Ác nữ xuyên về thập niên 70: Ngược tra, kiếm tiền và gả cho anh lính - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-05-03 10:40:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi , đừng mơ giữa ban ngày nữa!”

 

Đại đội trưởng mắng một tiếng, sắc mặt chút khó coi.

 

Người trong thôn thịt ăn, chứng tỏ ông vô năng, nhưng ông cố gắng , thôn chỉ bấy nhiêu đất, dù đến ch-ết cũng chẳng kiếm lương thực dư dả, ông cũng mở xưởng lắm chứ, nhưng thôn Đường căn bản điều kiện để mở xưởng.

 

Muốn mở xưởng, thứ nhất vốn, thứ hai kỹ thuật, cả hai thứ thôn Đường đều , mở cái khỉ gì!

 

Dân làng giải tán hết, đại đội trưởng mặt đen xì phía .

 

“Bác ba!”

 

Đường Niệm Niệm bước .

 

Đại đội trưởng dừng , sắc mặt dịu một chút, thể trưng vẻ mặt đó với hậu bối .

 

“Bác ba, bác báo cáo lên công xã , là thôn Đường mở xưởng dệt tất.”

 

Đường Niệm Niệm thẳng vấn đề.

 

Đại đội trưởng kinh hãi đến mức loạng choạng, suýt thì ngã lăn đất.

 

“Niệm Niệm, cháu ngã xuống sông ?”

 

Đại đội trưởng tưởng con bé phát sốt , mấy lời mê sảng như , nếu sốt đến năm mươi độ thì tuyệt đối thể .

 

“Cháu nghiêm túc đấy, bác ba!”

 

Vẻ mặt Đường Niệm Niệm lạnh một chút, hài lòng với thái độ thiếu nghiêm túc của đại đội trưởng.

 

“Bác cũng nghiêm túc, đừng mấy lời đó nữa, cháu là một đứa con gái thì hiểu gì về mở xưởng chứ, cháu tưởng là lên núi đ.á.n.h lợn rừng chắc, lợn rừng núi là sẵn, đ.á.n.h xuống là xong, còn mở xưởng thì lấy cái gì mà mở?

 

Trong bụng chữ thì sinh cái quái gì!”

 

Đại đội trưởng bực quở trách, chuyện mở xưởng chẳng khác nào kẻ mù chữ thơ, trong bụng chữ, cái rắm!

 

“Cháu máy móc.”

 

Một câu nhẹ bẫng của Đường Niệm Niệm khiến đại đội trưởng trượt chân một cái, vẻ mặt kinh ngạc:

 

“Cháu lấy máy móc ở ?”

 

“Tóm là cháu , ba mươi chiếc, kỹ thuật thì thím hai, thiết kế mẫu thì đến lúc đó sẽ tìm thợ, cháu góp vốn bằng máy móc, chiếm một nửa cổ phần.”

 

Đường Niệm Niệm định mới bắt đầu lớn ngay, ba mươi chiếc máy dệt tất là đủ .

 

Như thể giải quyết vấn đề việc cho ba mươi phụ nữ thôn Đường, còn đàn ông thì cô sẽ mở thêm một xưởng cơ khí, tất cả đều sẽ sắp xếp hết.

 

Thôn Đường tổng cộng hơn trăm hộ gia đình, cô cũng chỉ giúp một nửa trở nên giàu thôi, nửa còn đời đều từng bỏ đá xuống giếng, cô để mặc cho ch-ết đói cũng chẳng thèm quan tâm.

 

Cô nhỏ mọn lắm đấy.

 

Đại đội trưởng cuối cùng cũng phản ứng , kéo Đường Niệm Niệm trong nhà, còn đóng c.h.ặ.t cửa đại môn , đây là đại sự cơ mật cấp 5S, thể để khác thấy.

 

Chỉ điều, ông mới đóng cửa thì đẩy mạnh một cái, “rầm" một tiếng đập trúng mũi, khiến đại đội trưởng đau đến mức nước mắt lưng tròng.

 

“Ban ngày ban mặt đóng cửa gì?

 

Tiểu Tam, mày , mày bao nhiêu tuổi mà còn rơi nước mắt!”

 

Bà nội Đường khí thế hừng hực đẩy cửa , thấy đại đội trưởng đang rơi lệ thì lộ vẻ khinh bỉ.

 

Đại đội trưởng hậm hực lau mặt, chuyện với bà lão, gần đây bà lão ăn nhiều thịt nên sức lực cũng lớn kinh khủng, miệng lưỡi càng sắc bén hơn cả d.a.o, ông trêu chọc nổi.

 

với Niệm Niệm việc quan trọng, Mãn Kim, con ở ngoài canh chừng cho bố!”

