Âm Gian Thương Nhân - Chương 253: Huynh Đệ Tương Tàn Hay Nghĩa Khí Can Trường?

Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:54:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , trong đầu vang lên một giọng nghiến răng nghiến lợi: "Ta là đang giúp nhận rõ bộ mặt xa của những kẻ bên cạnh!"

Hàn Tín đang dùng ý thức giao tiếp với .

Nói xong, Hàn Tín còn hừ lạnh một tiếng thật mạnh: "Trên đời bạn bè chân chính, đều là lũ tiểu nhân bỉ ổi cả thôi."

"Ngài bạn bè bên cạnh Tần Vũ đều ?" ngạc nhiên hỏi.

"Đương nhiên." Hàn Tín lạnh lùng chỉ tay về phía Tam Pháo: "Ví dụ như tên , trộm vợ bạn, đáng g.i.ế.c ?"

"Trộm vợ?" kinh hãi, vội vàng về phía Tam Pháo.

Vong linh tâm tư đơn thuần, hỉ nộ hiện rõ mặt, sẽ dối, Tam Pháo chẳng lẽ thực sự gian tình với vợ Tần Vũ?

Nếu là như , Hàn Tín nhập Tần Vũ cũng là chuyện dễ hiểu.

Không , trong chuyện chắc chắn hiểu lầm gì đó, chuyện nhất định rõ ràng với Hàn Tín đại tướng quân.

Thế là lập tức trừng mắt hung dữ Tam Pháo: "Cậu quỳ xuống!"

Tam Pháo lập tức ngây , hiểu tại thái độ của trở nên hung dữ như , nhưng cuối cùng Tam Pháo vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống.

"Tam Pháo, gian tình với A Diễm ?" hỏi.

Tam Pháo trợn mắt: "Cậu bậy bạ gì thế, và A Diễm là bạn học, hơn nữa A Diễm còn là vợ của em , thể tằng tịu với A Diễm ? Cậu cũng quá coi thường đấy."

thở phào nhẹ nhõm, Tam Pháo vẻ giống đang dối.

lập tức về phía Hàn Tín.

Hàn Tín vô cùng thê lương: "Hôm đó hai bọn chúng ở trong quán KTV cấu kết bậy, tưởng thấy ?"

vội vàng nhắc nhở Tam Pháo, từng ở riêng với A Diễm trong KTV ?

Tam Pháo bừng tỉnh đại ngộ : " hiểu , hiểu , chúng Mã lão bản tính kế . Mẹ kiếp, tên Mã lão bản thật âm hiểm xảo trá, dùng cách để hại ."

lập tức bảo Tam Pháo rõ ràng.

Hóa hôm đó Mã lão bản hẹn Tần Vũ và Tam Pháo, tặng họ một món đồ .

Khi Tam Pháo đến KTV, liền phát hiện Tần Vũ cũng đưa A Diễm đến. Bình thường công việc bận rộn, Tam Pháo và A Diễm hồi học quan hệ cũng , khỏi vui vẻ, uống vài ly rượu, hát vài bài.

Còn Mã lão bản thì cứ kéo Tần Vũ uống rượu, chẳng mấy chốc chuốc say Tần Vũ.

A Diễm liền đề nghị đưa Tần Vũ về nhà, nhưng Mã lão bản kiên quyết cho, ông đưa Tần Vũ ngoài cho tỉnh rượu, lát nữa sẽ , thế là cưỡng ép kéo Tần Vũ . Chỉ để Tam Pháo và A Diễm trong KTV, đợi Mã lão bản và Tần Vũ chơi tiếp.

Tam Pháo vẫn luôn coi A Diễm là chị dâu, lúc đó cũng nghĩ nhiều, cộng thêm uống nhiều , liền song ca tình ca với A Diễm. đợi mãi cũng thấy Tần Vũ , hai đành rời .

Trước khi mới phát hiện trong phòng bao thêm một chiếc đai ngọc, Mã lão bản đai ngọc là quà tặng cho Tần Vũ, hai cũng để ý.

Ai ngờ , Mã lão bản từ lúc đó bắt đầu tính kế Tần Vũ !

