Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 721: Lời Khuyên Của Tỷ Tỷ & Sự Ngăn Cách Của Thú Phu
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:54:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện rõ rành rành !"
Doãn Mỹ đặt bát nước xuống, "Tỷ sớm phát hiện ánh mắt giống đực Tẫn Ảnh nàng bình thường. Cũng chỉ nàng là thấy. Nàng nghĩ mà xem, chính là dùng mạng để cứu nàng và các phu quân của nàng, nếu thích nàng, giống đực nào thể đến bước ?"
Nàng dừng một chút, tiếp: "Hắn năng lực mạnh, tính tình trầm , dáng dấp cũng , giống đực như , giống cái nào mà động lòng?"
Nàng thu vẻ trêu đùa, giọng điệu nghiêm túc hơn vài phần: "Loan Loan, lúc sinh t.ử quan đầu, thể liều mạng... Giống đực như , sớm muộn gì nàng cũng sẽ thấy điểm của thôi."
Bạch Loan Loan ngẩn , lẽ đúng là vì các thú phu của , nàng vẫn luôn cố gắng phớt lờ .
"Nàng tổn thương , tỷ Doãn Mỹ." Bạch Loan Loan cúi đầu, giọng điệu chút trầm lắng, " mà... hình như nàng cũng đang tổn thương các phu quân khác của nàng. Bọn họ vui, nàng đều ."
"Chị , chuyện cần thời gian."
Doãn Mỹ vỗ vỗ mu bàn tay nàng, giọng ôn hòa mà tràn đầy trí tuệ: "Bọn họ yêu nàng, cho nên mới để ý, mới nhất thời nghĩ thông suốt . chính vì yêu nàng, cuối cùng bọn họ sẽ nghĩ thông thôi. Thêm một giống đực cường đại đáng tin cậy gia nhập, cùng bảo vệ nàng và các con, cái nhà của các ngươi chẳng càng an , càng vững chắc hơn ? Đạo lý , bọn họ bình tĩnh tự nhiên sẽ hiểu."
"Cho bọn họ chút thời gian để tiêu hóa, cũng đừng lạnh nhạt với mới đến. Dù , cũng là phu quân của nàng , nàng đối với , cũng nên một phần tiếp nhận và quan tâm chân thành."
Cuộc trò chuyện thẳng thắn với Doãn Mỹ giống như vén chút sương mù trong lòng.
Bạch Loan Loan cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, những cảm xúc u uất giải tỏa.
Doãn Mỹ đúng, sự việc , hối hận và trốn tránh đều vô dụng.
Nàng cần tích cực đối mặt hơn, bù đắp, xây dựng sự cân bằng.
Khi rời khỏi nhà Doãn Mỹ, bước chân của Bạch Loan Loan rõ ràng nhẹ nhàng hơn một chút.
Nhìn thấy Kim Dực đón đầu tới, nàng chủ động đưa tay khoác lấy cánh tay .
"Nói chuyện xong ? Tâm trạng hơn ?" Kim Dực nhạy bén nhận sự đổi của nàng.
"Vâng! Tốt hơn nhiều ." Bạch Loan Loan gật đầu, ngẩng mặt , trong mắt khôi phục thần thái ngày xưa.
"Chuyện quả thực là của nàng, nàng dỗ dành các phu quân cho thật ."
Qua mấy ngày nay, thực bản Kim Dực nghĩ thông suốt .
thấy giống cái dỗ dành , vẫn mong đợi.
"Nàng... định dỗ thế nào?"
Bạch Loan Loan xoay , đối mặt với , kiễng chân ôm lấy cổ , thở mềm mại phả bên tai : "Phu quân nàng dỗ thế nào... thì nàng dỗ thế , ?"
Giọng của nàng giống như cái móc câu, trong nháy mắt khiến thở của Kim Dực loạn mất một nhịp.
Nếu nơi nhiều thú nhân qua , Loan Loan hổ, hiện tại ...
Tay vô thức ôm lấy eo nhỏ của nàng, dùng sức, để cả thể nàng dán c.h.ặ.t .
Ánh nắng chiếu nghiêng xuống con đường nhỏ trong bộ lạc, khiến hai cái bóng quấn quýt lấy .
lúc , một giọng hài hòa vang lên:
"Thánh thư Bạch Loan Loan! Thật trùng hợp khi gặp ngài. Chúc mừng ngài bình an sinh hạ ấu tể, thể hồi phục ?"
Bạch Loan Loan hồn, vội vàng đẩy đẩy Kim Dực.
Kim Dực đang định hôn giống cái trong lòng, rõ ràng vui vẻ gì, đầu về phía tên giống đực điều .
Giống đực vai vác con mồi tươi sống, hình kiện tráng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-721-loi-khuyen-cua-ty-ty-su-ngan-cach-cua-thu-phu.html.]
Hắn dường như thấy hai đang mật, toét miệng , chào hỏi bọn họ.
