Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 325: Ngươi Tuyệt Đối Sẽ Không Chết
Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:05:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy nếu như, nàng bạn lữ của thì ?" Tinh Lan rũ mi dài, giọng thanh thúy mang theo chút buồn bực.
"Ngươi đừng quá đáng!"
Còn đợi Nguyễn Nguyễn chuyện, Thời Du bên cạnh nhịn .
Nguyễn Nguyễn mím môi, nhất thời nghĩ lời ứng đối: "Ta……"
Tinh Lan chằm chằm sự nôn nóng cùng mờ mịt nơi đáy mắt Nguyễn Nguyễn bỗng nhiên thoải mái, u ám nơi đáy mắt tan hơn nửa: "Ta đùa với nàng thôi, , chỉ cần nàng , cho nàng là ."
Tinh Lan đương nhiên , cho dù dựa cách trở thành giống đực của Nguyễn Nguyễn, cũng sẽ nhận tình yêu của nàng, như , khó chịu, Nguyễn Nguyễn cũng khó chịu, còn sẽ rước lấy sự bất mãn của giống đực của nàng tăng thêm phiền não.
Tinh Lan dừng một chút, giọng mang theo sự mong đợi nhẹ nhàng: "Chẳng qua, hy vọng nàng thể cho thêm một thời gian ở riêng với nàng, chỉ một thôi, chỉ cần nàng đồng ý, nhất định thực hiện lời hứa."
"Ngươi dám!"
Hàn khí quanh Thời Du nháy mắt tăng vọt, tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, gần như ngay tại chỗ động thủ với Tinh Lan.
khóe mắt liếc thấy sườn mặt căng c.h.ặ.t của Nguyễn Nguyễn, nghĩ đến Thú tộc còn đang đợi t.h.u.ố.c giải cứu mạng, chung quy vẫn là cưỡng ép áp chế động tác:
Hiện tại lúc tranh giành tình cảm, hơn nữa tin Nguyễn Nguyễn, tuyệt đối sẽ chuyện vượt rào.
Nghĩ đến đây, Thời Du ngạnh sinh sinh xoay , đem quyền quyết định để cho Nguyễn Nguyễn.
Nguyễn Nguyễn thấy thế cũng Thời Du nhượng bộ, thời gian cấp bách, dung trì hoãn, trầm ngâm liền gật đầu đồng ý: "Được, đáp ứng ngươi. Thời Du, lên bờ đợi , sẽ đến nhanh."
Trên mặt Tinh Lan nháy mắt nở rộ nụ sáng lạn, đáy mắt tràn đầy nhảy nhót.
Hắn thêm lời nào, xoay kéo Nguyễn Nguyễn liền bơi về phía biển sâu.
Thời Du theo phía một chút, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài phun một chuỗi bong bóng khí ~
Nguyễn Nguyễn Tinh Lan kéo bơi lội thỏa thích đáy biển Dọc đường nước biển trong veo như lưu ly, đàn cá nhiệt đới ngũ sắc sặc sỡ xuyên qua bên , con kéo theo vây đuôi thật dài, giống như rải một nắm đá quý lưu động.
Có con trong suốt, chỉ vảy phiếm ánh sáng nhạt, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẽ hòa tan trong nước.
Rạn san hô dọc đường càng khiến chấn động, đỏ tựa lửa, hồng như ráng, trắng như tuyết, tầng tầng lớp lớp, muôn hình muôn vẻ, cái hải quỳ các màu quấn quanh, xúc tu theo sóng lay động, thu hút cá nhỏ đến nghỉ ngơi.
Tinh Lan còn đưa Nguyễn Nguyễn xem vùng biển ngày thường sinh sống, lải nhải kể cho nàng những chuyện thú vị trải qua ở đây.
Nơi đó một bãi vỏ sò long lanh, ánh mặt trời xuyên qua nước biển khúc xạ xuống, vỏ sò phản chiếu ánh sáng rực rỡ, cát mịn đáy biển mềm mại như bông, thỉnh thoảng cá ngựa nhỏ tinh nghịch trượt qua kẽ ngón tay, cảnh tượng mộng ảo đến mức giống chân thật.
Nguyễn Nguyễn cảnh đáy biển từng thấy chấn động thật sâu, đáy mắt tràn đầy kinh thán, nhưng sự nôn nóng trong lòng vẫn giảm bớt.
Khi Tinh Lan hứng thú bừng bừng đưa nàng xem bộ lạc của Giao Nhân tộc, Nguyễn Nguyễn dừng hình đang bơi , giọng điệu mang theo áy náy nhưng kiên định từ chối:
"Tinh Lan, cảm ơn ngươi đưa xem nhiều cảnh như , nhưng ôn độc trong tộc thể trì hoãn thêm nữa, hy vọng ngươi thể nhanh ch.óng thực hiện lời hứa, đưa Giao Nhân Lệ."
Nụ mặt Tinh Lan nhạt , trong ánh mắt mang theo một tia cam lòng truy hỏi: "Nguyễn Nguyễn, ở chung lâu như , nàng từng khoảnh khắc nào động lòng với ? Dù chỉ là một chút xíu?"
Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng lắc đầu, giọng điệu khẩn thiết: "Ta cảm ơn tâm ý của ngươi đối với , cũng cảm kích ngươi nguyện ý giúp , nhưng đối với ngươi từng động lòng."
