Ác nữ xuyên về thập niên 70: Ngược tra, kiếm tiền và gả cho anh lính - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-05-03 10:38:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn cái đùi lợn nữa, to thế , mấy ngày nay còn dám ăn mấy, giờ bộ lợi cho thằng kính cận với chị cả ngu ngốc , lòng Cửu Cân như tan nát, càng thêm căm ghét Đường Ngũ Cân.”

 

Từ nay về , con bé và chị cả thề đội trời chung!

 

Còn cả thằng kính cận nữa!

 

Đường lão thái đau xót khôn nguôi, bà là xót nhất, bao nhiêu thịt với trứng cơ chứ!

 

Biết thế thà ăn hết bụng nhà còn hơn!

 

Đường lão thái mở kho gạo , bên trong còn mấy chục cân gạo, mười mấy quả trứng vịt, một vò dầu nhỏ, sáng nấu cháo khoai lang, xào lá hẹ trứng vịt với rau xanh, còn thịt hộp mà Đường Niệm Niệm lấy .

 

Đường lão thái vốn tính tiết kiệm, chỉ cắt một nửa hộp thịt, cũng chỉ lấy hai quả trứng vịt.

 

“Cái nỡ, cái nỡ, cuối cùng lợi hết cho thằng kính cận!"

 

Đường Niệm Niệm bên cạnh lạnh lùng bồi thêm một nhát, sắc mặt Đường lão thái tối sầm thấy rõ, môi run rẩy vì tức.

 

Bà lão nghiến răng, lườm Đường Niệm Niệm một cái sắc lẹm, đó hằm hằm chạy lấy thêm ba quả trứng nữa, nửa hộp thịt còn cũng cắt nốt, lá hẹ xào trứng vịt, rau xanh xào, tỏi tây xào thịt hộp.

 

Món nào món nấy đầy một đĩa lớn, hơn nữa rau phụ ít, món chính nhiều, bữa sáng nhà họ Đường bao giờ xa xỉ đến thế.

 

“Ăn!"

 

Đường lão thái múc xong mấy bát cháo khoai lang, mỗi bát đều một miếng bánh tổ, ngày chỉ Đường Niệm Niệm và Đường Mãn Kim mới tiêu chuẩn ăn bánh tổ, những khác húp cháo loãng.

 

Đường Cửu Cân nuốt nước miếng cái ực, gắp một miếng trứng thật lớn, c.ắ.n một miếng bánh tổ thật to, ăn xong húp một ngụm cháo loãng thật kêu, ơi, ngon quá mất!

 

Chị cả ngu ngốc trộm đồ cũng cái đấy chứ, bà nội trở nên hào phóng hẳn !

 

Con bé ăn uống vô cùng thỏa mãn, còn Đường lão thái thì ăn uống với vẻ mặt khổ sở căm hận, c.ắ.n một miếng bánh tổ mà như c.ắ.n thịt kẻ thù, vẻ mặt còn đằng đằng sát khí hơn cả đ.á.n.h trận.

 

Ngồi đối diện bà là Từ Kim Phượng, ăn uống mà nơm nớp lo sợ, ngay cả miếng bánh tổ thơm ngon cũng chẳng thấy vị gì nữa, chồng bây giờ càng bình tĩnh thì khi đến nông trường con gái lớn càng nguy hiểm, bây giờ?

 

Bữa sáng xa xỉ nhanh ch.óng kết thúc, cơm canh đều ăn sạch sành sanh, Đường lão thái bảo con trai cả gọi đại đội trưởng qua bàn chuyện.

 

Đường Ngũ Cân chuyện nhục nhã như , bà một tiếng với đại đội trưởng, hơn nữa nông trường cũng để đại đội trưởng dẫn mới .

 

Đại đội trưởng nhanh ch.óng mặt, đường Đường Mãn Kim qua một chút, vội vàng chạy tới, thấy căn bếp quét sạch sành sanh, tâm trạng bí bách mấy ngày nay của ông bỗng nhiên an ủi cực lớn.

 

So với cái đứa ngu ngốc như Đường Ngũ Cân, con gái ông vẫn còn khá hơn một chút xíu, ít trộm đồ trong nhà mang đến nhà họ Tuyên!

 

“Khoan hãy vội đến nông trường, gọi điện thoại hỏi thăm tình hình ."

 

Đại đội trưởng trấn an Đường lão thái, ủy ban thôn gọi điện thoại.

 

Mười mấy phút , đại đội trưởng đen mặt trở về, trầm giọng :

 

“Ngũ Cân ở nông trường , tự xưng là vị hôn thê của Hà Quốc Khánh, Hà Quốc Khánh thái độ gì, thừa nhận cũng phủ nhận."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-nu-xuyen-ve-thap-nien-70-nguoc-tra-kiem-tien-va-ga-cho-anh-linh/chuong-96.html.]

