Ám hỏa - 3-4
Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:00:27
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
“Mạnh Chi, chúng vẫn nên chia tay .”
Uống xong tách cà phê, Lâm Kha vẫn câu đó mặt .
Hơi thở của cứng , siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, ngước mắt : “Tại ?”
“Giống như chính em , còn yêu em nữa.”
Anh hít một thật sâu, trong giọng mang theo sự kháng cự mơ hồ: “Chúng chia tay trong hòa bình. Còn bài đăng , em xóa .”
Như thể ai đó rắc một nắm bi thép tim , cơn đau lạnh cứng lăn qua từng thớ thịt.
, khó khăn nhếch mép: “Tại xóa?”
Lâm Kha dừng một chút, khi mở miệng nữa, giọng điệu vẻ như đang khuyên răn.
“Mạnh Chi, em dù cũng là con gái, hơn nữa Tâm Dao và em cũng là bạn học, chuyện cho đều thì lợi gì cho em chứ?”
Mạnh Chi, Tâm Dao, ai ai sơ.
Trái tim đau nhói, đầu ngón tay run rẩy, nhịn mà châm biếm: “Cô kẻ thứ ba còn sợ, thì sợ cái gì?”
“Mạnh Chi!”
Thèm mala quá
Lâm Kha đột nhiên dậy, ánh mắt mang theo sự phẫn nộ và thất vọng: “Em biến thành như từ khi nào?”
“Rầm” một tiếng, cánh cửa phòng đóng sầm mặt .
Trong căn phòng trống rỗng, c.ắ.n c.h.ặ.t cổ tay, thành tiếng.
Hồi đại học, một thời gian, lịch học dày đặc và các thí nghiệm nghiên cứu khoa học cho đầu bù tóc rối, ngày nào tâm trạng cũng chán nản, còn cảm nặng.
Kết quả là một buổi chiều nọ, khi từ tòa nhà thí nghiệm bước , liền thấy Lâm Kha đang ngọn đèn đường đối diện.
Anh đó, thẳng tắp như một cái cây, ánh đèn mờ ảo kéo bóng thật dài.
Ngay khi thấy , liền và dang rộng vòng tay, để lao lòng .
Mấy ngày đó, Lâm Kha luôn ở bên .
Anh cùng đến lớp thí nghiệm, cùng tiêm, uống t.h.u.ố.c, đợi đến khi khỏi hẳn cảm cúm mới lưu luyến rời .
Những chuyện như còn nhiều.
và Lâm Kha ở bên quá lâu, lâu đến mức trở thành một thói quen.
Anh đột ngột rời , mới nhận , cuộc đời thế mà một trống lớn đến , ngoài , ai thể lấp đầy.
Việc chia tay đột ngột khiến suy sụp mấy ngày liền.
Cô bạn thời cấp ba, Đỗ Linh, tìm đến , mở miệng liền hỏi: “Cậu và Lâm Kha chia tay ?”
“...Sao ?”
“Khúc Tâm Dao đăng vòng bạn bè ?”
sững , mở vòng bạn bè , đập mắt là một tấm ảnh chụp chung vô cùng mật.
Bên bờ sông Trường Giang đèn hoa rực rỡ, Khúc Tâm Dao ôm một bó hồng lớn, rạng rỡ tựa vai Lâm Kha.
Trong tay Lâm Kha cầm hai ly sữa uống hết, ánh mắt cô là sự thiên vị nóng bỏng hề che giấu.
“Gặp mới là sự khởi đầu của lãng mạn.”
Lâm Kha bình luận đầu tiên ngay bên : “Cảm ơn em, sáu năm qua từng từ bỏ .”
Đầu óc trống rỗng, tai ù , nước mắt gần như trào ngay lập tức.
Trong tầm mắt mờ nhòe, bỗng thấy giữa vô vàn lời chúc phúc trong khu bình luận, lẫn một từ cảm thán trông vô cùng lạc lõng.
Hạ Xa: Chậc.
4
Trong một thoáng, ngẩn .
Bình luận đó, khác biệt, lạc lõng, cũng giống như con Hạ Xa.
Thời cấp ba, Hạ Xa gần như là nổi bật nhất lớp chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/am-hoa/3-4.html.]
Ngoài ngoại hình xuất chúng, tính cách cũng phóng khoáng, học ít khi giảng, còn dám cãi tay đôi với thầy dạy Toán.
Ấy thế mà thành tích , thi đại học thậm chí còn bài vượt mong đợi, đỗ Bắc Đại.
Hơn nữa...
Thực ban đầu, thích, là Hạ Xa.