Thời xưa, nam nữ thụ thụ bất , nắm tay ôm ấp một cái cũng tính là phi lễ. Cho nên Hàn Tín đại tướng quân liền nhận định Tam Pháo và A Diễm chuyện mờ ám, lúc mới nhập Tần Vũ, dạy Tần Vũ nhận rõ đám bạn bè gọi là "bạn" .

khổ bất lực, vội vàng giải thích nguyên do trong đó cho Hàn Tín, xã hội hiện đại còn là thời xưa nữa, sớm loại bỏ quan niệm trọng nam khinh nữ cổ hủ, giữa nam nữ cũng thể bạn bè bình thường, cùng hát hò uống rượu, thực sự tính là gì cả.

Cuối cùng thực sự hết cách, đành tung đòn sát thủ: "Hàn Tín đại tướng quân, ngài thế nào mới chịu tin Tần Vũ và Tam Pháo chỉ là tình bạn chân chính?"

"Ha ha ha ha." Nghe đến đây, Hàn Tín lớn: "Tình bạn, ngươi dám với về tình bạn, đời căn bản tình bạn. Tiêu Hà ơn tri ngộ với , chúng tình như thủ túc, cuối cùng chẳng vẫn bán ?"

"Cũng chắc." hừ lạnh một tiếng: "Người xưa coi trọng 'lưỡng lặc sáp đao' (vì bạn bè ngại hy sinh), nguyện ý vì bạn bè mà chịu hai nhát d.a.o sườn, ngài tin ?"

"Không tin."

"Được, chúng đ.á.n.h cược." : "Nếu Tam Pháo nguyện vì Tần Vũ mà chịu hai nhát d.a.o, ngài sẽ tha cho chứ?"

"Cược thì cược." Giọng của Hàn Tín vang lên trong đầu .

liếc Tam Pháo, liền ném một con d.a.o găm sáng loáng xuống chân : "Làm , lưỡng lặc sáp đao, chứng minh nghĩa khí em của và Tần Vũ."

Tam Pháo gật đầu, chút do dự giơ d.a.o găm lên định đ.â.m n.g.ự.c.

"Khoan !" Lý Rỗ lúc gọi Tam Pháo : "Cậu lập gia đình, con cái, cứ thế mà c.h.ế.t là bất trung bất hiếu, tổ tông sẽ tha cho , để !"

Nói xong, Lý Rỗ định giật lấy d.a.o găm.

"Không ." Tam Pháo nắm c.h.ặ.t d.a.o găm buông: "Anh thế! Anh già trẻ, cả nhà già trẻ còn cần chăm sóc, c.h.ế.t họ ? nơi nương tựa, c.h.ế.t cũng đáng."

"Mày ngốc ." Lý Rỗ c.h.ử.i ầm lên: "Chuyện mày tranh cái gì mà tranh. Tao tin tao c.h.ế.t , mày giúp tao chăm sóc gia đình..."

Tam Pháo : " thấy mới ngốc , vợ chăm sóc ? Để vợ cô đơn lẻ loi nuôi con, nhẫn tâm ? Cho dù giúp chăm sóc họ thế nào, cũng kém xa ."

Hai một câu một câu, tranh c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/am-gian-thuong-nhan/chuong-253-huynh-de-tuong-tan-hay-nghia-khi-can-truong.html.]

Mẹ kiếp, hai cũng đấy chứ.

nơm nớp lo sợ Hàn Tín đại tướng quân, ông cho rằng chúng đang diễn kịch .

Không ngờ, Hàn Tín vẻ mặt trầm tư, giống như pho tượng đó, Lý Rỗ và Tam Pháo.

Trong lòng phấn khích, tinh thần xả vì bạn của hai bắt đầu Hàn Tín cảm động !

"Thế ." Cuối cùng hai tranh qua tranh , dứt khoát : "Chúng mỗi một d.a.o nhé."

"Được, thì mỗi một d.a.o!"

Hàn Tín đại tướng quân, Hàn Tín đồng ý .

Không ngờ cuối cùng Hàn Tín thở dài tiêu điều, : "Thôi thôi, đời hai ba tri kỷ, đủ ! Không ai cũng là Tiêu Hà."

Nói xong, Hàn Tín lớn sảng khoái, cho đến cuối cùng, biến mất trong chiếc đai ngọc.

thở phào nhẹ nhõm.

