Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 174: Cho Ngươi Mặt Mũi Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:59:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quen bắt nạt “quả hồng mềm” Điểu tộc, đột nhiên phản công khiến lũ linh cẩu kịp phản ứng.

 

Những con linh cẩu vốn đang ở cây còn chống đỡ nổi nữa, đồng loạt đổ nhào xuống!

 

Điểu vương lơ lửng , từ từ ngưng tụ linh lực quanh , cát đất xung quanh theo dị năng Phong thuộc tính tỏa từ ông mà bốc lên, tiếng gió gào thét, từ từ hình thành một cơn lốc xoáy khổng lồ chân Điểu vương!

 

Ngạn thì vung cánh, dùng dị năng cuốn theo những viên đá vụn mặt đất đổ lốc xoáy, tăng tốc độ của nó.

 

Các loài chim thú cảm nhận , vội vàng tản , để lũ linh cẩu vẫn còn đang ngơ ngác.

 

“Cho , !”

 

Điểu vương và Ngạn đồng thời phát lực—

 

Giây tiếp theo, cơn lốc xoáy khổng lồ cuốn theo cát bay đá chạy lao về phía đám linh cẩu!

 

Do tốc độ gió cuốn, tất cả những viên đá giống như những viên đạn đầy sát thương, tốn chút sức lực nào xuyên thủng vô con linh cẩu cuốn thành cái sàng!

 

“Hú hú hú!”

 

Lũ linh cẩu t.h.ả.m hại kêu la lùi , còn vẻ kiêu ngạo lúc nãy.

 

Lòng Ngạn vui sướng, đầu Điểu vương: “A phụ, thấy , thử một , sẽ bao giờ kết quả cuối cùng. Dùng lời của Thư chủ con mà là gà, mà là nhát.”

 

Điểu vương tuy hiểu “gà” và “nhát” mà Ngạn là gì, nhưng cũng đoán chắc chắn lời , liền bay qua đ.á.n.h đầu Ngạn một cái:

 

“Tiểu t.ử thối! Ngươi đang mắng ?”

 

“Ái da, mà!” Ngạn đau đớn ôm đầu, nhưng trong lòng tràn đầy hạnh phúc.

 

Lần , cuối cùng cũng thể kề vai chiến đấu cùng cha, bảo vệ tộc đàn.

 

Bỗng nhiên, một giọng nữ ch.ói tai xen lẫn tiếng mỉa mai truyền tai hai :

 

“Ha ha ha, thật ngờ, lũ chim tiện nhân yếu ớt ngày nào cũng dám phản kháng?”

 

Ngạn đầu—

 

Chỉ thấy nữ vương Linh Cẩu vốn đang cồn cát từ từ tới, bộ lông lưng nàng đột nhiên rung lên, dựa ánh bình minh bỗng hóa thành hình , một mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa.

 

Những con linh cẩu thương điên cuồng hít ngửi mùi đó, vẻ mặt gần như si mê, giây tiếp theo, vết thương chúng lành hết!

 

Mấy con linh cẩu đực bên cạnh nàng vội vàng cũng hóa thành hình quỳ rạp xuống đất, đỡ nữ vương Linh Cẩu lưng bò về phía , những con linh cẩu khác thì cúi đầu ngoan ngoãn nhường đường.

 

Nữ vương Linh Cẩu đó mặc một bộ da báo thượng hạng, đôi chân thon dài, mái tóc dài màu nâu, làn da màu lúa mì, đôi mắt hẹp dài thấy lòng trắng, trông đáng sợ kỳ dị, cổ còn đeo một chuỗi vòng từ răng khỉ đầu ch.ó.

 

Mà điều khiến Ngạn kinh ngạc nhất là, bốn con đực chân nữ vương Linh Cẩu, đều là thú nhân dị năng Giai 5!

 

Lần phiền phức

 

“Mã Lạp! Ngươi bắt nạt tộc đàn , cướp trứng chim của Điểu tộc bấy lâu nay, chắc chắn sẽ tha cho ngươi!” Điểu vương căm hận vỗ cánh gầm lên.

 

“Ha… ha ha ha! Chỉ bằng ngươi? Lam Đồ~ Theo , Điểu tộc các ngươi cũng chỉ một ngươi là thú nhân dị năng Giai 5 thôi nhỉ? Ngươi lấy gì để chống bản nữ vương?” Mã Lạp chút kiêng dè chế nhạo.

 

Mà cái miệng đang man rợ đó hé để lộ hàm răng như lưỡi cưa! Nhìn kỹ, giữa kẽ răng còn sót nhiều mảnh thịt thối!

 

Ngạn rùng một cái, khóe miệng giật giật.

 

“Ngươi!” Điểu vương tức giận, nhưng thể phản bác.

 

Đối phương đúng sự thật, nếu thực sự động thủ, ông tuyệt đối là đối thủ của bốn con đực dị năng của nữ vương Linh Cẩu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-thu-biet-doc-tam-nam-thu-phu-theo-duoi-cau-sung/chuong-174-cho-nguoi-mat-mui-roi.html.]

Mà tộc Linh Cẩu sở dĩ tận diệt Điểu tộc, chính là để giữ họ đẻ trứng, để chúng thể ăn mãi.

