5
Sau khi đẩy cửa bước phòng bao, gần như ngay lập tức chú ý đến Hạ Xa ở trong góc.
Rất kỳ lạ, dù sáu năm gặp, vẫn thể nhận ngay từ cái đầu tiên.
So với hồi cấp ba, đường nét ngũ quan của bây giờ càng thêm sắc sảo, rắn rỏi.
Mày mắt lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím nhẹ, đang tập trung chiếc máy Switch trong tay.
Nghe thấy tiếng động, ngẩng mắt cửa.
Ánh mắt dừng mặt , nhướng mày, coi như chào hỏi.
và Đỗ Linh xếp cùng bàn với Hạ Xa, còn hai chỗ trống, là để dành cho Lâm Kha và Khúc Tâm Dao.
Mãi cho đến khi đồ ăn dọn lên đầy đủ, hai họ mới đủng đỉnh đến muộn.
nhận đ.á.n.h giá quá cao bản .
Từ khoảnh khắc Lâm Kha nắm tay Khúc Tâm Dao bước cửa, trái tim như một lực cực lớn bóp nghẹt, cơn đau nhói lan đến đầu ngón tay, giấu bằng cách siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Thèm mala quá
họ bước tới.
Nhìn Lâm Kha ân cần kéo ghế cho Khúc Tâm Dao, treo áo khoác giúp cô .
Nhìn Khúc Tâm Dao trang điểm tinh xảo, trong mắt tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn che giấu.
Giữa những tiếng ồn ào của đám con trai do Vu Hạo cầm đầu, cô chút né tránh mà về phía , cong khóe miệng:
“Chào, Mạnh Chi, lâu gặp.”
ngờ cô thể thản nhiên đến .
Như thể cố tình phớt lờ sự tồn tại của , kiên trì theo đuổi Lâm Kha sáu năm, thậm chí cam tâm kẻ thứ ba là cô .
Đỗ Linh ở bên cạnh mát: “ là lâu gặp, còn chúc mừng đấy, lãng phí sáu năm cuối cùng cũng toại nguyện nhỉ.”
“Cậu cái gì thế?”
Không đợi Khúc Tâm Dao lên tiếng, Vu Hạo ở bên cạnh đập bàn dậy:
“Tâm Dao dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực, nghĩ cô cũng giống như mấy đứa con gái e thẹn, lằng nhằng như các ?”
Khi câu , còn cố ý liếc một cái.
giật nhẹ khóe môi, chỉ cảm thấy cảnh tượng hoang đường nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/am-hoa/5.html.]
, và Khúc Tâm Dao từ hồi cấp ba quan hệ , vì Khúc Tâm Dao đây yêu mà , nên cũng thành kiến với .
Có một , ốm nhập viện, Lâm Kha đặc biệt xin nghỉ mấy ngày để đến chăm sóc .
Vu Hạo gọi điện thẳng đến, chất vấn Lâm Kha tháng còn kỳ thi .
“Cậu ở bên , lúc nào cũng chỉ vướng chân . Mạnh Chi, như , lấy cái gì để so với Tâm Dao?”
Đợi thoát khỏi dòng ký ức, Lâm Kha xuống bên cạnh Khúc Tâm Dao.
Anh rót nước chanh cho cô , nhỏ giọng hỏi cô ăn gì, gắp thức ăn giúp.
Bận rộn , ân cần chu đáo, hệt như của ngày xưa đối với .
Cách một , Khúc Tâm Dao ngẩng đầu, ném cho một ánh .
Khoe khoang, đắc ý, thậm chí còn mang theo một chút khiêu khích.
Cô cố ý.
Đỗ Linh cũng thấy , cô lên, bưng một ly rượu đầy tới:
“Khúc Tâm Dao, kính một ly, dù sáu năm nay cũng dễ dàng gì. Bạn trai của khác quả là dễ cạy góc tường, đúng ?”
Khúc Tâm Dao yên nhúc nhích, chỉ mỉm ngẩng đầu:
“Cậu hiểu. và Lâm Kha, là khi và Mạnh Chi chia tay mới xác nhận quan hệ —— Cỏ Cây, ?”
Lâm Kha đưa tay nhận lấy ly rượu đó, ngửa cổ uống một cạn sạch, đó nhíu mày :
“Mạnh Chi, với em . Anh chia tay em liên quan đến Tâm Dao, chỉ là hết cảm giác với em thôi. Có bực bội gì thì cứ trút , cứ nhắm Tâm Dao mãi thế?”
Buổi họp lớp năm ngoái, còn nắm tay tuyên bố với : “Năm và Cỏ Cây đính hôn, đều đến đấy nhé!”
Bây giờ, mặt : “Là hết cảm giác với em, gì thì trút .”
Bữa tiệc vốn đang náo nhiệt bỗng nhiên im lặng, vô ánh mắt công khai và lén lút sang, dừng mặt .
Dưới ánh đèn sáng choang, đó đầy khó xử, nỗi đau và chua xót trong lòng dâng lên, hốc mắt nóng bừng, gần như sắp rơi lệ.
Trong sự tĩnh lặng, bỗng tiếng ghế kéo lê sàn.
Lại là Hạ Xa.
Anh lên, tiện tay nhét chiếc máy Switch túi áo hoodie, vươn vai: “Chán quá, ngoài hít thở khí.”
Đi về phía cửa vài bước, dừng , lười biếng nghiêng đầu: “Cùng ?”