 

Đại đội trưởng bày bộ dạng như đang bàn giao công việc bí mật, khiến cả nhà họ Đường đều trở nên căng thẳng, Đường Mãn Kim ngoan ngoãn canh ở cửa, bà nội Đường còn bảo Từ Kim Phượng trông chừng ở trong sân, còn bà thì trong nhà để ngóng đại sự cơ mật cấp 5S của thôn Đường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-xuyen-ve-thap-nien-70-nguoc-tra-kiem-tien-va-ga-cho-anh-linh/chuong-116.html.]

“Mở xưởng?

 

Tiểu Tam, mày con nhỏ ch-ết tiệt bốc phét ?

 

Cứt trong não Hồng Hạnh chuyển sang não mày hả?”

 

Bà nội Đường xong, phản ứng đầu tiên chính là đại đội trưởng cháu gái lừa phỉnh .

 

Mở xưởng chuyện dễ dàng như cuốc đất, Niệm Niệm dù chút bản lĩnh nhưng cũng thể mở nổi một cái xưởng cho thôn , bà lão rõ ràng là tin.

 

Mặt đại đội trưởng càng đen hơn, phản bác nhưng nghĩ lời nào ho.

 

“Bà nội, cháu hiếu kính tiền cho bà nữa !”

 

Một câu của Đường Niệm Niệm khiến bà lão biến sắc, lập tức đổi giọng:

 

“Tiểu Tam, chúng cứ xem Niệm Niệm thế nào , con bé từ nhỏ thông minh, thi bao giờ một trăm điểm, chừng mở thật đấy!”

 

Vì nể mặt tờ “đại đoàn kết", bà lão sẵn sàng trái lương tâm, dù thì xưởng cũng ngày một ngày hai mà mở , cứ để con bé lo liệu .

 

“Cháu kiếm máy dệt tất , đến lúc đó để thím hai chủ nhiệm phân xưởng, phụ trách dạy dệt tất, còn tìm một thợ thiết kế mẫu nữa.”

 

Đường Niệm Niệm kế hoạch của .

 

Thợ thiết kế mẫu cũng khó tìm, đào góc tường .

 

Hồng Tú và Lệ Vân chắc chắn chỉ một thợ thiết kế mẫu, chỉ cần trả lương cao, chắc chắn thể kéo về.

 

“Cháu lấy máy dệt tất ở ?”

 

Bà nội Đường hỏi đúng nỗi lòng của đại đội trưởng, ông cũng .

 

“Hồng Tú máy dệt tất cũ nát bỏ , cháu kiếm về sửa , còn cải tiến một chút, một ngày thể dệt sáu bảy mươi đôi tất, đến lúc đó để chú út phụ trách tiêu thụ, thôn Đường chúng chắc chắn sẽ là đại đội giàu nhất công xã!”

 

Đường Niệm Niệm vẽ một cái bánh vẽ lớn tròn, mắt đại đội trưởng sáng rực lên, kích động đến mức xoa xoa hai tay , lòng bàn tay xoa đến đỏ ửng, hận thể bây giờ lên công xã báo cáo ngay lập tức.

 

“Niệm Niệm, cháu thật sự thể kiếm ba mươi chiếc máy dệt tất ?”

 

Đại đội trưởng yên tâm hỏi .

 

“Thật ạ!”

 

Đường Niệm Niệm gật đầu, :

 

“Cháu nhất định một nửa cổ phần, máy dệt tất bên ngoài ít nhất cũng 138 đồng một chiếc.”

 

“Chuyện bác thể đồng ý, chiều nay bác sẽ lên công xã.”

 

Đại đội trưởng bật dậy, một nửa cổ phần thì thấm thía gì, cho dù Niệm Niệm đại bộ phận cổ phần ông cũng sẵn lòng.

 

Có xưởng dệt tất, thôn Đường họ thể ăn thịt, còn tiền dư dả cho con cái học trung học, còn thể đại học, thôn Đường họ sẽ bay nhiều phượng hoàng vàng hơn nữa!

 

Đường Mãn Sơn ông cũng sẽ là một đại đội trưởng mang tính cột mốc!

 

Không dám là lưu danh muôn thuở nhưng chắc chắn sẽ danh tiếng !

 

“Bác ba, chỗ thịt bác mang về mà ăn.”

 

Đường Niệm Niệm bưng một bát lớn thịt thỏ, buổi trưa cô nấu hai con thỏ, đầy ắp cả một nồi lớn.

 

Đại đội trưởng cũng khách sáo, bưng bát thịt bước nhanh như bay, ăn xong bữa trưa ông sẽ lên công xã, chuyện hẳn hoi với lãnh đạo công xã về việc mở xưởng.

 

“Niệm Niệm, cháu thật sự định mở xưởng ?”

 

Bà nội Đường chút lo lắng, dù thì cha Niệm Niệm cũng vì chuyện mở xưởng mà gặp xui xẻo.

 

“Mở xưởng mới thể giúp cả thôn giàu lên , nếu nhà ngày nào cũng ăn thịt, kẻ ghen ghét sẽ ngày một nhiều thêm.”

 

 

Loading...