 

“Bản nữ vương , gần đây ngươi thường xuyên mang trứng chim cho tộc Vượn, chuyện ?” Nữ vương Linh Cẩu vẫy tay, mấy con linh cẩu vội vàng chạy đến rạp xuống đất ghế thịt.

 

“Hừ, thì !” Điểu vương hừ lạnh một tiếng.

 

“Sao ? Ngươi thật là to gan! Tất cả trứng chim đều thuộc về tộc Linh Cẩu hưởng dụng, ngươi dám lấy lòng đám khỉ xí đó? Ta thấy ngươi sống nữa !” Mã Lạp trợn mắt, nhe răng với Điểu vương.

 

Nàng vẫn luôn cho âm thầm theo dõi Điểu tộc, chỉ cần trứng chim đẻ gần đủ, nàng sẽ phát động một cuộc tấn công.

 

Để đảm bảo dinh dưỡng và sự sống còn của linh cẩu con, thịt và trứng chim là những món bổ dưỡng nhất, nhưng chúng đ.á.n.h đám sư t.ử vàng đó, cũng cướp con mồi của chúng, vì Điểu tộc trong Tuyệt Cảnh Hoang Mạc chính là bữa buffet miễn phí dễ bắt nạt nhất.

 

Nào ngờ nàng phát hiện Điểu tộc mang trứng chim cho tộc Vượn, nữ vương Linh Cẩu tự nhiên sốt ruột, liền đích đến chuẩn cho Điểu tộc một bài học!

 

“Ngươi thật là hổ, trứng chim là của Điểu tộc ! Không thuộc về bất kỳ ai!” Ngạn tức giận, chỉ nữ vương Linh Cẩu đó mà mắng.

 

Nữ vương Linh Cẩu đang định nổi giận, nhưng khi rõ khuôn mặt của Ngạn, cơn giận lập tức tan biến, mặt đó là một nụ dâm đãng: “Ồ~ Giống đực nhỏ thật tuấn tú~ Không ngờ đấy Lam Đồ, huyết mạch Phong Bằng các ngươi còn giấu một con thú như .”

 

Nghe , Ngạn nổi da gà khắp , trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm lành.

 

Quả nhiên, giây tiếp theo—

 

“Nể mặt giống đực nhỏ , sẽ tha cho Điểu tộc các ngươi , chỉ cần Điểu tộc các ngươi lập tức bồi thường cho tộc Linh Cẩu chúng năm mươi quả trứng chim, hiến cho giống đực, sẽ…”

 

“Bốp!”

 

Không đợi nữ vương Linh Cẩu xong, một sợi dây leo x.é to.ạc khí, quất thẳng mặt nữ vương Linh Cẩu!

 

“A a a a!” Mã Lạp hét lên một tiếng, mặt lập tức da tróc thịt bong, trực tiếp hủy dung!

 

“Ai! Là ai!!”

 

Mã Lạp hét lên điên cuồng, nhưng đáp nàng là một cột sáng sấm sét phun từ trong bóng tối!

 

Cột sáng đó mang theo thế sấm sét, trong nháy mắt đến mặt nàng , Mã Lạp trợn to mắt, giây tiếp theo bóp cổ thật mạnh đ.á.n.h bay !

 

Mấy con đực Giai 5 chân Mã Lạp cũng điện giật tê liệt, kịp phản ứng, ngay lúc bò dậy ngọn lửa hồ ly màu xanh lam ập đến nhấn chìm!

 

Một mảng bụi đất bay lên!

 

Tất cả chỉ xảy trong chớp mắt.

 

Không khí yên lặng vài giây, khói bụi tan

 

Dây leo xoay tròn lưng Nguyễn Nguyễn siết c.h.ặ.t lấy Mã Lạp treo nàng lơ lửng giữa trung, trong tay là lưỡi đao ngưng tụ từ sấm sét: “Cho ngươi mặt mũi , dám động đến giống đực của .”

 

Dứt lời, trong mắt Nguyễn Nguyễn lóe lên vẻ hung ác, đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y, ngay lúc dây leo siết c.h.ặ.t, lưỡi đao sấm sét đ.â.m , trực tiếp xuyên thủng nữ vương Linh Cẩu!

 

“Ựa a!”

 

Máu tươi b.ắ.n tung tóe, nữ vương Linh Cẩu hét t.h.ả.m một tiếng giãy giụa, cứ thế mà c.h.ế.t!

 

Mất sự gia trì của nữ vương Linh Cẩu, tất cả linh cẩu lập tức như rút cạn sinh lực, trở nên gầy trơ xương, hốc mắt hõm sâu, bốn con linh cẩu Giai 5 càng tệ hơn, kẹp c.h.ặ.t cái đuôi cháy khét đầu bỏ chạy.

 

“Không … đây… hả??” Điểu vương sốc đến nỗi thở nổi, quên cả vỗ cánh, suýt nữa thì rơi từ xuống!

 

Vừa xảy chuyện gì?

 

Một giống cái, cứ thế tới, loáng một cái g.i.ế.c c.h.ế.t nữ vương của tộc Linh Cẩu? Không ông còn đang chuẩn quyết một trận t.ử chiến !

 

Môi Ngạn run rẩy, kích động lao tới: “Oa oa oa! Thư chủ!”

 

 

Loading...