“Kinh tế phát triển là chuyện , nhưng tính khí của phụ nữ cũng tăng theo, đây là chuyện .”
Aiz!
Đại đội trưởng cũng ưu sầu quá lâu, việc trong tay chú quá nhiều, thời gian để ưu sầu.
Đường Niệm Niệm tìm năm mươi cô gái trẻ đan quạt rơm, yêu cầu như :
“Biết đan quạt rơm, ngũ quan đoan chính, chiều cao quá thấp, trong thôn tìm đủ ngần , chỉ tìm một nửa, đại đội trưởng sang các thôn khác tìm một nửa nữa.”
Đường Niệm Niệm nhận thông báo, xem năm mươi cô gái .
Năm mươi cửa xưởng tất, xếp thành năm hàng theo chiều cao từ thấp đến cao, ngay ngắn, chỉ huy là Đường Kiến Thụ.
Đại đội trưởng chỉ huy nửa ngày mà đội hình vẫn ngay ngắn, Đường Kiến Thụ nổi nên tay.
Người trong thôn đều cách đó xa xem như xem xiếc, còn bàn tán xôn xao.
“Hàng thứ nhất, thứ ba tính từ bên trái sang, trông thật xinh xắn, đối tượng ?”
“Đó là cháu gái nhà đẻ đấy.”
Người phụ nữ đang mặt đầy vẻ tự hào, thím thính tin, đại đội trưởng tìm con gái trẻ, lập tức về nhà đẻ lôi cháu gái đến ứng tuyển ngay, quả nhiên là chọn.
Người phụ nữ liếc bà thím đang hỏi thăm một cái, ánh mắt chút chê bai, vội vàng :
“Cháu gái tướng mạo , việc đồng áng việc nhà đều giỏi, ở thôn nhà đẻ là cô gái trăm một đấy, chị , cháu gái tìm đối tượng, những cái khác , tiên một công việc, cho dù là công nhân tạm thời cũng , công việc thì miễn bàn.”
Lời của thím chặn mấy đang nhắm trúng cháu gái thím , đến lời cũng chẳng thèm mở, chuyển sang ngắm nghía những cô gái khác.
Hai mươi mấy cô gái làng khác mà đại đội trưởng dày công tuyển chọn, lúc đều trở thành những miếng mồi ngon, nhiều gia đình thanh niên đến tuổi trong thôn đều đang ngóng tình hình của những cô gái , kéo về nhà .
Đường Niệm Niệm xem qua năm mươi cô gái, cũng khá hài lòng, năm mươi cô gái tạm thời định đoạt, vẫn tính là công nhân chính thức, chỉ thể coi là công nhân tạm thời, nhưng điều cũng khiến các cô gái vui mừng khôn xiết.
Đại đội trưởng dừng chân băng rôn, treo ở đầu thôn, đó ——
“Nhiệt liệt chào mừng các vị lãnh đạo và khách quý nước ngoài đến tham quan chỉ đạo công tác!”
Chú còn mời ban nhạc nổi tiếng gần xa, các việc hiếu hỷ trong vòng vài chục dặm đều do ban nhạc bao trọn, còn cả đội múa sư t.ử và múa rồng nữa, đều mời đến.
Theo lời của Đường Niệm Niệm, đây đều là những nét đặc sắc của Hoa Hạ, phương Tây thích nhất.
Chưa đầy ba ngày, đồng phục lao động xong, sự kích thích của tiền công một tệ rưỡi, các bà các chị đều tăng ca đêm, hơn nữa Đường Niệm Niệm hào phóng, những mảnh vải vụn thừa khi cắt quần áo cô đều lấy nữa.
Những mảnh vải vụn chắp vá , dùng để bọc mặt giày thì cực .
Cũng chính vì , những phụ nữ trổ hết bản lĩnh, lô quần áo vô cùng mắt, Đường Niệm Niệm cũng hai bộ, cô là thử mặc đầu tiên.
Cô mặc , đều đến ngây cả mắt.
“Đẹp thật đấy!”
Không ai thốt lên một câu, những khác như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, đồng thanh khen ngợi.
“Quần áo , mỗi lĩnh một bộ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-xuyen-ve-thap-nien-70-nguoc-tra-kiem-tien-va-ga-cho-anh-linh/chuong-367.html.]