Tinh Lan khổ sở, ánh sáng nơi đáy mắt tối sầm xuống, nhưng cũng thoải mái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ac-thu-biet-doc-tam-nam-thu-phu-theo-duoi-cau-sung/chuong-325-nguoi-tuyet-doi-se-khong-chet.html.]
Hắn sớm nên , trong lòng nàng nay đều chỉ các thú phu của nàng, chỉ tộc nhân của nàng.
Nàng dứt khoát lưu loát từ chối như , dù cũng hơn nhiều so với vì Giao Nhân Lệ mà lừa gạt .
Tinh Lan giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Nguyễn Nguyễn, động tác ôn nhu phảng phất như đang chạm trân bảo dễ vỡ, cơ thể chậm rãi tới gần nàng, mang theo xu thế hôn xuống.
Trong lòng Nguyễn Nguyễn căng thẳng, lập tức nghiêng tránh , ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác.
"Đừng sợ." Tinh Lan dừng động tác, giọng trầm thấp mà khàn khàn, mang theo sự buồn bã nồng đậm: "Ta chính là quá thích nàng, sẽ bao giờ như nữa."
Vừa dứt lời, Tinh Lan mạnh mẽ rút d.a.o san hô đeo bên hông!
Thân d.a.o phiếm ánh sáng màu hồng nhạt, lưỡi d.a.o sắc bén vô cùng.
Trong ánh mắt kinh ngạc nghi hoặc của Nguyễn Nguyễn, Tinh Lan chút do dự, trở tay đ.â.m con d.a.o hung hăng trái tim !
"Tinh Lan!"
Nguyễn Nguyễn thất kinh biến sắc:
Con cá điên ! Chẳng lẽ vì chiếm liền cực đoan tuẫn tình?
Nguyễn Nguyễn bất đắc dĩ, lập tức thúc giục năng lực chữa trị trong cơ thể, điểm sáng màu xanh lục liên tục ngừng dũng mãnh lao n.g.ự.c Tinh Lan, gắt gao treo lấy tính mạng của .
Cơ thể Tinh Lan giống như cành khô lá rụng ngã xuống, nương theo quán tính, rốt cuộc như nguyện trong lòng n.g.ự.c Nguyễn Nguyễn.
Đây là cái ôm tha thiết ước mơ lâu, ngờ, thời khắc sắp c.h.ế.t mới như nguyện.
Tinh Lan cảm nhận nhiệt độ cùng thở mê Nguyễn Nguyễn, khóe miệng chậm rãi trào m.á.u tươi, mặt lộ nụ hạnh phúc từ tận đáy lòng: "Tốt quá, như …… là thể tới gần nàng ……"
"Tinh Lan! Ngươi điên ? Ngươi rốt cuộc gì!" Nguyễn Nguyễn tức giận.
Thấy Nguyễn Nguyễn thật sự giận, Tinh Lan vội vàng thở dốc giải thích, giọng đứt quãng: "Ta điên tỷ tỷ, Giao Nhân Lệ…… là nước mắt Giao nhân chảy khi đau khổ nhất……
Không chiếm tình yêu của nàng, đau khổ…… một d.a.o , thể nỗi đau tăng gấp bội……"
Giây tiếp theo, mấy giọt nước mắt lấp lánh ngân quang oánh nhuận từ đuôi mắt Tinh Lan tản , chúng giống nước mắt bình thường hòa tan nước biển, ngược giống như trân châu tròn trịa lơ lửng trong nước, tản quầng sáng nhàn nhạt.
"Mau…… thu thập ……" Tinh Lan cấp thiết thúc giục.
Nguyễn Nguyễn một bên dùng linh lực cẩn thận từng li từng tí thu nước mắt gian Linh Tuyền, một bên gia tăng lực độ chữa trị, liên tục ngừng đẩy năng lực chữa trị cơ thể Tinh Lan.
Tinh Lan giống như từ bỏ ý niệm cầu sinh, lẩm bẩm những lời sa sút: "Không chiếm tình yêu của nàng…… sống còn ý nghĩa gì…… bằng cứ như …… c.h.ế.t trong lòng n.g.ự.c nàng, cũng còn tiếc nuối nữa……"
"Ngươi hồ đồ!" Nguyễn Nguyễn tức gấp, chỉ tiếc rèn sắt thành thép ngắt lời :
"Thân là Vương t.ử Giao Nhân tộc, vì một nữ nhân liền tìm cái c.h.ế.t, ngươi từng nghĩ tới tộc nhân của ? Nghĩ tới phụ ngươi mất ngươi sẽ đau lòng bao nhiêu?
Ta Giao Nhân Lệ là dùng phương thức lấy , xin , nhưng ngươi yên tâm, ở đây, ngươi tuyệt đối sẽ c.h.ế.t!"
Vừa dứt lời, ánh mắt Nguyễn Nguyễn tàn nhẫn, một phen rút d.a.o san hô n.g.ự.c Tinh Lan !
Ngay đó, Nguyễn Nguyễn thúc giục linh lực, ánh sáng xanh biếc bao bọc lấy Tinh Lan, vết thương n.g.ự.c Tinh Lan lấy tốc độ mắt thường thể thấy khép , huyết sắc cũng dần dần trở khuôn mặt tái nhợt của …