩnh hơn bên cạnh.
Vừa rừng, cây cối che chắn, Bạch Loan Loan lập tức buông tay Tù Nhung, trong mắt là ngọn lửa hóng chuyện đang nhảy múa, nhẹ nhàng nấp một cây to, ló nửa đầu , lén về phía Doãn Mỹ và Doãn Nguyên.
Nàng thấy Doãn Nguyên đưa tay nắm tay Doãn Mỹ, Doãn Mỹ lúc đầu còn giằng , giằng , giống đực nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Thì cảm giác đu thuyền là thế , khóe miệng nàng cũng nhịn cong lên.
Đột nhiên, một giọng trầm thấp và chút bất mãn vang lên ngay lưng nàng, thở ấm nóng phả qua vành tai nàng, “Có đến thế ?”
“Ừm, ừm…”
Nàng đang thấy Doãn Nguyên thăm dò đưa tay ôm eo Doãn Mỹ, mắt lập tức mở to hơn, trong đó lấp lánh ánh sáng hóng chuyện phấn khích.
giây tiếp theo, vòng eo thon thả của nàng liền một cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t, nhẹ nhàng dùng lực, liền xoay cả nàng , lưng dựa cây thô ráp, buộc ánh mắt nàng chỉ thể dừng khuôn mặt tuấn mỹ và mang theo một chút nguy hiểm mắt.
“Nàng xem gì?“ Tù Nhung cúi đầu nàng, mặt mang theo một nụ quyến rũ, nhưng đáy mắt dòng chảy ngầm, “Hay là… diễn cho nàng xem?”
Bạch Loan Loan sự tiếp cận đột ngột và vẻ của mê hoặc, tim lỡ một nhịp, gần như quên mất “truyền hình trực tiếp” , ngây ngốc gật đầu theo lời , giọng bất giác mềm : “Được thôi…”
Giây tiếp theo, Tù Nhung liền thuận theo cúi đầu, nhưng môi trực tiếp hạ xuống, mà lơ lửng giữa khóe môi, má, vành tai nàng, nóng thở nàng khẽ run rẩy, giọng trầm thấp như đang niệm chú: “Thế , là thế ?”
Bạch Loan Loan thừa nhận, Tù Nhung, đàn ông , tiềm chất yêu tinh nam.
Nàng nuốt nước bọt, khuôn mặt tuấn tú chê của gần trong gang tấc, bầu khí mờ ám mà cố tình tạo cho tim đập loạn nhịp, tuân theo bản năng trả lời: “Chàng diễn đủ thật…”
Tù Nhung khẽ trầm trong cổ họng, câu trả lời của nàng dường như vui.
Chàng trêu chọc nữa, đôi môi nóng rực cuối cùng cũng hạ xuống.