Sau kỳ thi đại học, lấy hết can đảm một lá thư tình tỏ tình với Hạ Xa, lâu liền nhận thư hồi âm của .
Rất lịch sự, cũng dứt khoát từ chối:
“Xin , bạn học Mạnh Chi, tớ bao giờ suy nghĩ đó với , chúng vẫn nên bạn bình thường thôi.”
Hạ Xa rõ ràng, từ bỏ, còn ảo tưởng nữa —— cho dù một vài khoảnh khắc mập mờ từng khiến ảo giác rằng, cũng từng rung động vì .
Vừa thời gian đó, Lâm Kha tỏ tình với .
Anh còn giành việc giúp mang hành lý, mới đến trường nhập học.
Phòng ký túc xá của ở tầng năm, Lâm Kha chạy lên chạy xuống mười mấy chuyến, mệt đến mồ hôi đầm đìa, mà vẫn hề gì:
“Cỏ Cây, em nghĩ xem còn mua gì nữa , tiện thể mang lên lầu giúp em luôn.”
Lúc đó nắng , xuyên qua kẽ lá chiếu con ngươi , lấp lánh tỏa sáng.
mái tóc ướt mồ hôi của , tim đập càng lúc càng nhanh, thế là rút một tờ giấy ăn, nhón chân lau mồ hôi trán cho .
Sau đó ghé tai , nhỏ giọng : “Em đồng ý.”
đồng ý lời tỏ tình của Lâm Kha.
Vào ngày lễ nghiệp, vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm , mặc áo cử nhân cùng chụp ảnh bãi cỏ, bên cạnh hai bạn học cùng trường đang chụp ảnh cưới.
và Lâm Kha lặng lẽ một lúc, đột nhiên đầu :
“Cỏ Cây, đợi đến khi chúng kết hôn, cũng trường em chụp một bộ ảnh như thế , ?”
gật đầu thật mạnh.
Không ngờ rằng, chúng kết thúc như thế .
Hoàn hồn , phát hiện trong khu bình luận ngoài tiếng “Chậc” của Hạ Xa, thêm một dòng “A” do Đỗ Linh đăng.
Có lẽ vì hai bình luận quá ch.ói mắt, bao lâu , Khúc Tâm Dao trực tiếp xóa bài đăng đó.
chuyện Lâm Kha chia tay để đến với cô , vẫn trở thành sự thật mà tất cả bạn học đều ngầm hiểu.
Đắn đo lâu, mới chuyện chia tay với Lâm Kha cho bố .
Chắc là sự gượng gạo trong giọng của qua điện thoại, sáng hôm , thế mà đến thẳng đây.
Nửa tháng nay gầy một vòng, thấy , hốc mắt đỏ lên, bà dang tay kéo lòng, đau lòng :
“Cỏ Cây , để nông nỗi ?”
“Mẹ, Lâm Kha thích khác , cần con nữa...” Trước mặt , cảm xúc kìm nén bao ngày cuối cùng cũng vỡ òa, gục lòng bà thật lâu.
Cuối cùng, bảo về nhà giải khuây.
Vừa chỉ còn nửa tháng nữa là Tết, dứt khoát xin công ty nghỉ đông, cùng trở về quê.
Ở nhà nửa tháng, mỗi ngày mở mắt cơm ngon canh ngọt, bữa tối còn thể nắm tay bố ngoài dạo, cố tình thả lỏng bản , nghĩ ngợi gì cả.
Vết thương lòng mà Lâm Kha gây dường như đang dần khép .
Thế nhưng, ngay Tết mấy hôm, Đỗ Linh bỗng nhiên đến nhà tìm , rằng buổi họp lớp năm nay định chiều ngày .
“Nghe năm nay Hạ Xa từ Bắc Kinh về, cũng đến đấy.” Đỗ Linh cảm khái, “Nếu Lâm Kha và Khúc Tâm Dao cũng , tớ nhất định gặp vị huyền thoại xem, bây giờ trông như thế nào .”
Lòng khẽ động: “Vậy chúng cùng .”
Đỗ Linh kinh ngạc : “Cậu sợ gặp hai ?”
“Kẻ ngoại tình còn sợ, sợ cái gì?”
Đỗ Linh rõ ràng phấn chấn hẳn lên, xoa tay hăm hở chọn quần áo, chọn son môi cho , bắt nhất định tỏa sáng lấn át Khúc Tâm Dao ngày hôm đó.
đến ngày họp lớp, vẫn để mặt mộc mà .
Khúc Tâm Dao vốn xinh hơn , cần gì tự chuốc lấy vô vị.