“Đường Niệm Niệm chỉ sợ thiên hạ loạn mà hùa theo kích bác.
Lúc công trường im phăng phắc, đều vây , những lời cô ai nấy đều thấy hết.”
Sự do dự của Đường Ngũ Cân lập tức trở nên quyết liệt, cô đẩy mạnh Hà Quốc Khánh một cái khiến ngã ngửa .
Bởi vì Đường Ngũ Cân nhớ , khi cô đến nông trường, Hà Quốc Khánh bao giờ gọi cô là Ngũ Cân, gọi cả họ lẫn tên.
Nếu sự so sánh của Liễu Tịnh Lan, Đường Ngũ Cân vẫn cảm thấy gì to tát.
bây giờ cô , Hà Quốc Khánh là gọi, mà là gọi cô là Ngũ Cân.
“Con đĩ lẳng lơ , tao xé xác mày!”
Đường Ngũ Cân hận thấu xương Liễu Tịnh Lan, tay hề nương tình.
Mấy tiếng vải rách vang lên, Liễu Tịnh Lan trống , thoắt cái lộ hết ngoài.
Mấy mảnh vải bay lơ lửng trong trung, mấy gã đàn ông tướng mạo bỉ ổi vui sướng nhảy cẫng lên tranh mấy mảnh vải đó.
Sau khi cướp còn đưa lên mũi ngửi, hành động bỉ ổi vô cùng.
“Thả , Quốc Khánh, cứu em!”
Liễu Tịnh Lan sợ hãi cùng cực, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể.
Không thể tiếp tục như thế nữa, cô còn gả cho Chu Tư Nhân mà.
Nếu danh dự hủy hoại, cô thực sự còn cơ hội nào nữa .
“Đường Ngũ Cân cô mau dừng tay , gì từ từ !”
Hà Quốc Khánh loạng choạng chạy tới.
Chỉ điều, một viên đá đột nhiên b-ắn trúng ngay đầu gối .
“Á...”
Hà Quốc Khánh ngã sấp mặt xuống đất, nửa ngày bò dậy nổi.
Đường Niệm Niệm thản nhiên thu tay , tiếp tục xem kịch .
Đường Ngũ Cân g-iết đến đỏ mắt , như một con dã thú xâu xé Liễu Tịnh Lan yếu ớt.
Cô dùng cách nhục phụ nữ trực tiếp và hiệu quả nhất ở nông trường, chính là lột sạch quần áo.
“Mày thích lẳng lơ như thì tao thành cho mày!”
Khuôn mặt đen sạm của Đường Ngũ Cân méo mó, ánh mắt điên cuồng, chẳng mấy chốc xé sạch .
Liễu Tịnh Lan bất lực sợ hãi thu thành một đoàn, dùng cát vàng che nhưng , cô dám cử động.
Sợ để lộ nhiều chỗ nhạy cảm hơn.
“Da trắng thật đấy, đàn bà thành phố đúng là trắng trẻo!”
“Người phụ nữ phạm tội lưu manh đúng ?”
“Lén lút sách báo dâm ô chính là tội lưu manh!”
“ là một con đĩ lẳng lơ, sách dâm ô cái gì, ngứa thì tìm !”...
Một đám đàn ông kiêng nể gì mà những lời thô tục, ánh mắt cũng chẳng hề kiêng dè mà chằm chằm Liễu Tịnh Lan.
Có mấy tên còn tiến gần để cho rõ hơn.
“Đừng ... cứu với...”
Liễu Tịnh Lan cảm nhận ánh mắt tà dâm của những gã đàn ông , cô sợ hãi cùng cực.
Cơ thể run rẩy sự chứng kiến của bao nhiêu chẳng khác nào một con cừu non ném bầy sói.
Bất lực và đáng thương.
Đường Niệm Niệm chẳng hề thương hại phụ nữ chút nào, cô xem mà thấy cực kỳ hả .
Đường Ngũ Cân của ngày hôm nay khiến cô chút bằng con mắt khác đấy.
Làm lắm!
thưởng!
“Mày thu cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-xuyen-ve-thap-nien-70-nguoc-tra-kiem-tien-va-ga-cho-anh-linh/chuong-198.html.]
Đã dám quyến rũ đàn ông của tao thì cứ hiên ngang mà lộ chứ, bà đây thành cho mày!”