Đường Niệm Niệm hài lòng với quần áo, còn thêm vài bộ để đổi, phối với váy cũng tồi.
Mọi ngưỡng mộ năm mươi cô gái mỗi lĩnh một bộ quần áo mới, bộ quần áo như mà tốn một xu, thật !
Tuy nhiên họ cũng ghen tị, bởi vì Đường Niệm Niệm mỗi đều đồng phục lao động để lĩnh, họ chỉ cần việc chăm chỉ, quần áo mới chắc chắn sẽ , tiền mặt cũng sẽ , ngày tháng cũng sẽ ngày càng hơn.
Trong thời gian , tất cả ở thôn Đường đều đang hừng hực khí thế chuẩn đón tiếp thương nhân nước ngoài, huyện Chư còn đặc biệt cử nhân viên công tác đến đóng chốt tại thôn Đường để chỉ đạo, chỉ sợ thôn Đường công tác tiếp đón, mạo phạm đến thương nhân nước ngoài.
“Đường đội trưởng, qua đây một chút!”
Hai nhân viên công tác vẫy tay gọi đại đội trưởng, vẻ mặt nghiêm túc.
Họ một nam một nữ, mang danh nghĩa là đến chỉ đạo công tác tiếp đón thương nhân nước ngoài, nhưng khi đến đây cơ bản là chẳng việc gì , thôn Đường đều theo Đường Niệm Niệm và đại đội trưởng, theo họ.
“Hai vị lãnh đạo, chuyện gì ?”
Đại đội trưởng chạy , thái độ cung kính.
“Đường đội trưởng, ông cũng quá nuông chiều Đường Niệm Niệm càn đấy?
Những bộ quần áo lòe loẹt trông cái thể thống gì?
Cấp năm bảy lượt nhấn mạnh gian khổ giản dị, nhớ vị đắng ngọt bùi, theo cái kiểu hưởng lạc tư bản chủ nghĩa đó, ông những bộ quần áo xem, là phong cách của đại tiểu thư tư bản chủ nghĩa, đây là cỏ độc, thể mặc lên , còn để khách quý thấy nữa?
Đây là mất mặt quốc gia, mất mặt huyện Chư!”
Nhân viên công tác nén giận suốt mấy ngày, cuối cùng cũng tìm chỗ trút, tất cả đều trút lên đầu đại đội trưởng.
Đại đội trưởng mắng đến mức hiểu , nhưng cũng dám đắc tội hai , nhỏ nhẹ :
“Lãnh đạo, những bộ quần áo là cỏ độc tư bản chủ nghĩa ?
Không hở tay hở chân, cũng tô son trát phấn, các bà lão trong thôn mấy chục năm nay đều mặc như cả đấy.”
lúc Đường lão thái tới, đại đội trưởng gọi bà , chỉ cho nhân viên công tác xem.
“Nhìn xem, bác gái hai của cũng mặc như đấy, mất mặt ở chỗ nào chứ?”
Đường lão thái thấy mất mặt, cảnh báo lập tức đạt đến mức cao nhất, cảnh giác hai .
“Đường đội trưởng, ông coi chúng mù chắc?
Bộ quần áo của bà cụ thêu hoa, vô cùng giản dị, giống với những bộ quần áo mà các ông , ông đừng mà đ.á.n.h bùn sang ao, những bộ quần áo tuyệt đối mặc để tiếp đón khách quý, thấy cứ mặc quần áo bình thường là , cần những thứ lòe loẹt , gian khổ giản dị mới là truyền thống của chúng !”
Nhân viên công tác thực sự cảm thấy những bộ quần áo chướng mắt, hơn nữa họ cảm thấy thôn Đường quá điều, cho những nông dân nếm chút mùi lợi hại mới .
Tóm là họ đang mượn đề tài để phát huy, khẳng định địa vị lãnh đạo của .
Vẻ mặt đại đội trưởng trở nên khó coi, phản bác hai nhưng dám, dù cũng là lãnh đạo cấp của chú .
Đường lão thái thì sợ, bà hiểu lắm nhưng một ý bà hiểu, hai đang phản đối cháu gái, quần áo cháu gái .
Phàm là phản đối Niệm nha đầu thì chắc chắn là !