Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 719: Sóng Gió Tạm Lắng, Sự Bao Dung Của Gia Đình

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:54:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ý thức, chia sẻ một thể xác, cảm nhận cùng một nỗi dày vò yêu mà .

"Ngươi nghĩ thoáng chút ," Giọng của Tẫn Ảnh hiếm khi mang theo một tia ý vị gần như khuyên giải, mặc dù lời khuyên giải đối với chính cũng thích hợp, "Lỡ như... ngươi sẽ biến mất thì ? Lỡ như chúng thể vẫn luôn cùng tồn tại như ? Chúng thể... cùng bảo vệ nàng."

Tẫn Ảnh (Phó Cẩn Thâm) đầu, về phía cánh cửa lớn đóng c.h.ặ.t.

Hắn, thật sự cơ hội vĩnh viễn ở bên cạnh Loan Loan ?

Bạch Loan Loan vội vàng xuống lầu, lập tức cảm giác bầu khí trong phòng khách chút ngưng trệ khác thường.

Tuy giương cung bạt kiếm như lầu , nhưng trong khí trôi nổi một sự trầm mặc ngầm hiểu lẫn và áp suất thấp như như .

Các giống đực mỗi ở vị trí quen thuộc, hoặc lau chùi dụng cụ, hoặc sửa sang da lông, hoặc chỉ ngoài cửa sổ thất thần, giao lưu giữa ít.

Nàng tự phạm sai lầm tính chất khác với . Nếu đổi vị trí suy nghĩ, là các thú phu của nàng khi uống say quan hệ mật với giống cái khác, nàng e rằng cũng tuyệt đối khó mà dễ dàng chấp nhận.

Lấy lòng so lòng, nàng chỉ cảm thấy tội của đặc biệt sâu nặng.

Trong phòng khách giờ phút chỉ Viêm Liệt, Hoa Hàn và Doãn Trạch.

Viêm Liệt đang cầm một hòn đá mài, dùng sức mài con d.a.o đá của , phát tiếng "kèn kẹt" ch.ói tai; Hoa Hàn thì dựa bên cửa sổ, nghịch một chiếc lông vũ, thần sắc chút ỉu xìu, hoạt bát như ngày thường; Doãn Trạch là bình tĩnh nhất, bên bếp lửa, đang yên lặng vót một khúc gỗ, nhưng khóe môi mím c.h.ặ.t, vẫn tiết lộ cũng gợn sóng.

Mấy vị , là những giống đực tương đối bộc lộ cảm xúc, cũng tương đối dễ dỗ dành trong nhà .

Bọn họ đều bộ dáng , dám nghĩ mấy khác...

Bạch Loan Loan hít sâu một , điều chỉnh biểu cảm một chút, cố gắng tự nhiên về phía bọn họ.

Nàng tới bên cạnh Viêm Liệt , xuống sát , vươn tay nhẹ nhàng đè cánh tay đang dùng sức mài d.a.o của .

"Viêm Liệt..." Nàng gọi , giọng mềm mại, hiếm khi mang theo vẻ lấy lòng.

Động tác của Viêm Liệt khựng , tiếng ma sát ch.ói tai dừng . Hắn vẫn nàng, nhưng cơ bắp cánh tay căng c.h.ặ.t thả lỏng một chút.

"Còn giận ?" Bạch Loan Loan sán gần một chút, dùng gò má cọ cọ cánh tay rắn chắc của , "Là , tham chén hỏng việc. Chàng đừng tự tức giận."

Viêm Liệt là mạnh miệng mềm lòng nhất, đặc biệt chịu nổi bộ dáng yếu thế nũng của nàng.

Hắn nghẹn nửa ngày, rốt cuộc buồn bực mở miệng, giọng điệu cứng ngắc, nhưng mềm hoá: "Loan Loan, ... cũng là của . Là trông chừng nàng, cho tên cơ hội."

Hắn đầu, nàng, trong ánh mắt ảo não nhiều hơn trách cứ, "Ta trách nàng, thật đấy. Ta chính là... chính là trong lòng vướng mắc, nhất thời nghĩ thông. ... sẽ thử chấp nhận."

Câu cuối cùng, chút gian nan, nhưng vô cùng nghiêm túc.

Trong lòng Bạch Loan Loan ấm áp, thêm vài phần cảm giác tội , định gì đó, bên Hoa Hàn cũng sán gần.

Hoa Hàn từ phía ôm lấy eo nàng, gác cằm lên vai nàng, giọng buồn buồn, mang theo chút tủi nũng: "Loan Loan, mặc kệ nàng bao nhiêu thú phu... Dù , nàng quên , thường xuyên nhớ đến , ở bên nhiều hơn, ?"

Hắn trực tiếp nhắc tới Tẫn Ảnh, chỉ dùng cách thông minh hơn, nhấn mạnh vị trí của trong lòng nàng thể d.a.o động.

Bạch Loan Loan hai bọn họ một trái một ôm lấy, bản còn dỗ dành bao nhiêu, bọn họ tự khuyên giải cho .