Đường Ngũ Cân cũng đặc biệt hả giận.
thấy làn da trắng trẻo của Liễu Tịnh Lan cô càng giận hơn.
Một tháng , cô cũng trắng trẻo mà, bây giờ cái con đĩ lẳng lơ gọi là bà già.
Đường Ngũ Cân tức giận đến nghiến răng nghiến lợi xâu xé tay chân Liễu Tịnh Lan, cho cô thu .
Cô chính là cho Hà Quốc Khánh thật kỹ, phụ nữ thích hạ đẳng đến mức nào.
Liễu Tịnh Lan thể thu , phơi bày mặt tất cả , gì che chắn.
Đám đàn ông vây càng ngày càng gần, thậm chí còn tay sàm sỡ.
“Không... thả ... cứu mạng với!”
Liễu Tịnh Lan kêu t.h.ả.m thiết nhưng chẳng ai thương xót cô .
Đây là nông trường, đều là những đến để cải tạo, chẳng ai thừa lòng thương hại .
“Đường Ngũ Cân cô thả Tịnh Lan , nếu chúng ly hôn!”
Hà Quốc Khánh cuối cùng cũng bò dậy , đẩy qua từng lớp , khó khăn lắm mới chen trong.
Nhìn thấy trong mộng như con cừu non đang Đường Ngũ Cân lóc, mắt tối sầm , suýt chút nữa thì thổ huyết.
Nữ thần mà hết mực nâng niu giờ đây đang trong đống bùn đất, những gã đàn ông dơ bẩn ở nông trường tùy ý đụng chạm, còn sạch hết cả , ngay cả những nơi riêng tư nhất cũng phơi bày hết .
Cảm giác của hiện tại giống như là tiên nữ cao cao tại thượng rơi xuống vũng bùn, còn phủ một lớp bùn đen, còn chút tiên khí nào nữa.
Hà Quốc Khánh mặc dù tâm trạng phức tạp nhưng Liễu Tịnh Lan dù cũng là nữ thần thầm thương trộm nhớ, chẳng cần suy nghĩ mà lấy chuyện ly hôn đe dọa.
Đường Niệm Niệm kích bác thêm nữa.
Liễu Tịnh Lan như thế , nếu cô còn kích bác thêm e là cô mất mạng mất.
Cô còn xem kịch thêm vài ngày nữa mà!
“Đều vây ở đây cái gì?
Không việc nữa hả?”
Người phụ trách công trường tới.
Đó là một đàn ông to lớn thô kệch, đeo băng đỏ cánh tay, chừng bốn mươi tuổi, dáng cao, vẻ mặt hung dữ.
Ông họ Chu, tên thật thì chẳng ai , đều gọi ông là Chu Lột Da.
Bởi vì Chu Lột Da chỉ tham tài mà còn tham sắc, lớp da của bất kể già trẻ lớn bé gì ông cũng thể lột sạch một lớp.
Đám xem náo nhiệt tản ngay lập tức.
Không đám đông che chắn, Liễu Tịnh Lan trần truồng lộ ánh mặt trời.
Chu Lột Da thấy mắt sáng rực lên.
“Làm việc !
Còn đ.á.n.h gây sự thì đừng trách lão t.ử khách khí!”
Chu Lột Da giả vờ mắng mỏ một trận.
Đường Ngũ Cân thì ông chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, trông quá bình thường, ông hứng thú.
Lúc Liễu Tịnh Lan mới đưa tới ông cũng hứng thú lắm, dung mạo quá nhạt nhòa.
Tuy nhiên đó là do ông khai thác sâu, phụ nữ lớp da , thế là tăng thêm vài phần sắc sảo.
“Đồng chí Liễu mau dậy , đưa cô về nghỉ ngơi!”
Chu Lột Da đỡ Liễu Tịnh Lan dậy, còn ôm cô lòng, ngang nhiên sàm sỡ.
Liễu Tịnh Lan thẹn giận, cúi đầu trốn trong lòng Chu Lột Da, thút thít lóc về chỗ ở.
Hà Quốc Khánh cứu trong mộng nhưng dám phản kháng Chu Lột Da, chỉ thể trơ mắt Chu Lột Da đưa trong mộng mất.
Đường Ngũ Cân về phía , ánh mắt thâm tình, dịu dàng :
“Quốc Khánh mau về nghỉ ngơi , tối em xào trứng cho ăn!”