Ác nữ xuyên về thập niên 70: Ngược tra, kiếm tiền và gả cho anh lính - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-05-03 10:32:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Kim Phượng còn một tính toán nhỏ, đợi đến khi Đường Niệm Niệm vững chân ở xưởng Hồng Tinh, sẽ sắp xếp công việc định cho Ngũ Cân, Lục Cân, Cửu Cân, bà dù sinh con trai thì cũng thể hưởng phúc .”

 

“Con bé Niệm, con chuyện đấy!”

 

Biểu cảm của bà nội Đường trở nên nghiêm túc, bà lo lắng cháu gái con đường lệch lạc.

 

Trong thành phố ít thanh niên dỗ dành gia nhập hội “Cắt đuôi", ít chuyện , con cái nhà khác bà quản, nhưng con cái nhà họ Đường tuyệt đối tham gia cái hội đó.

 

“Nội, ngày mai nội gọi điện thoại cho chú hai là ngay ạ!”

 

Đường Niệm Niệm giải thích thêm, cứ để chú hai với bà nội cho xong.

 

Bà nội Đường lúc mới yên tâm, chuyện nếu lão nhị thì chắc chắn là sai lệch .

 

“Bà gọi ngay đây.”

 

Bà nội Đường tính tình nóng nảy, một khắc cũng đợi , hớt hải chạy tìm đại đội trưởng.

 

Đại đội trưởng đều lên giường , bà lôi sống lôi ch-ết dậy.

 

“Thím hai, thím để cháu xỏ cái giày !”

 

Đại đội trưởng chân trần mặt đất, mặt đầy vẻ bất lực.

 

“Tiểu Tam, nhanh lên!”

 

Bà nội Đường giục liên hồi, đại đội trưởng xỏ đôi giày vải, lấy chìa khóa đến văn phòng ủy ban thôn.

 

“Thím hai, Mãn Ngân xảy chuyện gì ?”

 

Bà nội Đường tuy chân ngắn nhưng chạy nhanh, đại đội trưởng chạy lạch bạch mới đuổi kịp, thở hổn hển hỏi.

 

“Không , đừng hỏi nữa, bây giờ cũng rõ thực hư thế nào .”

 

Bà nội Đường tâm trí tán gẫu, cuối cùng cũng đến ủy ban thôn, bà lấy một mảnh giấy, bên điện thoại ký túc xá của Đường Mãn Ngân, bà bấm từng con một.

 

Người điện thoại là nhân viên quản lý điện thoại của ký túc xá, bảo bà chờ một lát chạy gọi .

 

“Đường Mãn Ngân, gọi điện thoại !”

 

Tiếng loa vang dội trong khu ký túc xá.

 

Bà nội Đường đợi đến sốt ruột, cuối cùng cũng thấy tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch, Đường Mãn Ngân cũng lên giường , vội vã chạy tới.

 

“Mẹ, trong nhà xảy chuyện gì ạ?”

 

Lần ông gọi điện tới là vì cha ông sắp xong, bảo ông về mặt cha cuối, chuyện gì nữa đây?

 

Tim Đường Mãn Ngân treo ngược lên tận cổ họng, lo lắng đến toát mồ hôi hột.

 

“Lão nhị, hỏi , Niệm Niệm việc ở xưởng của ?

 

Một tháng nhận lương chín mươi tám đồng ?”

 

Đại đội trưởng bên cạnh kinh ngạc đến mức rùng một cái, cứ ngỡ tai ảo giác.

 

Con bé Niệm một tháng chín mươi tám đồng?

 

Sao thể chứ?

 

“Mẹ, ạ?

 

Con cho , Niệm Niệm bản lĩnh lớn lắm đấy, ái chà...

 

Trong điện thoại , tóm Niệm Niệm bây giờ là công nhân chính thức của xưởng, còn là nhân tài đặc biệt nữa, lương bổng... tóm là đúng như đấy ạ.”

 

Đường Mãn Ngân quanh quất, thấy bà cô trực điện thoại ở đằng xa, thấy tiếng trong ống , ông mới yên tâm, hạ thấp giọng :

 

“Thật sự chín mươi tám đồng đấy ạ, còn tiền thưởng nữa cơ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-xuyen-ve-thap-nien-70-nguoc-tra-kiem-tien-va-ga-cho-anh-linh/chuong-58.html.]

“Trời đất ơi, lão nhị, thật ?”

 

Hơi thở của bà nội Đường dồn dập, cơ thể cũng trở nên nhẹ bẫng, bà cảm thấy bây giờ thể bay lên trời .