Cảm giác áy náy trong lòng gần như tràn .

Nàng tài đức gì, thể một đám giống đực đầu tiên tìm nguyên nhân từ , nỗ lực tiêu hóa cảm xúc, cũng nỡ trách cứ nàng như ?

Nàng nhịn nghiêng đầu, hôn một cái lên gò má vẫn cứng rắn nhưng nhu hòa của Viêm Liệt, đầu, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên môi Hoa Hàn đang sán tới.

"Các đều là giống đực yêu, trong lòng đều quan trọng, thể quên các ? Đương nhiên sẽ luôn nhớ đến các , ở bên các ." Nàng nghiêm túc hứa hẹn, ánh mắt dịu dàng mà kiên định.

Được nàng chủ động hôn môi và lời ngon tiếng ngọt an ủi, Viêm Liệt tuy biểu cảm còn chút vặn vẹo, nhưng ánh mắt sáng lên.

Hoa Hàn thì lập tức mày dãn mắt , cánh tay ôm nàng siết c.h.ặ.t, cọ cọ cổ nàng: "Loan Loan, nàng thật ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-719-song-gio-tam-lang-su-bao-dung-cua-gia-dinh.html.]

Bạch Loan Loan vốn định dỗ dành bọn họ, cảm giác ngược bọn họ dỗ dành.

Đồng thời cảm động, thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt chuyển hướng sang Doãn Trạch vẫn luôn yên lặng bên bếp lửa.

Doãn Trạch cảm nhận tầm mắt của nàng, ngẩng đầu, lộ một nụ nhạt bao dung với nàng, lắc lắc đầu, hiệu , cần cố ý tới dỗ.

lúc , hướng phòng bếp truyền đến động tĩnh.

Giảo Ẩn, Kim Dực và Tân Phong bưng nồi thịt nướng lớn hương khí bốn phía, nóng hổi và canh củ hầm , bắt đầu bày lên bàn ăn.

Ánh mắt Bạch Loan Loan theo bản năng quét một vòng các giống đực, trong lòng lộp bộp một cái.

Không thấy Tù Nhung và Chúc Tu.

Nàng lập tức về phía Tân Phong đang cẩn thận đặt bát canh xuống, hỏi: "Tân Phong, Tù Nhung và Chúc Tu ? Bọn họ... ăn cơm ?"

Động tác của Tân Phong khựng , ngước mắt nàng, ánh mắt bình tĩnh, giọng điệu cũng bình thường: "Bọn họ cùng ngoài , bộ lạc gần đây nhiều việc, thể về muộn chút, bảo chúng ăn ."

"Ra ngoài ..." Bạch Loan Loan lẩm bẩm lặp , trái tim lập tức trầm xuống.

Tình huống nàng lo lắng nhất xảy .

Hai vị khó "dỗ" nhất trong nhà, đồng thời cũng là hai vị quyền uy nhất, coi trọng quy tắc và lời hứa nhất.

Điều so với sự phẫn nộ chỉ trích trực tiếp, càng khiến Bạch Loan Loan cảm thấy bất an và áp lực hơn.

Nàng nên gì đây?

Phải chủ động tìm bọn họ ?

bọn họ rõ ràng là cố ý tránh , hiện tại chuyện, thể phản tác dụng ?

Phải đợi bọn họ tự tiêu hóa ?

thời gian kéo càng lâu, ngăn cách liệu càng sâu ?

lúc , cầu thang truyền đến tiếng bước chân trầm .

Tất cả giống đực trong phòng khách đều theo bản năng ngẩng đầu .

Tẫn Ảnh đón ánh mắt của từ lầu xuống.

Hắn ăn mặc chỉnh tề, tóc dài buộc cẩn thận đầu, lộ khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh rõ ràng.

Bước chân vững, lưng thẳng tắp, nhưng ánh mắt khi tiếp xúc với tầm mắt của trong phòng khách, khẽ khựng một chút khó phát hiện, lập tức khôi phục thành trầm tĩnh gợn sóng như thường lệ.

Chỉ là khóe môi mím c.h.ặ.t , tiết lộ một tia tự nhiên trong nội tâm .

Không khí dường như trong nháy mắt ngưng trệ.

Trái tim Bạch Loan Loan cũng theo đó treo lên, nàng thể cảm giác cơ thể các thú phu bên cạnh trong nháy mắt căng thẳng.

Nàng đang nghĩ nên mở miệng phá vỡ sự trầm mặc hít thở thông như thế nào, Tân Phong bên bếp lửa lên.

Trên mặt Tân Phong treo nụ ôn hòa khiến thoải mái, giọng điệu bình thản quen thuộc, giống như chào hỏi một nhà sớm quen :

"Tẫn Ảnh, xuống ? lúc lắm, cơm nước bày xong, chỉ chờ thôi. Qua bên ."

Hắn chỉ chỉ một chỗ trống bên cạnh , tính là trung tâm, nhưng cũng tuyệt đối ghẻ lạnh.

 

 

Loading...