Trên đó ——
“Mộ của yêu Đường Niệm Niệm!”
Một đàn ông quỳ mộ đào hố, bên cạnh đặt nhiều bảo thạch lấp lánh, là Thẩm Kiêu.
lúc Thẩm Kiêu lạnh lùng đến mức khiến dám đến gần, đào một cái hố sâu một thước, chôn hết bảo thạch trong, lấp đất lên, còn cắm đầy hoa đỗ quyên đỏ rực mộ.
Đây là loài hoa Đường Niệm Niệm thích nhất.
Mỗi năm xuân về, núi đều nở đầy hoa đỗ quyên, đỏ diễm lệ, cài lên đầu , cánh hoa còn thể ăn , vị chua, nhưng đối với những đứa trẻ nông thôn mà , đó cũng là một món ăn ngon miệng.
Đường Niệm Niệm khi còn nhỏ sẽ hái nhiều hoa đỗ quyên, cắm trong lọ thủy tinh bày biện, đầu cũng cài vài bông hoa, còn dùng cỏ dại tết thành vòng hoa quàng lên cổ, Thẩm Kiêu cô thích, nên mỗi năm xuân về đều sẽ lên núi hái hoa đỗ quyên cho cô.
Cô gọi Thẩm Kiêu, nhưng miệng mở , đưa tay chạm , xuyên qua cơ thể , Đường Niệm Niệm trơ mắt Thẩm Kiêu rời .
Lại trơ mắt liều mạng báo thù cho cô, cả nhà Dương Bảo Căn kẻ ngược đãi cô đến ch-ết đều đền tội, nhưng khi sắp sửa tay với Tề Quốc Hoa, thì tên khốn khiếp đó tay .
Trong một nhiệm vụ, Tề Quốc Hoa ám toán Thẩm Kiêu, tuy ch-ết, nhưng gãy một chân, thể ở quân đội nữa.
Thẩm Kiêu khi rời quân ngũ thì bặt vô âm tín, nhưng vài năm đó, Tề Quốc Hoa, Liễu Tịnh Lam, Chu Tư Nhân, Dương Hồng Linh, và cả những kẻ từng giúp đỡ kẻ ác hại Đường Niệm Niệm, đều lượt qua đời vì tai nạn.
Đều là do Thẩm Kiêu .
Nhà họ Chu tìm liên thủ đối phó , đặt cái bẫy, dùng di vật của cô mồi nhử, Đường Niệm Niệm hét lớn, nhắc nhở đừng , nhưng tiếng của cô Thẩm Kiêu thấy, cô trơ mắt Thẩm Kiêu ch-ết sự vây công của đám đông, đầy m-áu, lúc ch-ết trong miệng vẫn gọi ‘Niệm Niệm’, khóe môi mang theo ý , tay nắm c.h.ặ.t chiếc răng sói .
Sau đó Đường Niệm Niệm mơ thấy kiếp ở mạt thế , cô nỗ lực học tập bản lĩnh, biểu hiện vô cùng xuất sắc, nhưng đối với sự lấy lòng của đàn ông che chắn, cho dù là ở mạt thế, chuyện nam nữ trở nên vô cùng tùy tiện, chỉ cần một bao bánh quy là thể ngủ với một mỹ nam chất lượng cao.
Hơn nữa vì cô đầy đủ thức ăn, đàn ông chủ động leo lên giường cô nhiều vô kể, nhưng Đường Niệm Niệm đều hề động tâm.
Cô dường như đang giữ như ngọc vì ai đó, nhưng cô đó là ai.
“Thẩm Kiêu……”
Đường Niệm Niệm kinh hãi kêu lên một tiếng, tỉnh , ánh mắt lạnh lẽo, sát khí lẫm liệt.
Liễu Tịnh Lam, Tề Quốc Hoa, Chu Tư Nhân, còn cả những nhà họ Thẩm và nhà họ Phó nữa, cô một kẻ cũng sẽ buông tha!
Cô chính là nguyên .
Nói một cách chính xác, cô xuyên một cuốn sách, là một bia đỡ đạn, nữ chính là Liễu Tịnh Lam, khi cô tẻo, linh hồn Thẩm Kiêu báo thù cho , tận mắt ch-ết .
Quá trình tuy chút khác biệt, nhưng kết cục đều giống , ch-ết sự tính kế của Liễu Tịnh Lam và ba nhà Chu, Thẩm, Phó.
Nhà họ Đường và cha ruột cũng đều kết cục thê t.h.ả.m.
Cô cam tâm, oán khí ngút trời, lẽ đến ông trời cũng nổi nữa, nên mới để cô đến mạt thế, còn cho cô một gian, đó cô trở về.