 

Chín mươi tám đồng tiền lương, còn tiền thưởng?

 

Lẽ nào xưởng trưởng xưởng Hồng Tinh là cha ruột của con bé Niệm ?

 

“Ngàn chân vạn thật ạ, xưởng một lô linh kiện quan trọng, chỉ thợ bậc sáu mới , Niệm Niệm quen thợ bậc tám, nhẹ nhàng gia công xong xuôi ạ, xưởng trưởng lô linh kiện xong sẽ phát năm mươi đồng tiền thưởng, nếu nhiệm vụ kiểu nữa, tiền thưởng ít nhất cũng năm mươi đồng.”

 

Bà nội Đường hít sâu mấy , nếu hít thở bà thật sự sẽ bay lên trời mất.

 

Chân đạp mặt đất mà cứ ngỡ như đạp lên bông , cảm giác cưỡi mây đạp gió cuối cùng bà cũng nếm trải.

 

“Lão nhị, Niệm Niệm quen thợ bậc bảy?”

 

Bà nội Đường nghĩ thông .

 

“Là bạn học của con bé giới thiệu ạ, tóm con bé Niệm bản lĩnh lớn lắm, , đối với con bé một chút, nhà trông cậy nó đấy!”

 

Đường Mãn Ngân dặn dặn , ông còn đang trông chờ cháu gái giúp đỡ để chuyển thành công nhân chính thức đây.

 

Mẹ ông tâm địa nhưng cái miệng quá độc, ngày nào cũng lôi cháu gái mắng, cái tính sửa!

 

“Bà đây bao giờ đối xử với con bé ?

 

Được , chuyện , đừng rêu rao khắp nơi, với vợ cũng nên ít thôi!”

 

Bà nội Đường nắm rõ tình hình, chân cũng đạp xuống đất thực thụ, bà tràn đầy khí thế mắng một trận cúp máy cái rụp.

 

nguyên tại chỗ, vui sướng hớn hở.

 

Chín mươi tám đồng đấy, phát tài !

 

“Thím hai, Niệm Niệm ạ?”

 

Đại đội trưởng nhịn hỏi.

 

“Ừ, nhân tài đặc biệt, mỗi tháng chín mươi tám đồng, còn tiền thưởng nữa cơ!”

 

Bà nội Đường đắc ý vô cùng, bà đại đội trưởng cao hơn một cái đầu, đột nhiên phát hiện đại đội trưởng cũng chẳng cao lắm, cũng hơn bà bao nhiêu.

 

“Tiểu Tam, lùn thế?”

 

Bà nội Đường chút ghét bỏ, già mà rút .

 

Đại đội trưởng nghẹn đắng họng, trong lòng ấm ức vô cùng, rõ ràng là mắt thím lên tận trời nên mới chê cháu lùn chứ.

 

“Thím hai, Niệm Niệm công việc gì mà lương cao thế ạ?”

 

Đại đội trưởng nhẫn nhịn hỏi, con trai cả và con trai thứ ba của ông đều đang công nhân tạm thời ở thành phố, đứa lớn ở xưởng cơ khí Tiền Tiến, đứa thứ ba ở xưởng xe kéo huyện, đứa lớn ba năm, đứa thứ ba hai năm mà đến giờ vẫn chuyển chính thức.

 

Con bé Niệm mới thành phố mấy ngày mà bỗng nhiên thành công nhân chính thức ?

 

Lại còn nhận mức lương cao như , ông thợ bậc thầy cũng chỉ lương bốn mươi, năm mươi đồng thôi.

 

“Nhân tài đặc biệt, những việc khác thì Niệm Niệm nhà !”

 

Bà nội Đường híp mắt giải thích, thực bà cũng chẳng hiểu nhân tài đặc biệt nghĩa là gì, nhưng điều đó ngăn cản bà khoe khoang.

 

“Con bé Niệm thật giỏi quá!”

 

Đại đội trưởng dù cũng là từng trải, qua là hiểu ngay, chắc chắn con bé Niệm giúp xưởng Hồng Tinh giải quyết khó khăn nên xưởng mới bỏ nhiều tiền như để giữ chân nhân tài.

 

Con gái ngoan đều là con nhà , haiz!

 

thế, Niệm Niệm nhà từ nhỏ phúc !”

 

Bà nội Đường vô cùng tán thành, lời của bà cũng bừa, ngọn núi của làng bên cạnh một đạo quán, bên trong một lão đạo sĩ, ông nhà bà từng bế con bé Niệm lên núi tìm lão đạo sĩ xem bói, lão đạo sĩ con bé phúc.

 

 

Loading...