Bạch Loan Loan tiếng sang, khuôn mặt tuấn tú nhưng tính là quá quen thuộc , nhớ một chút mới nhớ đây là vị giống đực Hổ tộc nhiệt tình giúp đỡ khi nàng lâm bồn mấy hôm .
Nàng lập tức đáp bằng nụ lịch sự và chân thành, gật đầu : "Cảm ơn các hạ quan tâm, hồi phục khá . Hôm đó cũng may nhờ các hạ giúp đỡ, còn kịp cảm ơn các hạ đàng hoàng."
Nụ dịu dàng gương mặt nàng lúc , tựa như ánh nắng ấm áp nhất ngày xuân, khiến trái tim lâu thấy ánh mặt trời của trở nên ấm áp.
Nhất thời chút ngẩn ngơ, cổ họng thắt , những lời hàn huyên chuẩn sẵn đều quên sạch, chỉ ngây ngốc nụ của nàng.
Nhịp tim sớm rối loạn.
Đây vẫn là đầu tiên, khi nàng đối mặt với hề lộ vẻ chán ghét biểu cảm giả tạo, mà là nụ chân thật.
Tuy nhiên, khoảnh khắc thất thần của và tia sáng rực rỡ đột ngột sáng lên trong mắt thể che giấu , thoát khỏi mắt Kim Dực đang bên cạnh Bạch Loan Loan, vẫn luôn duy trì cảnh giác.
Đôi mắt Kim Dực khẽ nheo , ánh mắt sắc bén quét qua mặt tên giống đực .
Gần như theo bản năng, bước chân Kim Dực khẽ dịch chuyển, hình cao lớn tự nhiên tiến lên nửa bước, vặn che khuất hơn nửa Bạch Loan Loan lưng , đồng thời cũng cắt đứt tầm mắt đang thẳng tới của La Kiệt.
Trên mặt mang theo nụ nhạt ôn hòa, giọng điệu như thường với Bạch Loan Loan: "Loan Loan, giờ còn sớm nữa, chúng nên về thôi."
Lời của như lời nhắc nhở ân cần, nhưng hành động bất động thanh sắc vạch rõ giới hạn.
Bạch Loan Loan cũng nhận dòng nước ngầm tiếng động giữa hai giống đực.
Nàng chỉ cảm thấy Kim Dực lý, liền thuận theo lời , nữa mỉm gật đầu chào hỏi với giống đực ở phía chếch đằng : "Vậy chuyện nữa, tạm biệt."
Nói xong, liền để mặc Kim Dực ôm vai nàng về.
La Kiệt tại chỗ, bóng lưng nàng và thú phu của nàng dắt tay rời .
Tia sáng nhỏ nhoi nhen nhóm vì nụ của nàng, nhanh ch.óng ảm đạm xuống, hóa thành một mảnh u tối thâm trầm.
Hắn đến bộ lạc , nỗ lực hòa nhập, tìm kiếm cơ hội thể để tiếp cận nàng, giúp một chút việc nhỏ nhặt đáng kể, chào hỏi một tiếng...
Gần một tháng cẩn thận từng li từng tí, thực sự tiếp xúc gần gũi bất quá chỉ hai , đối thoại cộng đủ năm câu.
Mỗi một , đều giống như bây giờ, ngắn ngủi đến mức kịp để bất kỳ dấu vết gì, liền các thú phu của nàng kín kẽ ngăn cách.
Đi một đoạn, Bạch Loan Loan thấy Doãn Trạch bên bờ ruộng.
Doãn Trạch sớm chú ý tới bọn họ tới, dậy, phủi phủi bùn đất tay.
Hắn thấy Bạch Loan Loan tới, tự nhiên vươn tay, bao trọn đôi tay lạnh của nàng trong lòng bàn tay ấm áp khô ráo của , nhẹ nhàng xoa nắn, sưởi ấm cho nàng.
"Sao qua đây? Không ở nhà nghỉ ngơi thêm một lát?" Giọng của Doãn Trạch giống như dòng suối chảy trong khe núi, thôi khiến tâm thần thoải mái.
"Ở nhà buồn chán, ngoài dạo, khéo thấy phu quân ở đây." Bạch Loan Loan để mặc sưởi ấm tay, cảm nhận nhiệt độ quen thuộc trong lòng bàn tay và xúc cảm thô ráp do vết chai mỏng mang .
Kim Dực bên cạnh thấy thế, vươn tay vỗ vỗ vai Doãn Trạch: "Doãn Trạch, chăm sóc Loan Loan cho , rừng cây gần đây một vòng, xem nấm tươi , tối nay canh nấm cho Loan Loan."
"Được, , trông chừng Loan Loan." Doãn Trạch gật đầu đồng ý.
Đưa mắt bóng dáng Kim Dực nhanh nhẹn biến mất rừng cây gần đó, Doãn Trạch lúc mới thu hồi ánh mắt, về phía giống cái yêu dấu mặt.
Không đợi mở miệng, Bạch Loan Loan giành : "Doãn Trạch, phu quân cùng nàng tìm Chúc Tu và Tù Nhung ?"