Kiếp , Liễu Tịnh Lam và Tề Quốc Hoa, còn nhà họ Chu, nhà họ Thẩm, nhà họ Phó, tất cả đều ch-ết!
Ánh mắt Đường Niệm Niệm lạnh đến đáng sợ, nhưng nhanh dịu , cô nghĩ đến Thẩm Kiêu.
Đồ ngốc!
Trong lòng Đường Niệm Niệm đau, thấy ấm áp, cô quá vô năng, bây giờ cô học bản lĩnh, nhất định sẽ để Thẩm Kiêu xảy chuyện nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-xuyen-ve-thap-nien-70-nguoc-tra-kiem-tien-va-ga-cho-anh-linh/chuong-82.html.]
Kiếp , do cô thủ hộ Thẩm Kiêu!
Gà gáy ba , chân trời mờ mờ sáng, Đường Niệm Niệm ngủ nữa, dứt khoát gian việc, một trồng vài trăm mẫu, những mạ non và lúa mì trồng đó, còn ngô đều phát triển , thế trận vài ngày nữa là thể trổ bông .
Đường Niệm Niệm tính toán một chút, tốc độ sinh trưởng so với bên ngoài gian nhanh hơn ba , cô cần lo lắng chuyện ăn mặc nữa.
Có lẽ là vì mấy kiếp sống quá t.h.ả.m, ông trời cũng cảm thấy đành lòng, nên mới cho cô sự bồi thường lớn như chăng?
Đường Niệm Niệm từ gian , tắm rửa một cái, cửa vang lên tiếng gõ.
“Niệm Niệm!”
Là Thẩm Kiêu.
Tối qua ngủ quá muộn, cố ý đến gõ cửa muộn một chút, để Niệm Niệm ngủ thêm một lát.
Bây giờ là chín giờ, nếu dậy nữa thì nhà ăn sẽ cung cấp bữa sáng nữa.
Đường Niệm Niệm mở cửa, cô mới sấy tóc xong, vẫn còn mang theo nước, cùng với hương thơm thanh nhã của sữa tắm.
Mặt Thẩm Kiêu đột nhiên nóng bừng, khuôn mặt ngăm đen hiện lên ráng hồng, may mà mặt đen, rõ lắm.
“Chín giờ rưỡi là cung cấp bữa sáng nữa .”
Thẩm Kiêu dời mắt , dám cô gái mặt như đóa hoa sen mới nở, kể từ khi nảy ý định cưới Niệm Niệm, đối diện với Niệm Niệm ngày càng chột , còn luôn nảy sinh một suy nghĩ lắm.
Ví dụ như bây giờ, đặc biệt hôn đôi môi của Niệm Niệm, cảm giác sẽ ngọt ngào.
sợ dọa đến Niệm Niệm, nên nỗ lực khắc chế.
Đường Niệm Niệm liếc mắt một cái là vẻ thẹn thùng của tên , thầm buồn , cô buộc lỏng mái tóc ướt , :
“Đi thôi!”
Nhà khách tiệm cơm, giờ cơ bản là khách nữa, chủng loại bữa sáng cũng nhiều.
Đường Niệm Niệm lấy hai phần sữa đậu nành mặn, thêm ba xửng bánh bao nhỏ, sáu cái quẩy, gọi thêm mười cái bánh bao nhân thịt, Thẩm Kiêu sức ăn lớn, sức ăn của cô cũng nhỏ.
Trên cô còn ít phiếu thịt và phiếu lương thực, chủ động trả tiền, Thẩm Kiêu cũng tranh giành.
Sau tiền của đều nộp lên, ăn cơm đương nhiên cũng do Niệm Niệm quản.
“Đồng chí Thẩm, đối tượng của ?”
Sư phụ nhà ăn là một đàn ông béo hồng hào, chuyện hài hước, bình thường cũng đùa vài câu với Thẩm Kiêu, thấy Thẩm Kiêu dẫn một cô gái xinh đến ăn cơm, liền nháy mắt, nhỏ giọng hỏi.
“Vâng!”
Thẩm Kiêu gật đầu.
Người trong nhà ăn đều chấn động, còn hai cô gái trẻ trái tim tan vỡ.
Họ yêu Thẩm Kiêu từ cái đầu tiên, mặc dù Thẩm Kiêu bao giờ để ý đến họ, nhưng cũng ngăn sự yêu thích của họ, còn đang định mấy ngày nữa nhờ mối đây, ngờ đối tượng .
Lại còn là một cô gái xinh như , họ sức cạnh tranh.