“Cái đồ ngu như lợn, tự dâng tận cửa cũng thèm, giờ đến nông trường ngay, bà đây đ.á.n.h ch-ết cái hạng ch.ó má đó mới !"

 

Đường lão thái tức điên lên, thằng kính cận rõ ràng thèm đếm xỉa đến Ngũ Cân, nhưng cũng từ chối, dù đàn ông cũng chẳng thiệt thòi gì, chủ động dâng tận cửa, chịu thiệt là cái đứa ngu như Ngũ Cân, danh tiếng hủy hoại cũng là nó, thằng kính cận ăn thịt ăn trứng, chiếm hết hời mà chẳng chịu trách nhiệm gì.

 

Cái thằng kính cận còn độc hơn cả rắn hổ mang, mà cái đứa ngu nhà cứ đ.â.m đầu , khóa cũng khóa nổi.

 

“Tức ch-ết ...

 

ôi chao... lấy dầu gió cho , thế là cái hạng ngu xuẩn thế thì lúc đẻ dìm hố phân , tốn bao nhiêu lương thực của bà đây suốt mười chín năm trời, ôi chao!"

 

Đường lão thái tức đến mặt mày tái mét, lấy tay ấn c.h.ặ.t l.ồ.ng ng-ực, bà thở nổi nữa.

 

Đường Niệm Niệm tìm thấy dầu gió, múc một miếng thật lớn, bôi lên mũi và thái dương của bà lão.

 

“Ôi chao... cái con ch-ết tiệt mày bôi nhiều thế, dầu gió tốn tiền mua chắc!"

 

Đường lão thái cảm thấy đỡ hơn một chút, nhưng thấy hũ dầu gió múc mất một mảng lớn thì thấy khó thở.

 

Cháu gái lớn thì ngu, cháu gái thứ hai thì phá gia, ôi chao... trong nhà đứa nào đứa nấy đều là đến đòi nợ cả!

 

“Một cái đùi lợn lớn mua mấy trăm hũ dầu gió đấy!"

 

Đường Niệm Niệm tức vặn , ngày nào cũng tính toán chi li thì tác dụng gì, sinh một đứa ăn cháo đá bát như Đường Ngũ Cân thì núi vàng núi bạc cũng chẳng giữ nổi.

 

Đường lão thái nghẹn họng trân trối, câu nào.

 

Hơn nữa nghĩ đến cái đùi lợn to tướng , lòng bà đau như d.a.o đ.â.m, càng thêm chán ghét Đường Ngũ Cân.

 

Lần bắt Đường Ngũ Cân về mau ch.óng tìm đại một đàn ông mà gả , là đàn ông là , để khỏi ở hại gia đình.

 

Đại đội trưởng sắp xếp công việc cho dân làng hôm nay, một chiếc áo đại kiến cũ bảy tám phần, đây là bộ đồ khách của ông, họp ở xã đều mặc bộ .

 

Trong túi áo đại kiến còn để nửa bao thu-ốc lá Song Hỷ, đây cũng là món đồ khách của ông.

 

Đường Niệm Niệm lấy nửa bao thu-ốc đó từ túi áo ông, về phòng , lấy thu-ốc lá từ trong gian nhét đầy , bao thu-ốc Song Hỷ của cô thể mang ngoài vì mẫu mã giống bây giờ.

 

“Bác ba, thu-ốc !"

 

Đường Niệm Niệm nhét bao thu-ốc túi áo đại đội trưởng.

 

Đại đội trưởng cũng khách sáo, dẫn nhà họ Đường nông trường.

 

Đường Cửu Cân , Đường lão thái bảo con bé ở nhà trông nhà, vốn dĩ còn định bảo Đường Niệm Niệm cũng ở nhà vì về mất hơn ba mươi dặm đường, bà lão lo cô nổi.

 

Đường Niệm Niệm nhất quyết đòi , cô cố ý tạo cơ hội cho Đường Ngũ Cân, chắc chắn tận mắt thấy cái đứa ngu từng bước một rơi xuống hố sâu, đó cô sẽ châm thêm một mồi lửa thật lớn, khiến nó vĩnh viễn ngóc đầu lên nổi!

 

Đường lão thái tuy chân ngắn nhất nhưng bà nhanh nhất, hừng hực khí thế dẫn đầu, mười lăm mười sáu dặm đường đối với bà chỉ là chuyện nhỏ, ngày lên huyện đều bộ, cả lẫn về mất sáu mươi cây cơ mà.

 

Đi hơn một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến công trường bụi mù mịt, hai năm nay nông trường đều đang đào hồ chứa nước, cái hố sâu hoắm đang việc, ai nấy đều xám xịt, rõ mặt.

 

 

Loading...