Lý Rỗ vẫn đang tranh chấp với Tam Pháo, mắt thấy sắp đ.á.n.h đến nơi .

vội chạy lên khuyên can hai : "Được , đại tướng quân tin hai ."

"Không , còn đ.â.m d.a.o... Khoan , cái gì? Đại tướng quân tin ? Ông ?"

gật đầu.

Tam Pháo và Lý Rỗ lập tức thả lỏng , liệt luôn ghế sofa: "Mẹ kiếp, cuối cùng cũng ."

liền chạy lên gọi Tần Vũ dậy.

Cơ thể Tần Vũ quá yếu, âm thịnh dương suy, nên tỉnh ý thức mơ hồ, nhớ những chuyện xảy trong thời gian qua.

Cậu chỉ Lý Rỗ một cách khó hiểu, ngạc nhiên đây là Lý Cẩu Đản ? Cậu đến lúc nào thế? Sao .

Lý Rỗ và Tam Pháo , đó bất lực : "Cậu còn nhận , suýt c.h.ế.t trong tay đấy ?"

Tần Vũ khó hiểu đ.á.n.h giá Lý Rỗ từ xuống , vẫn như xưa, thích c.h.é.m gió.

Lý Rỗ đành kể đầu đuôi những chuyện xảy trong thời gian qua cho Tần Vũ .

Tần Vũ xong, lập tức kinh ngạc đến há hốc mồm, đó rưng rưng nước mắt ôm c.h.ặ.t lấy Lý Rỗ và Tam Pháo: "Anh em , các đúng là ngốc thật, đối xử với các như , các còn lấy đức báo oán, thậm chí tiếc hy sinh tính mạng!"

"Vừa thôi, đừng sến súa thế." Lý Rỗ nhịn rùng một cái: " nổi da gà đầy đất đây . Muốn cảm ơn thật thì cảm ơn vị đại sư !"

Nói , Lý Rỗ chỉ chỉ : "Cậu mới là ân nhân cứu mạng thực sự của ."

Tần Vũ lúc mới nhận ngoài là , gượng gạo, cảm ơn .

mỉm xua tay cần, giúp , cũng chỉ là nể mặt Lý Rỗ thôi.

Tối hôm đó, Tần Vũ chủ, đưa chúng đến khách sạn năm ăn uống linh đình một bữa. Trong bữa tiệc Tần Vũ uống say, ôm Lý Rỗ gào t.h.ả.m thiết, Mã lão bản bình thường đối xử với tệ, coi Mã lão bản như bậc cha chú mà đối đãi, Mã lão bản thể chuyện hoang đường như với ?

Còn về Mã lão bản, đó thực sự khuynh gia bại sản, đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của ông nhân cơ hội ném đá xuống giếng, chia chác sạch sẽ sản nghiệp của Mã lão bản. Cuối cùng Mã lão bản rơi cảnh một xu dính túi, còn vì một chuyện mà bắt tù mấy năm.

Mã lão bản khi tù, nghèo đến mức cơm mà ăn, suýt nữa lưu lạc đầu đường xó chợ.

Cuối cùng vẫn là Tần Vũ tay giúp đỡ, cứu tế cho Mã lão bản một ít.

Đối với sự giúp đỡ của Tần Vũ, Mã lão bản vẫn dám tin, nghi ngờ Tần Vũ đang chơi ?

Sau đó nữa, Mã lão bản biến mất khỏi thành phố , tìm thấy tung tích...

bỗng nhớ câu của Hàn Tín khi .

Đời hai ba tri kỷ, đủ .

hai ba tri kỷ, dễ dàng như ?

Trong cái xã hội kim tiền chí thượng , con đều dùng lợi ích để tiêu chuẩn kết bạn.

Bạn giúp , mới coi là bạn bè thực sự. nếu một ngày, bạn đối với còn giá trị gì nữa, sẽ đá bạn , coi như rác rưởi.

Khuyên đời hãy lau sáng mắt, kỹ bạn bè xung quanh, ai là thật ai là giả!

hy vọng bao, lịch sử vĩnh viễn dừng ở khoảnh khắc Tiêu Hà trăng đuổi theo Hàn Tín.

Thì giai thoại ngàn năm , coi như viên mãn .

Đáng tiếc, hiện thực thường như ý , để cho Hàn Tín chỉ còn là nỗi đau ngàn năm mà thôi.

 

 

Loading...